Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.
đã lâu rồi chưa từng để ý anh vẽ cái gì, cẩn thận nghĩ lại, tất cả chú ý của cô đều rơi vào báo thù. Sao khi đợi chân tướng bị vạch trần, vẫn lại đấu tranh trong thế giới của mình không thoát được, chưa từng quan tâm anh chút nào.
Mở tờ thứ nhất ra cô liền chấn động, khuôn mặt quen thuộc này không phải là mình thì là ai? Nhưng từng tờ sau vẫn là cô, mỗi một chi tiết vẻ mặt của cô cũng được anh nắm rõ, Hạ Miên xuýt xoa ngay cả mình cũng chưa từng nắm rõ mình như thế.
Trong ngăn kéo còn một xấp kí họa xếp lại thật dày, nội dung đều không ngoại lệ, tất cả đều là cô.
Nhưng khiến cô bất ngờ là ngay cả dáng vẻ cô lúc còn ở cô nhi viện cũng có.
Cô lật xuống chút nữa, mới tìm được cuốn album vốn là của mình...
Tâm tình Hạ Miên cực kì rối bời, cái ngăn kéo thần bí này giống như chiếc hộp Pandora, để cô khai quật ra vô số bí mật có liên quan đến Bạc Cận Yến.
Cô còn tìm được một đĩa CD, là bản sao thời điểm hôm đó Bạch Thầm bắt cóc Mạc Bắc, Bạch Thầm đã nói ghi lại cho Bạc Cận Yến một bản, muốn cho anh xem Hạ Miên bày tỏ chân tình ngay lúc đó.
Hạ Miên nào ngờ tới Bạc Cận Yến xem thật.
Nhớ tới phản ứng khác thường của anh ở phòng giải trí, chắc là đang xem cái này.
Hạ Miên lại tìm được một cái hộp bằng giấy, vừa mới mở nắp ra thì thấy một chồng ảnh thật dày. Bức ảnh chụp ngày đó một mình mình và Mạc Bắc gặp mặt ở quán cà phê, còn có ảnh lúc bình thường cô đi đón Diệc Nam, trong khi vô tình gặp được Mạc Bắc...
Hạ Miên nhìn tất cả, trong lòng chua xót vô cùng.
Đây chính là tình yêu của anh, cố chấp đáng sợ, cực đoan vô cùng, nhưng Hạ Miên lại chợt nhìn thấy rõ anh đấu tranh nội tâm, thời điểm anh nhìn thấy tất cả mọi thứ thì có tâm trạng như thế nào?
Anh đã muốn kháng cự nhưng vô lực khống chế.
Nếu như không phải gặp gỡ từ nhỏ và tất cả sau này, sao anh lại trở nên âm trầm đa nghi như vậy chứ?
Hạ Miên đưa tay che mắt, nước mắt "tí tách tí tách" rơi lã chã vào trong bức ảnh trên bàn.
Cho dù anh là một người đáng sợ như vậy, cô vẫn không rời không bỏ được, nếu như cô chính là ma chướng duy nhất của anh, vậy thì nhất định cô cũng có thể trở thành cứu tinh tốt nhất của anh.
Hạ Miên dùng rất nhiều cách cũng không thể tìm được tin tức của Bạc Cận Yến. Lúc này cô mới biết được, hóa ra tìm được một người giữa thế giới rộng lớn đúng là chuyện khó vô cùng.
Cô bất giác nghĩ đến năm năm trước mình rời đi, có phải anh đã từng lo lắng tìm kiếm cô như vậy hay không.
Thoáng chốc chính bản thân mình cùng cảm nhận sự bàng hoàng bất lực.
Trước kia Diệc Nam rất thân thiết với Mạc Bắc, bình thường mấy ngày không thấy Bạc Cận Yến cũng rất ít nhắc tới, nhưng không biết tại sao lần này lại ầm ĩ muốn tìm ba, có lẽ cảm giác của trẻ con cũng cực kỳ nhạy bén.
"Mẹ, có phải ba không cần chúng ta nữa hay không? Là Diệc Nam không ngoan sao?"
Tuy Bạc Cận Yến không ở bên cạnh, nhưng vẫn sắp đặt chu đáo cẩn thận cuộc sống của hai mẹ con họ. Mỗi tuần đều có người đến nhà kiểm tra cho Hạ Miên, định kỳ còn có trợ lý của Bạc Cận Yến đưa tới đồ dùng hàng ngày.
Hạ Miên nhìn những bộ quần áo nho nhỏ và giầy đáng yêu kia, trong lòng càng thêm xót xa. Nhưng mà trợ lý vẫn khăng khăng không biết Bạc Cận Yến ở đâu, chỉ nói Bạc Cận Yến liên lạc với anh ta qua email.
Hạ Miên cũng gửi cho anh rất nhiều thư vào hòm thư, cuối cùng đều như đá chìm xuống biển.
Thời gian ngày từng ngày trôi qua vừa chậm vừa giày vò. Cân nặng khi mang thai của Hạ Miên luôn bất thường, vẫn không tăng mà ngược lại giảm sút đi. Bác sĩ lo lắng dặn dò cô: "Nên chú ý nhiều đến dinh dưỡng, phải điều chỉnh tâm trạng cho tốt, nếu không thời gian lâu dài sẽ ảnh hưởng tới thai nhi."
Mạc Bắc cũng nhịn không được nữa khuyên vài câu: "Cậu ta sợ mình tổn thương em lần nữa, cậu ta yêu em và đứa trẻ như thế, sẽ không hi vọng các em gặp chuyện không may. Em hi vọng cậu ta an tâm khám bệnh thì đừng hành hạ mình nữa."
Hạ Miên nhấc tay lên xoa bụng mình, đứa bé bên trong như có cảm ứng với cô, thế mà đá mạnh vào bụng cô. Hạ Miên biết anh cố tình tránh mình, nhưng theo tính tình của anh, chắc hẳn nhất cử nhất động của mình đều được anh theo dõi.
Cô thở dài nặng nề, khẽ gật đầu với Mạc Bắc: "Em biết rồi, em sẽ chăm sóc mình thật tốt, không để cho anh ấy bận lòng."
Bạc Tự Thừa cũng tới thăm Hạ Miên mấy lần, cũng nói thêm vài câu có ích: "Lúc này Cận Yến không chỉ lo lắng cho mình làm tổn thương con và đứa bé, đồng thời nó cũng rất khó đối mặt với con. Cuối cùng cái bệnh này của nó vẫn cần con phối hợp điều trị, nhưng mà hiện tại nó đã cố ý tránh né, trước hết con nên để cho nó từ từ trở lại bình thường. Dồn ép quá gấp cũng không có lợi với bệnh của nó."
Cho dù Hạ Miên không thích Bạc Tự Thừa nhưng vẫn bị lời của ông thuyết phục.
Diệc Nam im lặng ở một bên nghe ông nội và mẹ nói chuyện với nhau, ngoan ngoãn ngã vào lòng Hạ Miên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn sáng sủa là vẻ chăm chú nghiêm túc: "Mẹ đừng sợ, ba không có ở đây, con sẽ bảo vệ mẹ và em thật tốt."
Gương