Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơn Cả Hôn Nhân

Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2478 lượt.

u vẫn còn chưa hiểu rõ sao? Cậu có thể tham gia vụ án lần này, là do Chu thị trưởng chỉ đích danh tên cậu, hơn nữa cậu có thể được nhắc đến hay không cũng hoàn toàn là Chu thị trưởng nói ra một câu. Chu thị trưởng làm như vậy cũng hoàn toàn là xuất phát từ lý do ngài ấy yêu quý Tiểu Hạ, cậu đã hiểu chưa?”
Lý Nguy có ngốc thì cũng nghe và hiểu được rõ ràng ý tứ của những lời nói này. Nhưng mà hắn vẫn không tin được, Chu Cẩn Vũ lại coi trọng vợ của hắn như thế, mà còn vì lý do này ưu đãi hắn, lại muốn đề bạt hắn. Lý Nguy cảm thấy đầu óc hắn đang kêu ‘ông ông’. Bọn họ coi hắn là người như thế nào vậy? Có phải bọn họ cho rằng chỉ cần hơi chút cho hắn ít lợi lộc thì Lý Nguy hắn sẽ ngoãn ngoãn dâng vợ của mình lên, rồi tiếp đó sẽ đội một cái nón xanh (bị cắm sừng) mà dương dương tự đắc hay không?
Không! Hắn tuyệt đối sẽ không vì việc này mà bán đứng tôn nghiêm của bản thân mình, lại càng không làm cho Chân Ngọc bị tổn thương. Lý Nguy hắn còn chưa có nghèo túng cùng đê tiện đến mức phải dựa vào việc bán đứng vợ mình để cứu vớt tiền đồ được. Hắn sẽ không đem Chân Ngọc tặng cho Chu Cẩn Vũ, tuyệt đối không!






Chu Cẩn Vũ gắt gao ôm lấy Hạ Chân Ngọc chuyển động ra vào mãnh liệt một hồi, sau đó âm thanh kìm nén ở trong cổ họng được phát ra một tiếng rồi anh phóng ra chính mình, anh đè nặng cô trong chốc lát mới trở lại bình thường rồi buông cô ra. Anh đứng dậy, cầm lấy chiếc khăn giấy ở phía cuối xe lau sạch cho cô, sau đó nâng Hạ Chân Ngọc dậy giúp cô sửa sang lại quần áo và cái lại cúc áo nghiêm chỉnh, anh vuốt lại tóc cho cô rồi hôn hôn một chút mới nói: “Chân Ngọc ở cùng một chỗ với anh đi, anh muốn nói là em hãy chuyển về sống cùng với anh, em mới rời đi có một buổi tối mà anh đã ngủ không yên rồi.”
Vừa rồi từ lúc Chu Cẩn Vũ giúp cô lau sạch đến lúc giúp cô sửa sang lại quần áo thật tốt, Hạ Chân Ngọc từ đầu đến cuối không nói một lời nào, lúc này nghe Chu Cẩn Vũ nói như vậy, cô mới chậm rãi nói: “Tại sao ở trước mặt Lý Nguy, trước mặt nhiều người như vậy, anh lại kéo tôi đi ra ngoài? Anh cho rằng tôi còn có thể làm người sao? Lý Nguy cái gì cũng không biết, anh nhục nhã anh ta như vậy, không biết là rất quá đáng sao? Anh gọi Lý Nguy đến đây rốt cuộc là vì mục đích gì, là muốn anh ta thấy rõ ý đồ của anh, hay thuần túy chỉ muốn chế giễu anh ta?”
Chu Cẩn Vũ nâng mặt Hạ Chân Ngọc lên nói: “Anh không có ý đồ gì cả, hắn là chồng của em, có thể quang minh chính đại ở cùng một chỗ với em. Mà anh, mặc dù đang quyền cao chức trọng cũng chỉ có thể lén tìm cơ hội để gặp em. Là do trong lòng anh cảm thấy bất bình mà thôi, thứ lỗi cho anh vì anh đã nhất thời xúc động có được không? Em lạnh nhạt đối với anh thì tim anh liền thấy đau. Bảo bối ngoan, là anh không tốt!”
Cuối cùng cô vẫn không phải là đối thủ của lão cáo già này, nhìn vẻ mặt khẩn cầu của anh, Hạ Chân Ngọc biết cô không có cách nào để nổi cáu với anh nữa, hơn nữa cô cũng không có bắt được nhược điểm gì của anh. Cảm giác của phụ nữ đối với người đàn ông đầu tiên của mình chung quy lại vẫn là có sự khác biệt, cô đương nhiên cũng không ngoại lệ. Nhưng mà anh có mục đích gì đối với Lý Nguy cô cần phải biết rõ ràng.
Giọng nói của Hạ Chân Ngọc dịu đi một chút: “Tôi có thể không để ý đến hành vi vừa rồi của anh, nhưng Chu Cẩn Vũ, anh phải nói cho tôi biết anh muốn làm gì với Lý Nguy, đừng xem tôi như một đứa ngốc rồi nói linh tinh gì đó, tôi cũng không có ngây thơ đến mức độ như vậy.”
Hạ Chân Ngọc ở trong lòng nói một tiếng thực xin lỗi, rồi mới cười nói: “Vừa rồi anh không nghe thấy à, ngài ấy bảo em đi mua thuốc giảm đau cho ngài ấy, Chu thị trưởng vừa mới uống vào chén rượu kia mà đã bị đau đầu rồi.”
Lý Nguy còn có chút lo lắng, nói; “Chỉ bảo em đi mua thuốc, chưa có nói điều gì khác?”
Hạ Chân Ngọc lắc lắc đầu, Lý Nguy thấy thế mới nhẹ nhàng thở ra, nghĩ rằng thật may là Hạ Chân Ngọc không biết ý đồ của Chu Cẩn Vũ đối với cô, hắn cũng không thể nói với cô những lời mà Trương trưởng phòng và Lương cục trưởng vừa mới nói, bằng không với tình tính của Chân Ngọc sẽ để xảy ra chuyện không tốt, chỉ cần về sau hắn chú ý nhiều hơn, phòng bị nhiều hơn, Chu Cẩn Vũ cũng sẽ không có biện pháp rồi.
Hai người trở lại chỗ cũ ngồi một lát thì thấy có người đã lục tục muốn rời khỏi cũng liền đứng lên đi theo rồi trở về. Về đến nhà Lý Nguy quyết định vẫn là không nên nói rõ ràng quá mức để tránh cho cô khỏi sinh nghi trong lòng, chỉ cần nói một chút ít sự việc để cho Hạ Chân Ngọc cẩn thận hơn mà thôi.
Hạ Chân Ngọc cảm giác mấy ngày nay Lý Nguy đối với cô đặc biệt ân cần. Một ngày gọi ít nhất ba cuộc điện thoại cũng còn chưa nói, mà hắn ta còn thường xuyên hỏi cô có phải tăng ca không, nếu phải tăng ca hắn còn muốn đích thân tới đón cô, khiến cho Hạ Chân Ngọc có chút không hiểu, nhưng mà vẫn thuận theo hắn.
Hôm nay Quách chủ nhiệm cho người tới thông báo cho Hạ Chân Ngọc biết phải đi họp trong thành phố. Hôm nay Hạ Chân Ngọc cũng lại đã hẹn với Lý Nguy là hết giờ làm hắn sẽ đến đón cô,