Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơn Cả Hôn Nhân

Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342528

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2528 lượt.

tôi được vợ mình bò lên trên giường của Chu thị trưởng ở bên gối thổi gió. Lão còn nói tôi thật đúng là chiếm được tiện nghi, có thể đem vợ mình đưa lên giường của Chu thị trưởng thì sẽ không thiệt thòi gì. Con mẹ nó, lão còn cười cười chúc mừng tôi.”
Nói tới đây Lý Nguy thở hổn hển một hơi, sau đó mới tiếp tục nói, giọng đầy căm hận: “À, tôi quên chưa nói với cô, Trâu Chí Toàn có anh rể làm việc ở Tòa thị chính, đúng lúc ông ta cũng có căn hộ ở Nhã Phong, còn thực khéo nhìn thấy cô và Chu Cẩn Vũ đi ra đi vào. Hơn nữa ở Tòa thị chính cũng đã sớm có tin đồn Chu Cẩn Vũ cùng một nữ nhân viên ở cơ sở có quan hệ không minh bạch. Nhưng mà tôi nằm mơ cũng không nghĩ đến, vợ của Lý Nguy tôi cư nhiên có bản lãnh lớn như vậy, cô nói xem tôi thật là ngu ngốc mà, trước kia Chu Cẩn Vũ đưa cô về nhà, tôi còn nói lời cảm ơn với hắn, hắn cử tôi đi công tác tôi còn vô cùng cảm kích hắn nữa. Hạ Chân Ngọc, cô giấu giếm giỏi lắm.”
Chuyện tới nước như thế này, Hạ Chân Ngọc cũng biết bản thân mình nói cái gì đi nữa cũng là vô dụng, cô chỉ có thể hỏi Lý Nguy: “Vậy anh muốn thế nào? Chẳng nhẽ đã được đề bạt làm phó phòng anh còn chưa thấy đủ? Anh nói đi, rốt cuộc như thế nào anh mới đồng ý ly hôn.”
Lý Nguy cười ha ha nói: “Ly hôn? Chân Ngọc, tôi vừa mới nói rồi, cô không nghe thấy sao? Ly hôn đó là vọng tưởng! Hai người ở sau lưng tôi vụng trộm yêu đương, nhục nhã tôi, còn muốn tôi bỏ qua cho các người sao? Để cho các người làm đôi uyên ương tự do thoải mái sao? Không có cửa đâu! Phó phòng thì tính là cái gì, còn có trưởng khoa, cục phó, cục trưởng nữa. Vợ yêu của tôi, tiền đồ của tôi đều trông cậy ở hết trên người cô rồi!” (Quá bỉ ổi, **ta chém, ta chém**)
Hạ Chân Ngọc nghe xong thì tức giận đến phát run, cô nói: “Lý Nguy, anh có biết, anh không đồng ý thì tôi cũng có thể đưa ra tòa, đến lúc đó cũng thế, tòa sẽ phán quyết ly hôn.”
Lý Nguy cười nói: “Cô đi đi, bản thân tôi sẽ chờ xem xem cô lấy cái lý do gì, nói tôi không có năng lực? Tốt lắm, đến lúc đó tôi phải hỏi cô một chút, cô vẫn là xử nữ sao? Nếu không phải thì dựa vào cái gì mà nói thân thể tôi có vấn đề, đương nhiên cô có thể nói cô ở bên ngoài vụng trộm yêu đương. Còn nữa, nếu đến ngày nào đó, đừng nói tôi không quan tâm đến tình cảm, đến lúc đó tôi không chỉ muốn đi tìm các lãnh đạo đơn vị của cô, mà tôi còn muốn đến Tòa thị chính tìm thị trưởng để nói. Mặc cho quyền thế của Chu Cẩn Vũ có lớn đến đâu đi chăng nữa cũng trốn không thoát chữ lý. Cùng lắm thì đồng quy vu tận, tôi cũng không thể để cho các người sống dễ chịu.”
Nói đến đây hắn trầm mặc một hồi, sau đó lại chậm rãi nói: “Chân Ngọc, tại sao cô không nghĩ thoáng một chút, tôi không can thiệp vào chuyện của hai người, tôi chỉ muốn có tiền đồ, tôi sẽ làm lá chắn thật tốt cho hai người, đến một lúc nào đó, cho dù gã họ Chu kia không cần cô, cô cũng vẫn có danh có phận như cũ, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”
Rốt cuộc Hạ Chân Ngọc cũng nghe không vào những lời nói vô liêm sỉ của Lý Nguy, cô cầm lấy túi xách ở trên ghế sô pha trực tiếp xỏ giầy đi ra khỏi cửa. Vào đến thang máy cô không nhịn được mà khóc lên, cô phải làm sao bây giờ, vốn là toàn bộ kế hoạch đã chuẩn bị tốt rồi giờ lại một lần nữa bị làm cho rối loạn. Hơn nữa cô có cảm giác cuối cùng bản thân cô cũng không trốn thoát được khỏi sự dây dưa của Lý Nguy rồi.
Bước nhanh ra khỏi cổng tiểu khu, cô mờ mịt nhìn ngọn đèn chiếu sáng trên mặt đường, đứng ngây ngốc hồi lâu, mới cầm lấy di động bấm một dãy số, cô nói: “Chu Cẩn Vũ, anh có thể tới đón tôi được không?”






Nhận được điện thoại của Hạ Chân Ngọc, Chu Cẩn Vũ liền tới rất nhanh. Sau khi lên xe Hạ Chân Ngọc không nói một tiếng, Chu Cẩn Vũ cũng không nói điều gì, chỉ hỏi một câu: “Ăn cơm chưa?” Hạ Chân Ngọc lắc đầu, Chu Cẩn Vũ liền đem xe dừng lại ở trước cửa một nhà hàng, anh đi vào mua đồ ăn mang về cho Hạ Chân Ngọc, sau đó mới lái xe trở về Nhã Phong.
Hai người đi vào phòng, mặc cho Chu Cẩn Vũ dỗ dành như thế nào, đút cho ăn như thế nào, Hạ Chân Ngọc đều nói ăn cái gì cũng không thấy ngon. Chu Cẩn Vũ để đũa xuống, ôm lấy Hạ Chân Ngọc hỏi: “Rốt cuộc làm sao vậy? Bé cưng ngoan nhà ta làm sao lại không nghe lời như vậy rồi hả? Bé cưng ăn nhiều nhiều một chút mới tốt, biết không?”
Hạ Chân Ngọc thấp giọng nói: "Không muốn ăn, ăn không vô."
Chu Cẩn Vũ vỗ về lưng Hạ Chân Ngọc hỏi: “Có phải em đã đề cập đến chuyện ly hôn rồi hay không? Hắn gây khó dễ với em rồi hả?”
Nghe xong câu hỏi của Chu Cẩn Vũ, Hạ Chân Ngọc cũng chỉ ngơ ngác nhìn hộp cơm ở trước mặt mà không nói lời nào. Chu Cẩn Vũ hôn hôn lên trán của cô, ôn nhu nói: “Chân Ngọc, hãy nói với anh có được không?”
Chu Cẩn Vũ nở nụ cười, lấy tay cốc lên đầu Hạ Chân Ngọc nói: “Uổng công vừa rồi anh còn khen em đó, làm sao em lại ngốc nghếch như vậy? Hắn nắm trong tay điểm yếu của chuyện này, còn có thể quản xem em và anh có còn ở cùng với nhau nữa không hay sao? Hắn chính là có ý định nắm lấy chuyện này để làm hộ giá đảm bảo cho cả đời của hắn. Bé cưng ngốc của


Disneyland 1972 Love the old s