Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2485 lượt.
năng sờ sờ bờ môi có chút sưng, có lẽ là nhìn thấy ở chỗ khác có dấu vết để lại?
Hạ Chân Ngọc đứng nguyên tại chỗ, trong đầu thật sự không nghĩ ra Lý Nguy làm thế nào để phát hiện, cô miễn cưỡng nở nụ cười hỏi: “Lý Nguy, anh nói cái gì vậy, em không hiểu?”
Vừa dứt lời Lý Nguy đột nhiên ngẩng đầu lên nói: “Vừa rồi anh nhìn thấy Quách chủ nhiệm ở đơn vị em đi ra, đi cùng với Trương trưởng phòng, bọn họ không nhìn thấy anh.”
Thật ra bản thân Hạ Chân Ngọc có thể tìm một lý do tùy tiện qua loa để giải thích, nhưng làm như vậy rất gượng ép cũng quá vũ nhục Lý Nguy, vì thế nhẹ nhàng nói: “Lý Nguy, anh muốn nói cái gì?”
Giọng nói của Lý Nguy rất gấp: “Chân Ngọc, có một số việc anh đã biết đến rồi, nhưng mà em không cần phải lo lắng, anh nhất định sẽ bảo vệ em, quyết sẽ không thỏa hiệp với bọn họ, em yên tâm!”
Lau nước mắt, Hạ Chân Ngọc cười nói: “Em không khóc nữa, em không sao. Lý Nguy, cảm ơn anh, cảm ơn anh đã bảo vệ em, từ nay về sau chúng ta sẽ sống tốt cuộc sống của mình!”
Lý Nguy cũng cười nói: “Em xem, em vừa khóc vừa cười, anh còn chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ em như vậy, thật thú vị.”
Hạ Chân Ngọc đập vào người anh ta một chút nói: “Anh còn có thể nói giỡn được à, mấy ngày trước là ai có bộ dáng thất hồn lạc phách, ngay cả đi làm cũng không đi?”
Lý Nguy ngượng ngùng gãi đầu nói: “Là do anh nhất thời nghĩ luẩn quẩn trong lòng thôi. Chân Ngọc, hiện tại thân thể anh tuy rằng còn chưa có tốt, nhưng Lý Nguy anh như thế nào đi nữa cũng là một người đàn ông, bán vợ cầu vinh là chuyện anh sẽ không làm.”
Hạ Chân Ngọc ôn nhu nói: “Em biết, anh là một người tốt, cũng là một người chồng tốt. Lý Nguy, hiện tại em đói bụng, chúng ta đi ăn một bữa thật ngon đi?”
Lý Nguy gật đầu đáp ứng đi tới gần cửa xỏ giầy, Hạ Chân Ngọc nhìn bóng lưng Lý Nguy vẻ mặt cô dần kiên định hơn.
Hôm nay khi đang trong giờ làm việc, Hạ Chân Ngọc đang ghi số liệu thì di động vang lên, vừa nhìn đến liền thấy lại là cuộc gọi đến của Chu Cẩn Vũ, cô trực tiếp lờ đi mặc cho điện thoại vẫn vang lên như trước. Hai ngày này đối với điện thoại của Chu Cẩn Vũ cô đều áp dụng loại phương pháp này, cô không nghe cũng không ấn tắt đi, khi nào không vang lên nữa cũng mặc kệ. Cô cũng đã nghĩ đến việc đổi số điện thoại, nhưng làm như vậy thì rất phiền toái, người thân bạn bè đồng nghiệp đều phải thông báo một lần, vậy thì hãy để cho Chu Cẩn Vũ thấy khó mà lui là tốt rồi.
Chị Vương đang đứng bên canh Hạ Chân Ngọc nói chuyện phiếm thấy vậy liền nói: “Chân Ngọc, làm sao em lại không nghe điện thoại vậy, đổ chuông một thời gian dài như thế rồi, cứ một lát lại có điện thoại.”
Hạ Chân Ngọc nói: “Em không muốn nghe, là ngân hàng gọi điện đến, nếu nghe liền không dứt được.”
Chị Vương nghe xong liền nói: “Đúng vậy, loại điện thoại này thật đúng là làm cho người ta phiền lòng, vậy em hãy đem số điện thoại đó cho vào sổ đen đi, như thế thuận tiện hơn rất nhiều.”
Hạ Chân Ngọc vỗ vỗ đầu mình nói: “Haizz, chị không nói thì em cũng thật không nghĩ tới, cảm ơn chị Vương nha.” Sau đó trực tiếp cầm lấy điện thoại đem số điện thoại đó cho vào sổ đen, lần này rốt cục cũng được thanh tĩnh rồi.
Hạ Chân Ngọc đã quyết định đoạn tuyệt quan hệ với Chu Cẩn Vũ. Lý Nguy đã tỏ rõ thái độ khiến cô không chấm dứt đoạn quan hệ sai lầm này, cô cũng không thể tiếp tục làm cho Lý Nguy hổ thẹn thêm nữa.
Quả nhiên di động không hề vang lên nữa, Hạ Chân Ngọc hy vọng Chu Cẩn Vũ nhân việc này có thể hiểu được rõ ràng thái độ của cô. Hôm nay cơ quan Lý Nguy có vụ án nên phải tăng ca không thể tới đón cô. Bắt đầu từ ngày đó Lý Nguy đều là đến đây đón Hạ Chân Ngọc tan làm, mà Hạ Chân Ngọc cũng luôn ở lại cơ quan lúc tan tầm chờ Lý Nguy đến, sau đó hai người ở bên ngoài giải quyết bữa cơm chiều rồi cùng nhau về nhà, tình cảm thân mật hơn rất nhiều.
Lúc tan làm Hạ Chân Ngọc cầm túi xách đi về phía nhà ga, lúc này di động lại vang lên, Hạ Chân Ngọc thấy đó là một số lạ liền nghe nghe máy, giọng nói không có cảm xúc của Chu Cẩn Vũ truyền tới: “Vì sao không nghe điện thoại?”
Hạ Chân Ngọc nghĩ bản thân cô đúng là suy tính không chu đáo, nhưng mà vẫn bình tĩnh nói: “Không muốn nghe!”
Chu Cẩn Vũ nói: “Anh ở góc phố phía trước chờ em.”
Hạ Chân Ngọc đáp: “Không cần chờ, tôi sẽ không đến gặp anh đâu.”
Chu Cẩn Vũ cười lạnh một tiếng nói: “Chân Ngọc, cho dù em có ý nghĩ gì hay không thì cũng phải gặp mặt anh nói chuyện cho rõ ràng chứ, cứ không nghe điện thoại như vậy liền tính là kết thúc sao? Hay là về sau chỉ cần là một số điện thoại lạ em cũng không nghe?”
Hạ Chân Ngọc nghĩ nếu như Chu Cẩn Vũ không ngừng đổi số điện thoại để gọi cho cô, như vậy thật đúng là không chịu nổi và cũng rất rắc rối, vẫn là nên nói rõ ràng thì tốt hơn. Cô biết rõ chỉ một câu nói cũng không có cắt đứt quan hệ được, hơn nữa Chu Cẩn Vũ cũng không phải là người dễ dàng thỏa hiệp như vậy, cô suy nghĩ một chút liền đáp ứng là sẽ qua đó.
Trên xe Chu Cẩn Vũ, Hạ Chân Ngọc nói: “ Anh không cần phải lái xe đến chỗ nào cả, chúng ta ở ngay trong xe nói cho rõ ràng là được rồi.”