80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơn Cả Hôn Nhân

Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342464

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2464 lượt.

ười Chu Cẩn Vũ hỏi là ai: “Đang chơi game thôi.”
Chu Cẩn Vũ còn thật sự muốn biết là Hạ Chân Ngọc có bản lĩnh khuyên giải Lý Nguy được hay chưa, không ngờ là cái gã vô dụng đó một chút lòng cầu tiến cũng không có, anh nói; “Anh nghe Trương trưởng phòng nói về chuyện biểu dương rồi.”
Hạ Chân Ngọc trực tiếp đánh gãy lời anh: “Tôi không muốn nói đến chuyện này, anh gọi điện thoại liền nói tới chuyện này là muốn chế giễu hay sao?”
Chu Cẩn Vũ nói: “Là anh lo lắng em bị ức hiếp, anh đến đón em nhé!”
Hạ Chân Ngọc lập tức ngồi dậy, gấp giọng nói: “Anh dám? Không phải là anh nói để cho tôi trở về nhà sao?”
Chu Cẩn Vũ cũng không thèm để ý đến ngữ khí của Hạ Chân Ngọc, anh nói: “Anh đang ở Nhã Phong, vợ yêu, anh nhớ em phải làm sao bây giờ, anh đi đến dưới lầu nhà em, em đi ra gặp anh một chút có được hay không?”
Hạ Chân Ngọc thật đúng là không nghĩ tới tình cảm của Chu Cẩn Vũ lại lớn như vậy, cô vội vàng ngăn cản: “Không thể, anh đừng náo loạn có được không, tôi sẽ tức giận đó.”
Chu Cẩn Vũ ở đầu dây bên kia thở dài: “Haizzz, không được ôm em anh ngủ không ngon, nếu không hai chúng ta cứ tán gẫu như vậy đi.”
Hạ Chân Ngọc không nói gì, Chu Cẩn Vũ còn nói: “Nhưng mà anh cũng không thể để cho bé cưng ngoan ngoãn nhà anh nghỉ ngơi không tốt nhỉ? Chân Ngọc, ngày mai em trở về đây đi, ở một đêm thôi có được không?”
Hạ Chân Ngọc không biết phải làm sao, cô nói: “Ngày mai không thể được, toàn thể nhân viên đơn vị Lý Nguy đều phải tham gia Tiệc mừng công do phân cục và thành phố tổ chức, tôi phải đi cùng anh ta. Hơn nữa không chỉ ngày mai, mà chính là về sau tôi cũng không mượn cớ để ra bên ngoài ở, anh không cần làm khó cho tôi.”
Chu Cẩn Vũ không nói thêm gì nữa, anh muốn Hạ Chân Ngọc ở trong điện thoại phải hôn nhẹ anh. Hạ Chân Ngọc không có biện pháp đành phải hôn vào điện thoại di động. Chu Cẩn Vũ thấp giọng cười nói: “Thật ngoan, được rồi, em ngủ đi, chỉ có điều là em không được tắt điện thoại.”
Cái gì? Hạ Chân ngọc nghe xong yêu cầu của Hạ Chân Vũ liền cảm thấy anh cũng hơi quá đáng, Chu Cẩn Vũ lại nói: “Cứ để máy như vậy không cho phép em ngắt máy, biết đâu em lại còn muốn cùng hắn ta thực nghiệm cái gì đó để chữa khỏi bệnh. Bé cưng, em nhớ kỹ nếu tắt điện thoại di động, tự gánh lấy hậu quả.”
Hạ Chân Ngọc thấp giọng nói: “Chu Cẩn Vũ, anh biến thái quá đi, ngay cả một chút riêng tư tôi cũng không có sao?”
Chu Cẩn Vũ căn bản là không có để ý đến lời cô nói nhưng mà vẫn giải thích với cô: “Nếu không như vậy anh có thể yên tâm sao? Nhưng mà anh sẽ không có mỗi ngày đều làm như vậy. Đây không phải là do em vừa mới cùng anh cách xa nhau sao? Ngoan, nghe lời anh!”
Hạ Chân Ngọc suy nghĩ một chút rồi đáp ứng, đem di động đặt ở trên tủ đầu giường, cầm hai kiện quần áo trực tiếp bịt lại microphone của điện thoại, sau đó an tâm ngủ, dù sao thì tiền cước điện thoại cũng không phải do cô trả, để tùy ý anh là được rồi.
Chu Cẩn Vũ nghe thấy bên kia quá mức yên tĩnh không có chút tiếng động, cũng biết là trò xiếc nhỏ của Hạ Chân Ngọc, nhưng mà anh cũng không có ngắt máy, anh biết dù thế nào đi nữa Hạ Chân ngọc cũng không dám cùng Lý Nguy thân cận ở dưới tình huống như vậy.
Mà ngày mai yến tiệc của Tiệc mừng công mới là đáng để chờ mong, anh hy vọng Lý Nguy tốt nhất có thể nhận thấy và hiểu được một chút sự tình. Chu Cẩn Vũ anh có thể cho hắn một khởi đầu, những cũng sẽ không dễ dàng lại cho hắn ta một cái kết cục tốt đẹp. Nếu hắn ta dự đoán được và một lòng chờ đợi điều gì đó, vậy thì tốt nhất nên thông minh ra một chút!






Buổi sáng lúc Hạ Chân Ngọc rời giường thì không thấy Lý Nguy đâu, cô thay bộ quần áo ngủ đi tới thư phòng gõ cửa, kết quả chỉ thấy Lý Nguy đang nằm ngủ ở trên ghế bên cạnh giá sách, trên người còn đắp một chiếc chăn đơn không biết là lấy từ đâu ra. Cô thở dài tiến đến nhẹ nhàng lay tỉnh Lý Nguy nói: “Sao lại ngủ ở đây vậy, anh mau trở về giường nằm đi, em dọn dẹp một chút rồi cũng chuẩn bị đi làm, anh vẫn còn có thể ngủ thêm một lát nữa đấy.”
Lý Nguy xoa xoa đôi mắt đứng lên, vô lực nói: “Anh nghĩ đến Tiệc mừng công buổi tối nay liền ngủ không ngon, nếu không thì anh giả bộ bị bệnh để xin nghỉ là được rồi.”
Hạ Chân Ngọc đẩy Lý Nguy đi trở về phòng ngủ, vừa đi vừa cười nói: “Anh nói ngốc nghếch cái gì vậy? Trường hợp này có thể tùy tiện nói không đi liền không đi được sao? Phân cục các anh chính là nhân vật chính, hơn nữa anh cũng là người có liên quan đấy, nếu anh không đi thì người khác sẽ nghĩ thế nào? Nếu biết, họ sẽ cảm thấy anh là người không biết chịu trách nhiệm, một chút năng lực thừa nhận đều không có. Nếu không biết, khẳng định họ sẽ nói anh lòng dạ hẹp hòi, không được bình bầu là cá nhân tiên tiến liền giận dỗi, đến lúc đó những người lãnh đạo trong phân cục của anh sẽ bị mất mặt rất nhiều.”
Lý Nguy nghe xong không cam tâm tình nguyện nói: “Anh biết, anh chỉ nói một chút vậy thôi. Haizz, có khó chịu hơn nữa thì anh cũng vẫn phải đi mà, chiều nay em tan làm sớm một chút về nhà, chúng t