Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơn Cả Hôn Nhân

Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342402

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2402 lượt.

đi! Còn không biết xấu hổ mà nói thân phận gì, thân phận của tôi là gì? Tôi chỉ là một trưởng phòng mà thôi, bà đi mà hỏi hắn chọc phải ai đi!”
Trịnh Việt thấy phụ thân nói như vậy, trong lòng có chút giật mình, nói “Cha, chẳng lẽ hoàn cảnh gia đình Hạ Chân Ngọc thực sự đặc biệt đến vậy sao? Vậy cũng không ảnh hưởng đến tình bạn của con và Hạ Chân Ngọc đâu!”
Trịnh Quốc Tuấn nghĩ nghĩ, đứa con trai này không đáng tin cậy không thể nói nhiều với nó, vì vậy nói ra “Những chuyện khác tao không muốn nói nhiều, tao chỉ muốn nói mày về sau cách người phụ kia xa xa một chút. Nếu không thằng cha mày mất việc chỉ là việc nhỏ, sợ mày đến lúc đó tàn tật lại hối hận cả đời!”
Vợ Trịnh Quốc Tuấn sốt ruột chảy nước mắt, hỏi “Trịnh Việt, rốt cuộc con đã chọc phải ai rồi hả? Con nghe lời cha con có được không, cha con đã nói như vậy rồi, đến lúc đó nếu chuyện này thật sự xảy ra, con muốn mẹ sống sao đây!”
Trịnh Việt nghĩ có phải cha mình khoa trương quá không, chẳng lẽ gia đình Hạ Chân Ngọc là xã hội đen sao? Hơn nữa xã hội bây giờ cũng không cho phép xã hội đen tồn tại.
Trịnh Quốc Tuấn nhìn Trịnh Việt đứng đó không nói gì, nghĩ thầm mình đúng là thất bại trong việc dạy con, quá nuông chiều nó, ông cũng không thể theo sát hắn 24 tiếng được, chắc chắn phải điều hắn đi nơi khác, nếu không sẽ hết hi vọng quay đầu, chỉ hi vọng Chu Cẩn Vũ có thể biết rằng mình đã giáo hắn, để cho hắn biết khó mà lui là tốt rồi.”
Bên này, Chu Cẩn Vũ trở về nhà đã thấy Hạ Chân Ngọc đang ngồi xem ti vi, vì vậy thay quần áo rồi đến ngồi cạnh, nói “Ngày mai bao giờ tiệc liên hoan kết thúc, anh sẽ đón em.”
Hạ Chân Ngọc thò tay vào lấy khoai tây chiên, nói “12 rưỡi bắt đầu, chắc khoảng 3h là xong, anh muốn đón em à?”
Chu Cẩn Vũ nói “Ừ, anh đã bảo Thư ký Đỗ hủy hết lịch trình từ 2h trở đi, em xem em muốn đi đâu anh sẽ đưa em đi.”
Hạ Chân Ngọc quay đầu lại xem ti vi, tùy ý nói “Đi siêu thị, lúc đó anh ở trong xe chờ em, em đi nhanh thôi rồi sẽ ra.”
Chu Cẩn Vũ quay đầu Hạ Chân Ngọc về phía mình, cười nói “Em không thể đổi chỗ khác à? Hay đi cửa hàng bách hóa, anh mang theo kính râm, người khác không nhận ra đâu.”
Hạ Chân Ngọc nói “Có ai vào cửa hàng bách hóa đeo kính râm bao giờ không, người khác khó mà không chú ý đến anh được. Em chỉ đi siêu thị thôi, không đi chỗ nào khác đâu, quần áo cũng nhiều rồi không cần mua thêm nữa.”
Chu Cẩn Vũ bắt đầu ôm lấy Hạ Chân Ngọc, nâng cô ngồi lên đùi anh, thấp giọng cười nói “Ngoan vậy sao, chú ôm em xem ti vi nhé!”
