XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơi Ấm

Hơi Ấm

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.

mặt Hạ Miên mỏi mệt cuối cùng hiện lên một chút nét cười, ôm chặt thân thể gầy gò của con: "Con yêu thật ngoan."
Bạc Tự Thừa còn mang đến không ít quần áo trẻ sơ sinh, Hạ Miên nhìn những món quần áo và giầy đáng yêu kia, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, chất vừa mềm vừa thoải mái khiến lòng cô cũng thả lỏng đi.
"Những thứ này là do ông nội chọn?" Diệc Nam như có điều suy nghĩ ngửa đầu nhìn Bạc Tự Thừa, cầm chiếc mũ trẻ sơ sinh trong tay lên, "Ông nội mua cái này ở đâu vậy?"
Nhất thời biểu cảm của Bạc Tự Thừa không được tự nhiên, rất nhanh liền khôi phục thái độ bình thường: "... Không biết, là thư ký chuẩn bị giúp."
Hạ Miên cũng không để ý ai mua hộ, dù sao đối với cô, Bạc Tự Thừa cũng không phải là người nhàn rỗi đến mức có thời gian đi dạo tới cửa hàng đồ dùng trẻ em.
Chỉ là dường như Diệc Nam rất rối rắm, khuôn mặt nhỏ nhắn nhiều nếp nhăn lật qua lật lại nhìn mũ của trẻ sơ sinh nhiều lần.
Hạ Miên hoài nghi cúi đầu nhìn cậu: "Sao vậy?"
"Không sao cả." Diệc Nam khẽ đáp lời, chỉ là ánh mắt không ngừng liếc lên người Bạc Tự Thừa.
Diệc Nam lớn lên một chút cũng hiểu chuyện hơn trước kia, biết ba không có nhà, tự mình càng phải biết quan tâm chăm sóc mẹ hơn. Lúc Bạc Tự Thừa về còn khăng khăng muốn thay ba mẹ tiễn ông nội ra cửa.
Bạc Tự Thừa đi tới cửa, nhìn không có Hạ Miên cùng đi ra ngoài, lúc này mới cúi người nói với cậu nhóc: "Gần đây tâm trạng mẹ con không tốt, con phải ngoan, Diệc Nam là người đàn ông duy nhất trong nhà rồi, phải dũng cảm nhé."
Diệc Nam nghi ngờ nghiêng nghiêng đầu: "Ông nội biết ba ở đâu à?"
Bạc Tự Thừa sựng lại, vẫn lắc đầu.
Hai lông mày của Diệc Nam càng cau chặt hơn, tay nhỏ bé ra sức nắm thành quả đấm: "Ông nội, cái mũ vừa rồi là lúc trước kia con và ba đi dạo cửa hàng đã từng thấy... Còn có những đồ khác của em, hình như cũng giống như vậy."
Bạc Tự Thừa hơi hơi ngạc nhiên, đối mặt với ánh mắt đơn thuần của cậu bé thì có phần chẳng biết nói sao.
"Không phải là ba mua những thứ này chứ?"
Tư thái của Diệc Nam như thề không bỏ qua, Bạc Tự Thừa muốn che giấu ho khan một tiếng: "Chỉ là trùng hợp thôi, Diệc Nam đừng nên nói cho mẹ, như vậy mẹ sẽ nghĩ lung tung. Hiện tại mẹ cần an tâm dưỡng thai."
Diệc Nam càng thêm hoang mang, nhưng Bạc Tự Thừa không giải thích nữa, thở dài rồi đứng dậy đi về. Diệc Nam đứng im tại chỗ nhìn bóng lưng ông biến mất, đôi mắt đen láy lấp lánh tỏa sáng.
