Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2454 lượt.
ại nằm xuống lần nữa, mặt đối mặt với Hạ Chân Ngọc, cười nói “Thật sự không thỏa mãn, song cảm giác cũng không tệ. Lại đây để chú xem vừa rồi có làm hỏng không nào?” Nói xong lại dịch người xuống phía dưới của Hạ Chân Ngọc.
Hạ Chân Ngọc có chút mệt mỏi, mơ hồ dùng ngữ khí bất mãn nói “Là tại anh háo sắc nên thế đấy! Anh đừng nói vớ vẩn nữa, em không sao, anh đừng có lại đây.”
Chu Cẩn Vũ không đứng đắn nói “Anh đói bụng thời gian dài bao lâu như thế, em cũng yên lòng được à?”
Hạ Chân Ngọc nhắm mắt lại nói “Không ai ngăn anh đâu, yêu ai thì đi mà tìm đi!”
Chu Cẩn Vũ hôn vào hai má Hạ Chân Ngọc nói “Tìm được rồi mà còn bị em quyến rũ à? Nghe lời, đừng nhúc nhích nữa, anh hiếm lắm mới không sờ soạng đấy.”
Hạ Chân Ngọc chịu hết nổi. Đêm nay Chu Cẩn Vũ ngoài miệng không dứt đùa nghịch lưu manh, lại không để ý hôm nay anh đã ngủ rồi.
Chu Cẩn Vũ nhìn Hạ Chân Ngọc đỏ bừng mặt, cảm giác mình giống như không có tự trọng. Hạ Chân Ngọc từ đầu đến giờ đúng là có không chào đón anh vài lần, nhưng anh liền cam tâm tình nguyện coi như cô đang đùa nghịch với mình, bất kể cô tức thật hay tức giả, anh nhất định có thể vỗ về cô thật tốt, đơn giản chỉ là vứt đi chút ít mặt mũi thôi, cái loại tư vị thích thú này không phải ai cũng có thể tìm được.
Chỉ có điều, từ sau khi Chu Cẩn Vũ nghe Hạ Chân Ngọc nói người nhà Lý gia cũng làm việc ở ngân hàng đó, anh bắt đầu không được tự nhiên rồi, anh không muốn Hạ Chân Ngọc và Lý gia có bất cứ tiếp xúc nào.
Chu Cẩn Vũ đã giành được Hạ Chân Ngọc từ tay Lý gia, điều anh kị nhất đương nhiên là người nhà Lý gia lại xuất hiện trước mặt Hạ Chân Ngọc, nên ngày hôm đó anh đã bắt đầu muốn kiếm cớ không cho Hạ Chân Ngọc tiếp tục làm việc ở ngân hàng, lại không ngờ Hạ Chân Ngọc lại đột nhiên bệnh nặng như vậy, Chu Cẩn Vũ tuy đau lòng nhưng vẫn hiểu rằng thời cơ vừa vặn đã tới.
Chu Cẩn Vũ lại nhớ anh và Hà Chân Ngọc cũng đã trải qua mấy lần tan tan hợp hợp, tự thấy cũng có chút buồn cười, từng ấy tuổi rồi còn giống như thanh niên bày đặt nói yêu thương, nhưng thật sự rất thú vị, cảm giác thật kì diệu. Anh chưa từng phải che dấu những hỉ nộ ái ố của mình trước mặt Hạ Chân Ngọc, bởi vì căn bản cô không hề lưu tâm.
Bất luận anh có thân phận gì, Hạ Chân Ngọc thực sự không hề quan tâm đến địa vị của người mang tên Chu Cẩn Vũ, cho nên anh không cần cố ý biểu hiện một bộ mặt khác anh không muốn ai biết trước mặt Hạ Chân Ngọc, giống như những người bình thường thoải mái cãi nhau ầm ĩ. Chuyện chính trị vốn là một việc hao tâm tổn trí, bất luận Chu Cẩn Vũ anh vừa có bối cảnh, vừa có năng lực, cũng không thể coi thường, cũng không thể không có những bộ mặt khác nhau để ứng phó trong giao tiếp.
Thế nhưng không giống khi ở trước mặt Hạ Chân Ngọc, cô không để ý đến anh, thậm chí lúc đầu vẫn luôn chán ghét anh, Chu Cẩn Vũ không phủ nhận điều đó kích thích tính háo thắng của anh. Trước kia cũng không phải không có cô gái nào từng dùng thủ đoạn này trước mặt anh nhưng sau khi anh hơi biểu hiện ra một chút cảm tình, liền đều lập tức thay đổi hình dáng, hơn nữa họ toan tính gì anh cũng vô cùng rõ ràng, cho nên anh đều luôn cùng người khác không ngừng diễn kịch.
Mà Hạ Chân Ngọc lại hoàn toàn ngược lại khiến anh không thể ngừng quấn lấy cô, dần dần trở thành thói quen, trở thành sở thích của anh, trở thành một sự lo lắng trong lòng anh. Chu Cẩn Vũ biết rõ sở dĩ anh không buông tha Hạ Chân Ngọc, ngoại trừ những nguyên nhân bên ngoài, càng làm cho anh không thể từ bỏ chính là Hạ Chân Ngọc chưa bao giờ ngưỡng mộ anh, vì cô vứt bỏ những băn khoăn về thân phận của anh, đối xử với anh như người bình thường, điều đó khiến anh vô cùng uất ức.
Thầm thở dài trong lòng, Chu Cẩn Vũ cũng muốn mình suy nghĩ thật cẩn thận cảm giác của anh đối với Hạ Chân Ngọc, đã như vậy thì hai người trước hết cứ tiếp tục thế này đi. Tuy nhiên, Hạ Chân Ngọc vẫn còn cảnh giác với anh, nhưng chỉ cần anh cứng rắn với cô, cô chắc chắn chạy không thoát, đánh hai cái, mắng hai câu đều không thấm tháp vào đâu, phải chăng đàn ông còn có thể như thế?
Chu Cẩn Vũ cười một tiếng, tính cách của mình như thế nào chính anh hiểu nhất, ngày đó bị Hạ Chân Ngọc làm cho không còn mặt mũi nào, chẳng những không tức giận, không có cảm giác, rõ ràng còn nhẹ nhàng thở ra, còn con mẹ nó đắc chí cho rằng cuối cùng cũng có thể dỗ dành Hạ Chân Ngọc ở lại, vậy cũng đã là có triển vọng rồi! Àiii, không nghĩ nữa, ngủ!
Trở mình đắp chăn cho Hạ Chân Ngọc, Chu Cẩn Vũ và Hạ Chân Ngọc dựa đầu vào nhau ngủ.
Đợi đến khi khỏe hẳn, Hạ Chân Ngọc liền đến ngân hàng một chuyến để thu dọn đồ đạc của mình, lên trên lầu còn có chút mắc cỡ trình bày hoàn cảnh với Dư Chủ nhiệm. Dư chủ nhiệm cười ha ha, còn nói Hạ Chân Ngọc nhất định phải giữ gìn sức khỏe thật tốt.
Sau đó, Dư chủ nhiệm cùng Hạ Chân Ngọc đến văn phòng thu dọn đồ đạc, mặt Ngô Ngọc Vinh cùng ba người khác đều có vẻ vô cùng tiếc nuối, nói thẳng là đáng tiếc, không có duyên phận, lại bảo Hạ Chân Ngọc khi nào rảnh rỗi lại đến chơi. Hạ Chân Ngọc khách khí gật đầu, sau đó bảo mọi người dừng b