XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơn Cả Hôn Nhân

Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342420

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2420 lượt.

gọc bất giác mỉm cười, cũng ra khỏi văn phòng lấy xe đi.
Hạ Chân Ngọc nói “Em thật sự không ăn nổi nữa, sau này em nhất định sẽ ăn cơm tối thật ngonnn mà, anh nghỉ ngơi đi.” Nói xong Hạ Chân Ngọc liền giữ Chu Cẩn Vũ ngồi trên ghế salon, tự mình sắp xếp đống đồ ăn vặt.
Ngày hôm sau Chu Cẩn Vũ vẫn lái xe đưa Hạ Chân Ngọc đến đoạn đường đó, nhìn Hạ Chân Ngọc khệ nệ xách cả một túi đồ ăn vặt to đi qua cửa lớn, liền lắc đầu cười cười lái xe đi.
Hạ Chân Ngọc đặt đống đồ lên bàn làm việc, ba người trong phòng đều vây quanh, Trần Oánh hỏi “Chân Ngọc, cô mang cái gì đến thế?”
Đợi Hạ Chân Ngọc mở túi ra, cả ba người đều há hốc mồm, Lâm Vi nói “Chân Ngọc, em mang nhiều đồ ăn như vậy làm gì thế?”
Hạ Chân Ngọc cười nói “Mấy ngày trước đều ăn của các cô, cũng hơi vô duyên, nên tôi mang một ít đồ ăn vặt trong nhà cho các đại gia ăn thử.”
Trần Oánh nói “Oa! Chúng ta đúng là sắp được ăn ngon rồi, đây là cái gì, tôi chưa nhìn thấy bao giờ. Á, Trịnh Việt, tôi lấy ra trước mà, anh cướp cái gì chứ?”
Cướp được đồ ăn trong tay Trần Oánh, Trịnh Việt cười nói “Dù sao cô cũng không biết nhìn hàng, ăn hết cũng chỉ là ăn chùa, đây chính là đặc sản Nam Phi, ăn cực kỳ ngon. Nhưng mà, Chân Ngọc, loại này trong nước không bán, tôi cũng từng nếm qua một lần rồi, cô lấy ở đâu thế?”
Hạ Chân Ngọc cười nói “Đồ ăn này đều là do họ hàng đi rồi mang về đấy, cậu thích ăn thì cứ lấy đi.”
Trần Oánh vội la lên “Cái kia cũng cho tôi nếm thử luôn nhé, có đồ ăn thật tốt” Nói xong liền đi giật đồ của Trịnh Việt, Trịnh Việt nâng tay lên cao, hai người đùa nghịch chạy hết bên này đến bên kia.
Lâm Vi cười nói “Xem hai người kìa, có khi lại thành một cặp oan gia cũng nên. Chân Ngọc, những thứ này đều do Trưởng thư ký Đỗ đi nước ngoài mang về à? Chị cũng muốn tranh thủ hỏi em, Trưởng thư ký Đỗ là họ hàng như thế nào với nhà em?”
Lần này quả thực hỏi khó Hạ Chân Ngọc rồi, cô nghĩ nghĩ một lúc mới lên tiếng “Thật ra quan hệ của Trưởng thư ký Đỗ với nhà em có chút xa, chẳng qua là nhà em nhờ anh ấy giúp đỡ mà thôi, kỳ thật không tính là thân thích cho lắm, những đồ ăn này đều là người nhà em đi rồi mang về đấy.”
Lâm Vi đã hiểu rõ, hóa ra Trưởng thư ký Đỗ chỉ là giúp Hạ Chân Ngọc tìm việc, đoán chừng căn bản gọi là họ hàng thân thích cũng chưa đến mức đó. Thế nhưng có thể làm cho Trưởng thư ký Đỗ hao tâm tổn trí giúp đỡ, hơn nữa nhìn đồ ăn trên bàn cũng phải từ mấy nước mang về, chắc chắn gia cảnh nhà Hạ Chân Ngọc cũng không tầm thường, nhưng người ta không nói, mình cũng không nên vô duyên hỏi tiếp. Bình thường càng là lãnh đạo cấp cao, người trong nhà càng kín kẽ.
