Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơn Cả Hôn Nhân

Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2546 lượt.

càng hưng phấn: Đây là xe riêng của Chu đại thị trưởng nha, thật không ngờ mình lại có may mắn được ngồi lên, đã thế Chu thị trưởng còn đưa về tận nhà, mình có thể dùng điện thoại di động chụp một kiểu ảnh không nhỉ?
Chu Cẩn Vũ không nói một lời, trước tiên đưa Cao Mai Lệ về nhà, sau đó lái xe trở về Nhã Phong. Về đến nhà, anh để cho Hạ Chân Ngọc đi rửa mặt, còn anh ngồi ở trên ghế sô pha suy nghĩ đến chuyện vừa xảy ra ở Lý gia.
Hạ Chân Ngọc từ trong toilet đi ra, thấy sắc mặt Chu Cẩn Vũ đã bình tĩnh rất nhiều, liền đi tới và ngồi xuống cạnh anh, cô hỏi: “Anh nghĩ cái gì vậy?”
Chu Cẩn Vũ nhìn Hạ Chân Ngọc nói: “Chân Ngọc, em hãy nói thật với anh. Em thật sự quyết định cắt đứt quan hệ với Lý Nguy rồi hả? Sẽ không lại có một chút đồng tình thương cảm chứ?”
Nước mắt Hạ Chân Ngọc lập tức lại chảy ra, cô nói: “Bọn họ đối xử như vậy với em, nếu em lại mủi lòng sẽ chỉ khiến cho bọn họ giày vò gây khó dễ với em giống như ngày hôm nay. Em chỉ cầu mong cha mẹ em an ổn, còn những chuyện khác cái gì em cũng không quan tâm, ngay cả bản thân em cũng mặc kệ, cùng lắm thì từ chức. Anh còn không tin em?”
Chu Cẩn Vũ vội vàng ôm cô nói: “Không phải là anh hoài nghi em, anh chỉ sợ em đối với Lý Nguy còn có chút thương hại, nếu không sao có thể kéo dài tới tận lúc này? Em đã nói như vậy, thì anh có thể động thủ rồi. Em đừng khóc, anh sẽ báo thù cho em nha, ngoan, đừng khóc!”
Hạ Chân Ngọc nín khóc, mỉm cười nói: “Vâng, em muốn hoàn toàn vứt bỏ bọn họ, để cho cho bọn cũng không dám tìm tới em gây phiền toái nữa!”
Chu Cẩn Vũ nhìn vẻ mặt của Hạ Chân Ngọc, anh hôn cô một cái, nở nụ cười thật sâu: “Nhìn điệu bộ này của em, không phải là sau khi vứt bỏ bọn họ rồi sẽ vứt bỏ anh đấy chứ?”






Hạ Chân Ngọc nhìn vẻ mặt không đổi của Chu Cẩn Vũ, trống ngực cô đập dồn dập trái tim như muốn rớt ra ngoài, cô cắn môi nói: “Anh nói gì vậy? Đến lúc đó anh không chê em phiền là tốt rồi.”
Chu Cẩn Vũ vuốt ve khuôn mặt Hạ Chân Ngọc, anh cười nói: “Không phải là anh tự tạo trước cho mình một cái dự phòng sao? Em đừng nghĩ nhiều là được, đến lúc đó anh sẽ an bài.”
Hạ Chân Ngọc cười cười cũng không nói thêm gì nữa, nhưng mà trong lòng có chút lo lắng chỉ sợ đến lúc ly hôn với Lý Nguy xong Chu Cẩn Vũ thực sự sẽ không buông tha cho cô, song rồi cô lại nghĩ, bản thân cô cũng không có nhược điểm gì ở trong tay của anh, thế nên rời khỏi anh cũng là đúng lý hợp tình không có gì phải sợ.
Mấy ngày hôm nay Hạ Chân Ngọc vẫn đi làm như bình thường, có đôi khi trở về nhà mẹ đẻ cô lại thỉnh thoảng lộ ra một ít chuyện cô và Lý Nguy đang có mâu thuẫn. Mỗi lần nghe xong bà Hạ luôn khuyên Hạ Chân Ngọc phải sống tốt, hai vợ chồng ai cũng khó tránh có chút tật xấu, nếu có thể nhịn được thì nhịn đi, chỉ cần đó không phải lỗi lớn là được.
Hạ Chân Ngọc sau khi nghe xong những lời dạy bảo của mẹ cũng đã thay đổi sách lược, mỗi lần đến cô đều lộ ra một khuôn mặt đau khổ buồn bã và không lên tiếng, bà Hạ cũng có chút nôn nóng, hỏi cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hạ Chân Ngọc mắt ngấn nước nhưng vẫn không nói lời nào, mặc cho bà Hạ hỏi đi hỏi lại mấy lần, hơn nữa cô cũng không để cho bà Hạ gọi điện thoại cho Lý Nguy, cô chỉ nói đến lúc thích hợp cô sẽ nói sau. Bà Hạ cũng không có cách nào khác chỉ đành lo lắng suông.
Lý Nguy có chút không hiểu, nói: “Lương cục trưởng, ngài đang nói cái gì vậy, tôi không hiểu được.”
Lương cục trưởng vừa cười vừa nói: “Cậu còn chưa biết sao? Tôi nhận được thông báo, cậu đã được điều đến Cục Thanh tra thành phố, ngày kia sẽ phát tin. Lý Nguy, cậu phải hết sức cố gắng làm việc, chắc chắn là sẽ có tiền đồ! Tối mai mọi người sẽ tổ chức chúc mừng cậu, nhà hàng cũng đã đặt xong rồi, cậu không nên từ chối nha.”
Trái tim Lý Nguy như muốn nổ tung, Cục Thanh tra thành phố! Chuyện này… chuyện này là thật vậy chăng? Giờ phút này ai còn quản được đến chuyện dì Hai, dì Ba. Chỉ cần Lý Nguy hắn có quyền có thế, đến lúc đó còn không phải là có thể giúp đỡ được các dì ấy sao? Lý Nguy kích động nói lời cảm ơn với Lương cục trưởng, trả lời ngày mai nhất định sẽ đi đến chỗ hẹn, sau đó cúp điện thoại, hắn sung sướng chạy đến nhà cha mẹ mình để thông báo.
Vừa vào đến nhà hắn đã nói ngay chuyện mình được điều lên thành phố, Tống Quyên nghe xong thì vô cùng mừng rỡ, không ngừng khen ngợi Lý Nguy có khả năng, có tiền đồ. Cha Lý Nguy cũng thực sự vui mừng, nói: “Cha thật sự không nghĩ tới con lại có tiền đồ tươi sáng như vậy, không tồi, không tồi, cố gắng mà làm việc! Con còn trẻ tuổi mà đã được thăng chức, chờ đến ngày mai khi đi làm cha phải nói cho các đồng nghiệp nghe mới được, haha!”
Một nhà ba người tâm tình phi thường tốt cùng nhau ngồi ăn bữa tối, cha Lý Nguy lại hỏi hắn: “Làm sao mà dạo gần đây cha không nhìn thấy vợ của con, vợ con bận việc gì à?”
Tống Quyên nghe xong đột nhiên căng thẳng, vội vàng cướp lời, nói: “À, bên nhà nó có một người thân bị bệnh, hai ngày nay nó giúp đỡ trông nom chăm sóc, chờ thêm một thời gian ngắn nữa là ổn rồi.”
Ch