Sau đó Hạ Miên liền phát hiện đúng là Diệc Nam thay đổi rất nhiều, hàng ngày về nhà đều sẽ nói cho mình rất nhiều chuyện thú vị, còn có thể cùng cô nói chuyện với em.
"Mẹ, chúng ta đặt tên cho em chứ?" Diệc Nam bỗng nhiên mở miệng mong đợi.
Hạ Miên ngẩn người, cô vốn là muốn đợi Bạc Cận Yến đặt tên cho con. Trước kia tên Diệc Nam là tự cô đặt. Nhưng mà bây giờ nhìn vẻ mặt Diệc Nam hăng hái, cô thật sự không đành lòng từ chối, cho nên mỉm cười hỏi: "Hả? Diệc Nam đã nghĩ ra tên hay cho em chưa?"
Diệc Nam gật đầu, tìm ra một tờ giấy ghi chép từ trong cặp sách, nghiêm trang mở ra.
"Con nghĩ rất nhiều tên nhé, con hi vọng em là em gái, cho nên đều nghĩ là tên nữ."
Hạ Miên nhận lấy giấy vừa nhìn, Diệc Nam còn nhỏ, chữ viết cũng không nắn nót, nhưng mà vẫn nhìn ra được cậu nhóc rất để tâm, mỗi nét bút mỗi chữ viết cực kì nghiêm túc.
"Mẹ, mẹ nhìn đi, con thích tên này."
Diệc Nam dùng ngón tay mủm mỉm bé nhỏ chỉ cho Hạ Miên tên mình nhìn vừa ý, Hạ Miên nhìn sang theo, không khỏi bật cười: "Tiểu bồ đào? Con chắc chắn là tên này?"
Diệc Nam gật đầu mạnh: "Tất nhiên là vậy ạ, con nghe bạn học nói, lúc em bé vừa chào đời, mắt vừa đen vừa long lanh, liền giống như quả nho nhỏ."
Hạ Miên thầm đọc trong lòng hai lần, cảm thấy nếu như là con gái thì gọi tên này không tồi, hơn nữa còn là Diệc Nam quan tâm nghĩ cho, tương lai cũng có ý nghĩa kỷ niệm.
Cô mỉm cười véo mũi cậu nhóc: "Vậy thì gọi là tiểu bồ đào, chờ ba con về lại nghĩ ra tên khai sinh cho nó."
Diệc Nam cực kỳ vui vẻ, chạy xung quanh Hạ Miên, còn cẩn thận từng li từng tí ghé vào trên đùi cô hướng về phía bụng khẽ kêu: "Tiểu bồ đào? Tiểu bồ đào? Đã nghe thấy chưa, đây là tên anh nghĩ ra nhé, sau này phải kính trọng anh, dám nghịch ngợm thì anh sẽ đánh em!"
Hạ Miên hé miệng cười ra tiếng, Diệc Nam nhìn khóe môi mẹ nhếch lên, lúc này mới hơi thở phào nhẹ nhõm.
Hạ Miên biết cậu nhóc là đang lo lắng cho mình, nhìn cậu nhóc nghĩ hết tất cả mọi cách trêu đùa cho mình vui, trong lòng cô vừa vui mừng vừa xót xa.
Thời gian mang thai của Hạ Miên ngày càng tăng, bụng cũng càng lúc càng lớn, chuyện đưa đón con liền giao cho thím Ngô. Đôi khi thím Ngô bận bịu không đi được thì tài xế của Bạc gia cũng sẽ hỗ trợ.
Hôm nay vừa đến lượt tài xế Bạc gia đón cậu nhóc, thế mà Diệc Nam gọi điện thoại về nói muốn đến Bạc gia ăn cơm với Bạc Tự Thừa, Hạ Miên do dự chốc lát rồi đồng ý.
Diệc Nam ở cửa nhà trẻ chờ mong tài xế Bạc gia, rầu rĩ không vui rụt đầu nhỏ lại.
Cậu rất ít nói dối, hôm nay lại nói dối mẹ, mắt thấy em cũng sắp ra đời nhưng mà ba còn chưa về, cậu phải giúp mẹ và em bé tìm ba trở về