Đợi Lâm Vi trở lại bàn làm việc của mình, Hạ Chân Ngọc mới thầm thở phào, cô không nghĩ mang chút đồ ăn đến lại gây chuyện như thế, về sau phải chú ý hơn mới được.
Lúc này Trịnh Việt cũng náo loạn với Trần Oánh xong, đi đến chỗ Hạ Chân Ngọc nói “Thứ bảy tuần này có trận thi đấu giao hữu, chúng ta cùng đi xem nhé, tôi có vé.”
Hạ Chân Ngọc lắc đầu nói “Giao hữu quốc gia tôi đã không có hứng thú, thi đấu đội địa phương tôi lại càng không thích xem, hơn nữa trời lạnh như vậy tôi không chịu nổi, cậu tìm người khác nha.”
Trịnh Việt nói “Cô nói không đúng rồi, người ta cầu thủ còn chả kêu lạnh cơ mà! Đi thôi, tôi rất rất muốn xem, xung quanh tôi lại chẳng ai thích đá bóng cả, ăn xong tôi mời cô đi ăn, thế nào?”
Hạ Chân Ngọc hạ quyết tâm, mặc kệ Trịnh Việt nói thế nào cũng không đổi ý, sau đó Trịnh Việt lại nói “Nếu không thì chúng ta đi xem phim nha, vậy là không lạnh nữa rồi, 3D màn ảnh rộng.”
Hạ Chân Ngọc cười nói “Cậu làm thế là mất duyên đấy, có tiền thì tìm một người đi cùng khó gì, nếu không tôi giới thiệu bạn gái cho cậu nhé.”
Trịnh Việt nghe xong, nhếch miệng nói “Cô thật chẳng có lòng gì cả, có đi không thì nói một câu!”
Hạ Chân Ngọc vẫn vừa cười vừa nói “Không đi, tôi cũng lớn tuổi rồi, thứ bày chủ nhật đều muốn ở nhà, chẳng muốn đi đâu hết, thật sự xin lỗi cậu!”
Trịnh Việt nhìn Hạ Chân Ngọc, đột nhiên thò tay vỗ nhẹ vào sau gáy cô, nói “Được rồi, lần này tôi tha cho cô, lần sau không cho phép cô từ chối tôi nữa đâu.” Nói xong, Trịnh Việt cũng về chỗ của mình.
Hạ Chân Ngọc sờ lên chỗ mới bị đập, có chút buồn bực nghĩ trẻ con bây giờ đúng là không biết lớn nhỏ, sao có thể không vừa lòng một tý là động tay động chân ngay được.
Đợi đến giờ tan tầm, Hạ Chân Ngọc chạy đến bến xe buýt, Trịnh Việt lái xe đi qua bên người cô, hạ kính xe xuống, nói “Chân Ngọc, nhà tôi và nhà cô thật sự là tiện đường, nhà tôi ở Hoa Văn Các, không lừa cô đâu, lên xe đi.”
Để đến Hoa Văn Các đúng là phải đi qua Nhã Phong, Hạ Chân Ngọc có chút dao động, nghĩ thầm nếu đã tiện đường như vậy có xe chở về cũng tốt, cô đỡ phải chờ xe buýt đến đông cứng ngoài đường.
Vì vậy Hạ Chân Ngọc cười cười nói “Vậy tôi cũng không khách khí, cảm ơn nha!”
Trịnh Việt cười nói “Vừa vặn đi qua, có gì đâu.”
Hai người trong xe cười cười nói chuyện phiếm, cảm giác không lâu lắm đã về đến cửa Nhã Phong, Trịnh Việt nói “Cô nhìn xem, nói chuyện ăn ý thời gian trôi nhanh thật,