Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2405 lượt.
ông nên quản giáo lời nói và việc làm của con trai ông hơn một chút?”
Thần sắc Trịnh Quốc Tuấn biến đổi liên tục, cuối cùng mới thấp giọng nói “Tôi hiểu rồi, chuyện này là do tôi dạy con không tốt, kính mong Thị trưởng Chu không nên chấp nhặt với tên tiểu tử như hắn làm gì.”
Sắc mặt Chu Cẩn Vũ đột nhiên trầm xuống, nói “Tôi có chấp nhặt với cậu ta hay không, còn xem hành động của cha con ông, về việc công tôi không quan tâm Trịnh Quốc Tuấn ông là người như thế nào. Nhưng chuyện này, ông tốt nhất nên giữ chừng mực cho tốt, người phụ nữ của tôi bị quấy rối như vậy, nếu không phải nể mặt mũi cho Trưởng phòng Trịnh, thì hậu quả ông cũng biết rồi đấy!”
Trịnh Quốc Tuấn biết rõ Chu Cẩn Vũ không phải nói chơi, chức vụ của ông ta không cao, nhưng chuyện này ông ta cũng hiểu rất rõ, nhà họ Chu cả hai phương diện quân sự và chính trị đều có quan hệ rất chặt chẽ. Ông từng nghe nói sư trưởng nào đó của quân đội rất dễ khiến một người biến mất không lí do, tuy nhiên ông ta biết rõ Chu Cẩn Vũ sẽ không làm việc kích động như vậy, nhưng nếu con trai ông ta thiếu đầu hay thiếu tay chân, vậy cũng không thể được!
Trịnh Quốc Tuấn nghĩ vậy liền đứng lên, nói với Chu Cẩn Vũ “Thị trưởng Chu, ý của ngài tôi đã hiểu rồi, tôi sẽ nghĩ cách, nhưng con trai tôi tính tình bướng bỉnh, nếu có chỗ nào đắc tội, tôi ở đây xin được tạ lỗi trước với ngài, cũng xin ngài hạ thủ lưu tình, cho tôi một chút thời gian.”
Chu Cẩn Vũ ngồi trên ghế, giống như cười mà không phải cười nói “Trưởng phòng Trịnh nói chuyện nghiêm trọng quá rồi, con trai ông còn trẻ, đây là thời điểm nhiệt tình nhất, nhưng mà mắt nhìn không tệ, nếu như đầu óc có thể hiểu biết một chút thì tốt rồi. Hôm nay tôi chỉ nói tới đây thôi, tôi cũng nói một câu cuối cùng, chuyện công, tôi không can thiệp, nhưng không có nghĩa người khác có thể tùy ý thao túng Chu Cẩn Vũ tôi, về tư, nếu ai có suy nghĩ không phải với vợ của Chu Cẩn Vũ tôi, sự lưu tình của tôi cũng có giới hạn thôi đấy!”
Nói xong Chu Cẩn Vũ đứng dậy trước bước nhanh ra khỏi phòng, Thư ký Đỗ trước khi đi ra, nói với Trịnh Quốc Tuấn “Trưởng phòng Trịnh, ông cố gắng giải quyết cho tốt nhé, người khác có mai mối cũng phải đánh giá xem được hay không được. Còn nữa, tôi cũng muốn được nhìn thấy con trai ông sớm sớm một chút, tôi đi theo Thị trưởng Chu nhiều năm như vậy, tôi hiểu rất rõ tính tình ngài ấy, Hạ Chân Ngọc này thật sự không thể động vào được, đó là người trong lòng Thị trưởng Chu đấy! Tôi nói đến đây thôi, tôi đi trước.” Sau đó, Thư ký Đỗ liền nhanh chóng theo sát Chu Cẩn Vũ đi ra.
Sắc mặt Trịnh Quốc Tuấn tái nhợt vào nhà, thấy vợ mình đang ngồi đọc báo, liền hỏi “Trịnh Việt đâu?”
Vợ Trịnh Quốc Tuấn ngẩng đầu nói “Ở trong phòng nó, ông tìm nó làm gì?”
Ngữ khí Trịnh Quốc Tuấn vô cùng không tốt nói “Bà tranh thủ gọi nó xuống ngay cho tôi, sớm muộn gì tôi cũng bị nó làm cho tức chết mất!”
Vợ Trịnh Quốc Tuấn không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ có thể đi gọi Trịnh Việt.
Trịnh Việt thấy cha, tùy ý nói “Cha, cha tìm con ạ? Mẹ, ngày mai mẹ cho con mượn xe đi nhé, con đi xe kia xấu hổ chết đi được, ai cũng chê cười!”
Không đợi vợ nói gì, Trịnh Quốc Tuấn liền nhấc chân đạp Trịnh Việt một phát, tức giận “Mày còn cần lái xe xịn à? Có phải để theo đuổi phụ nữ hay không? Mày cũng không nhìn xem thân phận của mày là gì, chưa đủ lông đủ cánh mà đã đòi bày đặt như con nhà giàu, cha mày không dạy nổi mày nữa rồi! Còn nữa, mày cũng khỏi cần phải đi làm, tao sẽ điều mày đến chỗ khác, mày an phận chuẩn bị đi thi sát hạch cho tao, những chuyện khác vứt ngay khỏi đầu đi!”
Trịnh Việt bị Trịnh Quốc Tuấn đạp vào chân suýt thì ngã sấp xuống, lại nghe hết những gì cha nói liền lớn tiếng nói “Con theo đuổi phụ nữ thì đã sao? Cô ấy cũng chưa kết hôn, sao con không thể theo đuổi? Cha điều con đi con không thể đi tìm cô ấy hay sao? Buồn cười thật!”
Trịnh Quốc Tuấn phát cáu, cầm tờ báo bên cạnh đánh lên đầu Trịnh Việt, mắng “Mày nói chuyện với cha mày thế à? Mày ở bên ngoài làm ra vẻ cậu ấm đùa nghịch oai phong, mày cũng không mở mắt mà nhìn xem mày có thân phận gì mà đòi vượt mặt người ta!”
Vợ Trịnh Quốc Tuấn đứng ngoài nhìn thấy cảnh này, vội vàng chắn giữa hai người, nói “Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì, từ từ nói cho rõ, ông đánh con như vậy thì có thể giải quyết được vấn đề sao? Đừng đánh nữa, mau dừng tay lại!”
Trịnh Quốc Tuấn mệt mỏi thở dốc, ném tờ báo đi, chỉ vào Trịnh Việt nói “Bà đi mà hỏi đứa con quý hóa của bà xem nó gây ra chuyện gì bên ngoài, tôi vất vả cả đời tất cả đều bị hủy hoại trong tay thằng ranh con này rồi.”
Trịnh Việt ôm lấy mặt bị đánh đau rát, bất mãn nói “Con làm cái gì? Chẳng qua chỉ là con thích một cô gái hơn con 5 tuổi thôi sao? Cha có cần phải nói khoa trương đến thế không?”
Vợ Trịnh Quốc Tuấn nghe xong cũng có chút tức giận “Trịnh Việt, con cũng vô nguyên tắc quá rồi, thân phận của con là gì, tại sao lại đi trêu chọc phụ nữ lớn tuổi như vậy? Hay là trong cục bất động sản ấy, cô ta chủ động bám lấy con phải không?”
Trịnh Quốc Tuấn ngắt lời vợ, nói “Bà im ngay