Hạ Chân Ngọc không phản ứng, thoải mái dựa vào ngực Chu Cẩn Vũ tiếp tục xem ti vi, nhưng chưa được một lúc sau, tay Chu Cẩn Vũ đã luồn từ dưới áo ngủ cô vuốt ve bộ ngực đầy đặn, còn bất chợt dùng bàn tay ma sát đỉnh nụ hoa.
Hạ Chân Ngọc không có tâm trạng đâu xem ti vi nữa, tóm lấy cánh tay Chu Cần Vũ đang tham lam tiến vào trong quần mình, nói “Anh không thể trung thực một chút à? Còn nữa, thuốc kia ngày nào anh mới mang về?”
Chu Cẩn Vũ thăm dò phía dưới Hạ Chân Ngọc, để cô ngồi trên đùi mình, một tay tiếp tục vân vê chỗ ướt át giữa hai chân Hạ Chân Ngọc, tay kia cởi áo ngủ của cô, sau đó ôm nửa vòng sau lưng cô, nói “Ngày mai anh sẽ mang về, cưng cứ để chú thưởng thức một lát.” Nói xong, Chu Cẩn Vũ cúi đầu há miệng ngậm lấy nơi mềm mại trong miệng khẽ mút vào.
Hạ Chân Ngọc bị Chu Cẩn Vũ xoa nắn một hồi, cuối cùng run rẩy mềm nhũn trong tay Chu Cẩn Vũ, Chu Cẩn Vũ vẫn cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Hạ Chân Ngọc giúp anh tự giải phóng, sau đó ôm Hạ Chân Ngọc về phòng ngủ.
Ngày hôm sau, lúc Hạ Chân Ngọc liên hoan, nhìn thấy gần đến giờ hẹn liền gọi điện cho Chu Cẩn Vũ để anh tới đón cô. Đợi Chu Cẩn Vũ đến ngã rẽ, cô nói với đồng nghiệp một tiếng rồi đi ra.
Ngồi vào trong xe, Chu Cẩn Vũ đưa cho Hạ Chân Ngọc một cái lọ nhỏ “Đây là thuốc, em cất kỹ nhé.”
Hạ Chân Ngọc nhận thuốc cất vào trong túi xách, sau đó nói “Đi siêu thị gia đình ở phố Quảng Hưng nhé, em còn muốn mua ít đồ đưa qua bố mẹ.”
Chu Cẩn Vũ cười nói “Được.”, khởi động xe đi đến siêu thị.
Đến đó, Chu Cẩn Vũ dừng xe, Hạ Chân Ngọc nói “Anh tìm chỗ nào vắng vắng người không ai thấy mà ngồi chờ em tý nhé, trong xe cũng rất khó chịu.”
Chu Cẩn Vũ cười nói “Không sao, em đi đi. Anh vừa vặn muốn gọi điện thoại cho vài người, thời gian chắc cũng không ít, anh ở đây nhìn, chờ lúc em đi ra xách đồ giúp em.”
Hạ Chân Ngọc cười cười tiến về phía cửa lớn siêu thị, ai ngờ vừa mới đi được nửa đường đã bị người nào đó phía sau ôm lấy hai vai, dọa cô vội vàng quay người lùi về phía sau.
Trịnh Việt nhìn thấy Hạ Chân Ngọc xoay người, hai tay vẫn khoác trên vai cô, cúi đầu cười nói “Chân Ngọc, cô cũng về giữa chừng à, thật trùng hợp, tôi đến đây đón mẹ tôi, cô còn chưa mua gì à? Tôi đi cùng cô, mẹ tôi đang đứng trò chuyện với mấy người bạn .”
Hạ Chân Ngọc đẩy tay Trịnh Việt ra, nói “Cậu đừng có động chân động tay, tôi và cậu chưa thân thiết đến mức đó, có người đón tôi rồi, cậu cứ bận việc của cậu đi.”
Trịnh Việt nhíu mày, hỏi “Chân Ngọc, rốt cuộc cô đang nghĩ gì vậy, là cô cho người đến tìm cha tôi


Snack's 1967