Tác giả: Chinsu_tamthaitu
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.
cô.
- Không.
- Không thể không được!
Vẫn là kiểu ăn nói đó.
- Thế thì có!
Cô không ham tranh luận với anh chỉ mà ừ hữ cho qua.
- Này!
Anh bực mình áp hai tay vào váo cô, xoay đầu cô về phía mình.
- Em ăn cái gì mà ngang thế? Nói cho anh nghe xem nào!
- Nói ra anh có giúp được em không?
Hàng lông mày của anh khẽ nhíu lại, anh biết chắc là có chuyện gì không hay.
Dương Mẫn im lặng ngồi thu mình.
Bất giác, anh khẽ vòng tay ôm lấy cô.
Thoáng bất ngờ nhưng rất nhanh, cô tựa đầu vào lòng anh.
Lúc này, cô rất cần một người che chở, cô cần một bờ vai và anh là người cho cô điều đó.
- Ba em… - Cô khẽ nói. – Ba em… bị ung thư giai đoạn cuối rồi.
Một thoáng anh sững người nhưng anh lấy lại bình tĩnh rất nhanh.
Anh càng ôm cô chặt hơn.
Cô khóc.
Những giọt nước mắt lại thấm ướt áo anh.
- Anh cứu ba em với! Em van xin anh…
Bờ vai bé nhỏ run lên, anh ôm cô thật chặt rồi vụng về vuốt tóc cô.
- Em biết lâu chưa?
Anh khẽ hỏi. Giọng anh rất bình tĩnh, anh luôn sẵn sàng với mọi thứ.
- Em không biết… - Cô vẫn khóc. - Em không biết… ba sắp bỏ em đi rồi! Anh đừng bỏ em…
Anh không biết nói gì.
Có lẽ anh không nên nói gì.
Tiền bạc, của cải anh không thiếu, giá mà anh biết sớm, anh sẵn sàng làm tất cả để giúp cô.
Anh đã từng nghĩ cuộc đời này không còn gì đáng quý thế nhưng bất chợt anh nhân ra báu vật của đời anh vẫn luôn bên anh. Đồng tiền đem đến cho anh địa vị và danh vọng nhưng giờ phút này đây, đồng tiền không thể mua nổi nụ cười của cô.
- Anh sẽ ở bên em.
- Tại sao lúc nào ba cũng phải chịu đựng? Cả đời em chưa làm gì báo hiếu cho ba… - Cô òa khóc. – Vì nuôi em mà việc gì ba cũng phải làm… là tại em, em đã hại chết ba rồi. Là em đã hại chết ba rồi…
Môi anh mím thành một đường trắng bệch, lần đầu tiên anh nhận ra anh không thể làm được gì, anh chỉ biết ôm cô thật chặt.
- Thôi, anh đưa em vào ngủ.
- Em không ngủ.
Dương Mẫn lắc đầu nguầy nguậy.
- Ừ, nhưng trước hết phải vào nhà cái đã, em muốn đổ bệnh hay sao?
Giọng anh đầy nghiêm khắc, Dương Mẫn lảo đảo đứng lên.
- Ngày mai anh sẽ qua thăm ba, em đừng lo. Tất cả sẽ ổn, anh hứa đấy!
Lời hứa của anh khiến nét mặt cô khá hơn một chút.
Anh nhìn cô, anh chỉ muốn cô bình tĩnh, anh chỉ hứa để cô bình tĩnh lại mà thôi. Rồi đây, cô sẽ thế nào?
Anh làm được gì?
Anh sẽ chữa khỏi bệnh cho ba cô được hay sao?
Anh đưa cô về phòng, Dương Mẫn ngoan ngoãn nằm lên giường nhắm mắt lại thế nhưng anh vừa mới đi được mấy bước, cô lại trùm chăn khóc.
Anh không đành lòng bỏ cô lại một mình.
Anh khẽ cau mày quay lại kéo chăn xuống.
Dương Mẫn mở to đôi mắt đẫm nước đỏ hoe nhìn anh chờ đợi.
- Em ngủ đi, anh sẽ ngồi đây. – Anh khẽ vuốt tóc cô.
- Anh… anh đừng đi, em sợ lắm.
Anh nhìn cô, một thoáng phân vân thoáng qua trong mắt anh nhưng rồi tất cả đều tan biến.
- Ừ!
Anh vén chăn nằm lên giường ôm cô vào lòng.
Dương Mẫn vội vòng tay ôm chặt lấy anh như sợ anh sẽ bỏ đi mất.
Có anh, cô sẽ không sợ nữa bởi giờ đây cô không còn cô đơn.
Bàn tay anh dịu dàng xoa lưng cho cô, chẳng bao lâu cô đã thiếp đi trong mệt mỏi.
Cô ngủ rồi bàn tay anh khẽ vuốt lên mái tóc cô, bất giác anh cúi đầu hôn lên mái tóc cô.
- Từ nay, anh sẽ bảo vệ em.
Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến.
- Con người của em rất hèn, không hiểu tại sao bây giờ em mới nhận ra điều đó.
- Em luôn chạy trốn mọi thứ vì em rất sợ, rất sợ phải đối mặt với mọi thứ.
- Em thật là hèm phài không anh?
Nói đến đây cô lại khóc.
Cô nhìn anh và cười, nụ cười buồn rười rượi, vừa cô độc lại vừa bi thương.
- Em luôn mơ ước mình được như anh, à không, chỉ bằng một chút như anh mà thôi. Nhưng em lại là đứa ngu ngốc, vô dụng nhất trên đời. Em hèn lắm! thế nên anh mới khinh thường em, phải không anh?Ừ, em đáng khinh lắm, em sống mà chỉ biết cúi đầu nhìn người khác. Chưa một lần em biết phấn đấu vươn lên, em lúc nào cũng chỉ thu mình, mong chờ người ta tới giúp em.
- Đủ rồi, em không phải như em nghĩ đâu! – Anh gần như hét lên với cô.
- Từ nay, em sẽ cố gắng, cố gắng thật nhiều! – Cô vẫn nhìn anh đăm đăm.
Chưa bao giờ anh cảm thấy sợ như thế.
- Em ước ngày hôm nay chưa bao giờ có, hoặc giả như em cứ quanh quẩn trong quá khứ… anh sẽ không phải trông thấy em nữa! Không phải mang theo một gánh nặng như em…
Cô ngừng lại lấy hơi rồi lại tiếp.
- Giá như không có em, anh sẽ không phải bực mình, không có em, ba em đã không chết, em là sao chổi, mẹ em nói đúng, em là sao chổi, là thứ tai ương, là gánh nặng của mọi người, từ ngay em sẽ biến mất, em sẽ trả lại tự do cho anh, sẽ trả lại sự bình yên cho mọi người…
- Em điên rồi! – Anh đanh mặt nắm chặt lấy tay cô dấn đi, anh phải đưa cô đi khỏi nơi này, ngay lập tức.
Dương Mẫn cứ đi theo anh như người mộng du, bàn tay cô bị anh nắm quá chặt thi thoảng lại cựa quậy, có lẽ vì đau.
Anh chưa bao giờ thấy sợ như thế, chưa bao giờ anh có cảm giác mất mát như thế. Cảm tưởn