Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342367
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.
bên kia bàn trà, cô vội vàng đứng dậy sửa sang lại quần áo, Chu Cẩn Vũ quay đầu cười với cô: "Lúc này đúng là nên tỉnh ngủ đi thôi, mau tới đây, khẳng định là em chưa có ăn cơm trưa đúng không, anh có mang theo một chút đồ ăn về đây này."
Hạ Chân Ngọc đi qua nhìn nhìn, thấy những chiếc hộp được đóng gói vô cùng đẹp đẽ, vừa thấy liền biết là đồ ăn của khách sạn lớn, nhưng cô thầm nghĩ muốn nhanh chóng về nhà, không muốn ở trong này trì hoãn thêm nữa, không ngờ rằng Chu Cẩn Vũ còn nói: “Anh cũng chưa có ăn bữa trưa, em hãy coi như là chiếu cố anh một chút đi."
Không có cách nào khác Hạ Chân Ngọc đành phải ở lại cùng Chu Cẩn Vũ ăn bữa cơm sớm không phải sớm, mà muộn không phải muộn này, xe là của người ta, người ta muốn ăn cơm, thì mình còn có thể làm thế nào.
Rốt cục ở trên đường về nhà, Hạ Chân Ngọc hơi chút thở phào nhẹ nhõm, trên đường đi, Chu Cẩn Vũ không ngừng tìm đề tài nói chuyện phiếm cùng Hạ Chân Ngọc, nhưng cô không quan tâm và cũng không cởi mở, khi còn cách nhà cô khoảng hai con phố, Hạ Chân Ngọc bảo Chu Cẩn Vũ dừng xe, Chu Cẩn Vũ không nghe lời của cô, anh nói: "Để tránh nghi ngờ em cũng không phải xuống xe xa như vậy đâu, em xuống xe ở đây, ít nhất còn phải đi bộ hơn hai mươi phút, anh biết suy nghĩ của em, được rồi em yên tâm, anh sẽ không gây phiền phức cho em đâu."
Cuối cùng Chu Cẩn Vũ dừng xe trong một ngõ nhỏ kín đáo ngay gần nhà Hạ Chân Ngọc. Hạ Chân Ngọc xuống xe, sau khi đóng cửa xe liền đứng trước mặt Chu Cẩn Vũ nói: "Chu thị trưởng, xin ngài dừng ở đây đi, xem như là tôi cầu xin ngài ." Nói xong cô hơi hơi cúi người lễ độ chào anh liền đem cửa xe đóng lại cũng không hề quay đầu lại.
Ngồi ở trong xe Chu Cẩn Vũ liền hút điếu thuốc, rồi phun ra những đám khói không biết trong lòng anh đang suy nghĩ gì, khi điếu thuốc còn hơn phân nửa anh liền dập tắt, rồi lấy di động ra bấm số điện thoại, sau đó ngữ khí dị thường lạnh nhạt nói: “Tôi là Chu Cẩn Vũ, bắt đầu từ tuần tới, tôi muốn bộ phận lễ tân một tuần ít nhất hai lần đến báo cáo hệ thống công tác về số liệu cho tôi, nếu Quách Hoài không thể tới thì có thể bảo trợ lý của ông ta tới!"
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thật ra nick name trần trụi này được mọi người gọi khi chơi game Võng du, cũng có người gọi tôi là chị Quang, chỉ là trong trò chơi cũng thường xuyên có người chửi mắng lẫn nhau các câu linh tinh như “chết đi” “khỏa thân” … khi đánh quái ra vật gì đó, vì thế câu trần trụi làm tôi xấu hổ mất một thời gian. Nhưng mà, sau đó cũng thành thói quen, bạn bè trong trò chơi cũng gọi quen như thế, cho nên khi viết văn vẫn tự mình gọi là "Trần trụi". PS: vì để có thể đạt tới hiệu quả, để cho chương và tiết lại không bị khóa, vắt hết óc suy nghĩ muốn hay thế từ, ví dụ như "Ngậm lại" thay đổi thành "Đụng chạm", mềm như bún , về sau thịt văn có thể viết như thế nào a!
Nổi Lên Xung Đột (1)
Hạ Chân Ngọc về đến nhà nhìn thấy thời gian vẫn còn sớm liền quét dọn sạch sẽ căn nhà một lượt, khi cô dọn dẹp sắp xong thì Lý Nguy đã trở về, Lý Nguy cầm lấy chiếc khăn lau trong tay Hạ Chân Ngọc, giúp cô lau kệ tivi, lại còn cười hì hì.
Hạ Chân Ngọc trừng mắt nói: "Anh cười cái gì mà cười?"
"Là do anh cảm thấy vui vẻ mà, về nhà có thể nhìn thấy vợ mình đang ở nhà cảm giác thật là tốt, bình thường đều là anh ở nhà chờ em."
Hạ Chân Ngọc cũng cười: "Anh đây là người chồng đang oán trách nơi khuê phòng sao? Là ai bảo anh căn nhà này ở đây nhỉ? Chẳng lẽ anh không biết em mỗi ngày đi làm đều rất vất vả sao? Mỗi ngày đều có ba giờ đi trên đường rồi."
Giúp đỡ mẹ chồng bưng thức ăn lên bàn, Tống Quyên bề ngoài thì cười nhưng trong không cười nói: "Thừa dịp còn nóng thì ăn đi, đừng trách tôi là người nhiều lời, chung quy lại đồ ăn bên ngoài làm sao có thể sạch sẽ bằng đồ ăn trong nhà làm."
Hạ Chân Ngọc mỉm cười đáp ứng, nhưng mà thật sự cô ăn không vô thứ gì, chỉ gắp vài miếng đồ ăn từ từ ăn, Tống Quyên nhìn thấy thế thì lại càng không vui nói: "Tôi biết đồ ăn nhà chúng tôi làm không ngon bằng khách sạn lớn, thật sự ăn không vô thì không cần miễn cưỡng đâu."
Lý Nguy vội vàng nói: "Mẹ, không phải đâu, chẳng qua là khẩu vị của Chân Ngọc không tốt, mẹ đừng nói như vậy."
"Ồ, không phải là mang thai chứ?" Vẻ mặt Tống Quyên rất chờ đợi.
Hạ Chân Ngọc cùng Lý Nguy xấu hổ liếc mắt nhìn nhau một cái, Lý Nguy lại nói: "Mẹ, mỗi ngày mẹ đều nghĩ cái gì vậy, con và Chân Ngọc mới kết hôn còn chưa tới một tháng mà, mẹ đừng nói lung tung, hơn nữa hai đứa bọn con cũng có dự định không sinh con quá sớm."
Tống Quyên nghe xong Lý Nguy nói nửa câu đầu cũng biết là mình nói có chút hấp tấp, nhưng mà lại nghe xong nửa câu sau thì "Cạch" một tiếng đặt mạnh đũa xuống, lớn tiếng nói:
"Nói cái gì vậy, con có biết mình bao nhiêu tuổi hay không? Con cũng đã 30 tuổi rồi, vẫn còn không sốt ruột muốn có con! Thừa dịp hôm nay nhắc đến, mẹ sẽ nói cho con rõ, những cái khác không có gì để nói, con nói là bởi vì công việc mà cả đêm không có trở về nhà mẹ cũng không truy cứu,