Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2542 lượt.
y tỏ bản thân mình không có yêu cầu gì cũng không hiến kế cho Lý Nguy liền bị hai chị mắng cho một chút, nhưng vẫn kiên trì giữ nguyên ý nghĩ của mình như cũ.
Lúc này Tống Quyên đã choáng váng, tất cả mọi chuyện đều nghe theo em gái và chồng của bọn họ, hơn nữa mọi người cũng không ngừng dặn dò bà ta đừng nói chuyện này với anh rể, nếu không nhất định sẽ hỏng việc, hơn nữa gia đình cũng không thể được yên tĩnh, Tống Quyên không có chủ kiến gì chỉ biết gật gật đầu.
Trong lòng Lý Nguy vốn là không đồng ý với đề xuất của dượng Hai và dượng Ba, nhưng trong nhà có nhiều trưởng bối như vậy buộc hắn trước tiên chỉ có thể đồng ý mà thôi. Suy nghĩ một chút, thấy mọi người đã bình tĩnh trở lại, hắn hắng hắng giọng nói ra một chuyện….
Ngày hôm sau Hạ Chân Ngọc liền nhận được điện thoại của Lý Nguy, hắn nói hẹn cô tối thứ hai trở về nhà, những người lớn trong nhà đã biết hết rồi, mọi người muốn nói chuyện với cô. Hạ Chân Ngọc nhanh chóng đồng ý, sau khi cúp điện thoại cô liền hẹn Cao Mai Lệ đi cùng với mình.
Hạ Chân Ngọc chờ Chu Cẩn Vũ trở về liền nói chuyện này với anh. Chu Cẩn Vũ nghe xong nói: “Như vậy cũng tốt, để xem người nhà hắn ta sẽ nói ra điều kiện gì. Em chỉ cần đến đó để nghe xem thế nào thôi, không nên để phát sinh xung đột với bọn họ, em và bạn của em chỉ có hai người, cho dù khi nói chuyện có bị thất thế cũng không cần phải lo lắng, chờ chuyện này kết thúc anh sẽ giúp em trả lại toàn bộ.”
Hạ Chân Ngọc gật đầu đồng ý, Chu Cẩn Vũ nghĩ nghĩ một chút rồi nói thêm: “Còn nữa, anh sẽ đi đón em, khi nào nói chuyện xong thì em hãy gọi điện thoại cho anh.”
Hạ Chân Ngọc cười cười nói: “Anh không cần phải khẩn trương như vậy đâu, nhà bọn họ còn có thể ăn tươi nuốt sống em được hay sao?”
Chu Cẩn Vũ ôm lấy Hạ Chân Ngọc cười nói: “Không phải là do anh lo lắng cho em sao? Đến lúc đó nhất định là không dễ chịu gì, bảo bối ngoan của anh, thật sự là anh không muốn để em đi đến đó chịu sự ức hiếp của bọn họ đâu.”
(Tang Du: Yêu bác Chu ghê ^_^)
Hai người vừa cười vừa nô đùa một trận liền đi ngủ.
Tối ngày thứ hai, Hạ Chân Ngọc cùng với Cao Mai Lệ trở về Lý gia, vừa vào cửa thì thấy ngoại trừ cha Lý Nguy và cậu của hắn ta không có tới thì còn lại mọi người đều ở đây.
Dì Hai của Lý Nguy trông thấy Cao Mai Lệ liền nói: “Đây là việc riêng của nhà chúng tôi, cô cũng không phải là thành viên trong gia đình, tới đây làm cái gì, mau đi đi!”
Cao Mai Lệ vừa nghe xong liền lớn tiếng nói: “Việc riêng ư? Nếu như đó là việc riêng của nhà Lý Nguy thì cũng có quan hệ gì đến bà? Tôi được Chân Ngọc mời đến, không mượn bà phải xen vào, hơn nữa đây cũng không phải là đưa vào lò hỏa thiêu, làm sao cần phải có sự có mặt của người nhà làm cái gì?”
Hạ Chân Ngọc thiếu chút nữa bị những lời nói ác độc của Cao Mai Lệ làm cho tức cười, cô kìm nén ý cười, nói: “Mai Lệ là bạn của tôi, tôi mời cô ấy đến, nếu mọi người không muốn nói chuyện thì chúng tôi đi.”
Dì Hai thấy không còn cách nào khác đành phải để cho các cô đi vào, vừa mới ngồi xuống dì Ba đã bắt đầu gây khó dễ: “Chân Ngọc, chúng tôi thật sự không ngờ được cô sẽ làm ra loại chuyện như thế này, rất dọa người mà. Cô nói xem, từ lúc cô kết hôn với Lý Nguy đến nay, cô đã được cái việc gì cho gia đình này? Cơm cũng chưa từng nấu một bữa, suốt ngày chỉ bắt mẹ chồng đi theo sau dọn dẹp cho vợ chồng cô, ngày thường cô có thăm hỏi các bậc bề trên sao? Cô đã từng mua cho Lý Nguy một đôi giầy, hay một bộ quần áo nào chưa? Cô cái gì cũng không làm được, vậy mà còn dám ở bên ngoài làm ra chuyện xằng bậy, cô nói xem cô xứng đáng với gia đình chúng tôi sao?”
Không đợi Hạ Chân Ngọc lên tiếng, Cao Mai Lệ lập tức phản kích, nói: “Bà là vị trưởng bối nào của Lý Nguy tôi không cần biết, nhưng cũng đừng ở đó mà nói lung tung! Cái gì bà cũng nói đến, vậy tại sao bà không nói ngoại trừ căn nhà này thì những thứ khác đều là do nhà Chân Ngọc bỏ tiền ra mua nhỉ, ngay cả tiền tiệc cưới cũng là do Chân Ngọc chi trả. Chân Ngọc cũng không nhận được từ nhà các người một phân tiền mừng nào, các người ăn của Chân Ngọc, uống của Chân Ngọc, vậy mà còn ở đó nói mát, ai trong các người xứng đáng hả? Đây là do Chân Ngọc hiền lành mà thôi, nếu là tôi thì tôi đã sớm làm ầm ĩ lên cho mọi người đều biết, rốt cuộc ai mất mặt hơn ai còn chưa biết chắc đâu!”
Cao Mai Lệ vừa dứt lời, trên mặt mọi người đều là lúc đỏ lúc trắng cực kỳ khó coi. Lúc này Lý Nguy cũng có phần tức giận, nói: “Cao Mai Lệ, Chân Ngọc mời cô đi cùng đến đây chúng tôi mặc kệ, nhưng chuyện riêng của nhà chúng tôi cô tốt nhất đừng có xen mồm vào.”
Cao Mai Lệ trực tiếp đứng lên, mắng: “Lý Nguy, anh thúi lắm! Anh tưởng mình là ai mà bày ra cái vẻ mặt này, tôi nhiều lần nói với Chân Ngọc rằng thực sự không nên chịu đựng cuộc hôn nhân này vì bất cứ điều gì. Bởi vì sao? Bởi vì cô ấy có một bà mẹ chồng khó hầu hạ, một đám họ hàng thân thích không biết phân rõ phải trái, một ông chồng là kẻ bất lực! Nhưng Chân Ngọc không nghe, cô ấy bảo dù sao cũng đã kết hôn rồi, rắc rối thành như vậy đó cũng là do bản thân cô ấy tự tìm đến, ai