Tác giả: Chinsu_tamthaitu
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.
g như cô sẽ tan biến đi bất cứ lúc nào.
Anh cố siết chặt lấy bàn tay cô, anh sợ khi quay lưng lại sẽ không còn thấy cô nữa, cô cứ tan đi như bong bóng xà phòng.
- Em đừng làm anh sợ… - Anh lẩm bẩm chỉ đủ cho mình anh nghe. – Anh sẽ không bao giờ buông tay em ra đâu! Hôm đó, trời mưa không nhiều nhưng rả rích lê thê, từng cơn gió lạnh luồn vào những khe cửa mang theo chút không khí nặng nề của một thế giới khác.
Thế giới mà ba cô sẽ sống, Dương Mẫn vẫn luôn tin là như vậy.
Mẹ cô khóc lóc vật vã bên chiếc quan tài, hễ có ai đến bà lại gào lên, còn cô chỉ nép mình ngồi yên lặng.
Sống mũi cô lại cay cay, không biết là do khòi nhang hay cô nhớ đến ba.
Dương như cô còn nghe được tiếng cười đùa của ba, cô còn thấy thấp thoáng hình ảnh một đứa bé gái đang chạy dưới mái hiên trước nhà, đuổi theo nó là một người đàn ông gầy gầy, da ngăm đen,
Đứa bé bị bắt thì dãy dụa, phá lên cười khanh khách… Hôm đó là đám tang của ba Dương Mẫn.
Một tháng.
Ba cô phát bệnh và mất chỉ vỏn vẹn một tháng.
Sao lại quá nhanh như thế?
Thậm chí cô còn chưa kịp nói với ba lời cuối cùng…
Đến tận lúc này, cô vẫn có cảm giác ba cô đang sống, đang mỉm cười với cô.
Có rất đông người đến viếng, cô ngồi im lặng rất lâu, tất cả mọi việc đều do anh chịu trách nhiệm.
Cô cứ ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ đó, đôi mắt hướng ra ngoài sân.
- Chị dâu!
Một bàn tay ấm áp khẽ đặt lên vai cô.
Dương Mẫn hơi giật mình, cô ngẩng đầu nhìn lên và cố nở một nụ cười.
- Chị đừng có cười, trông ghê lắm! Thà chị cứ khóc đi còn hơn! – Triệu Thiên Kỳ thở dài.
- Cảm ơn em.
Dương Mẫn cúi đầu.
Anh lo lắng nhìn cô, một việc như thế này vượt quá sức chịu đựng của cô.
- Chị hơi mệt, nếu anh Minh có hỏi em bảo chị vào phòng nằm nghỉ một lát nhé! – Dương Mẫn vịn tay vào ghế đứng dậy.
Nhìn bóng dáng mảnh mai ấy bước đi đơn độc, lòng anh lại nhói lên.
Màu trời hôm nay thật buồn.
Dương Mẫn đứng tựa lưng vào cửa và trông ra sân sau.
Khoảng sân vắng lặng, không có gì ngoài những chậu cây cảnh và mưa.
Mưa… trời cứ mưa mãi.
Nụ cười hồn nhiên trên môi cô đã bị dòng nước mưa rửa trôi đi mất.
Mặt sân đầy nước, từng giọt mưa rơi xuống khiến mặt nước song sánh, những cảm xúc trong ti cô cũng song sánh, tựa như muốn trào ra. Chẳng có gì thê lương bằng cảm giác một mình ngồi lặng nghe tiếng mưa đều đều điểm nhịp trên mái tôn trong một buổi chiều u ám
Cô khẽ nhắm mắt lại nghe những âm thanh, tiếng mưa rơi hối hả, tiếng người ta đến viếng ba cô…
Cô ao ước làm sao khi mở mắt ra lại được thấy ba đứng đó, mỉm cười và vẫy tay với cô.
- Ba ơi…
Hai hàng nước mắt lăn dài trên má cô, trước mắt cô lại là khung cảnh nhạt nhòa đó.
Lúc này đây, cái cảm giác đau đớn đó như một giọt đầy tràn li, không còn làm chủ được mình, Dương Mẫn òa khóc như một đưá trẻ.
- Ba ơi! Con sai rồi, con nhớ ba lắm, ba bỏ con lại như vậy sao? Hả ba?
Cô gào lên, bàn tay bấu chặt vào cánh cửa gỗ.
Trong cô giờ đây tất cả đã vụt tắt, chỉ còn một tâm hồn nhàu nhĩ đớn đau.
- Để anh đưa em về! – Một vòng tay đem đến cho cô chút hơi ấm.
Anh cứ ôm cô, để cho cô gào khóc.
- Cứ khóc cho đã đi, như thế này mới là em. – Anh hôn lên tóc cô.
Và cứ thế, cô khóc rất lâu, khóc đến khi khản cả giọng, anh kiên nhẫn ôm cô vào lòng vỗ về an ủi.
- Theo anh, anh đưa em về! Mình về nhà em nhé!
- Chắc bây giờ nhìn em thảm lắm nhỉ? – Cô hỉ mũi vào cái khăn của anh.
- Cũng như vậy thôi, trước giờ em toàn như thế! – Anh xoa xoa đầu cô.
Anh dắt tay cô đi, trước khi đi, anh gọi Triệu Thiên Kỳ lại dặn dò vài việc.
Ngồi trên xe, cô cứ im lặng tựa đầu vào cửa kính, thỉnh thoảng lại đưa tay lên gãi đầu.
Cái kiểu gãi đầu ấy là thói quen mỗi khi cô bối rối.
- Em đói quá!
Cô khẽ lên tiếng.
- Thích ăn gì?
- Chuối chiên, chè, chân gà nướng! Suýt nữa thì anh đã phải ngoảnh qua nhìn xem cô có đang đùa không. Hình như cái dạ dày của cô không biết buồn thì phải.
- Dẫn đường cho anh đi. – Anh nói.
Anh lúc nào cũng khô khan như thế nhưng không hiểu sao cô luôn thấy biết ơn và cần anh.
Chiếc xe rẽ vào một bãi đõ xe gần con phố ăn vặt ưa thích của Dương Mẫn.
- Hay chúng mình thi xem ai chạy nhanh hơn!! Mưa to thế này chậm chân là ướt hết!
- Muốn lăn ra ôm nữa à? – Anh cau mày.
Chẳng biết từ đâu anh lôi ra một cây dù.
Dương Mẫn xị mặt, tại sao con người anh lại quá… quá… quá… như thế kia chứ??
- Đi thôi!
Hai người, một chiếc dù, có che thế nào cũng không khỏi ướt.
Hai người nép sát vào nhau cùng bước đi trên con phố.
- Mình đi ăn chuối chiên nè, rồi ăn chân gà nha! Bà bán chè hôm nay không bán, nói xong cô chỉ tay qua đường.
Anh không nhìn theo, chỉ im lặng bước đi.
- Tùy em.
- Nói với anh chán chết đi được! – Dương Mẫn thở dài, cô khoác tay anh, bàn tay cô nắm lấy tay bàn anh.
Anh không nói gì, chỉ khẽ siết chặt lấy tây cô, tay cô lạnh buốt. Con phố dài ướt đãm nước mưa.
Lòng anh chợt cảm thấy bâng khuâng.
Anh nhìn sang cô, ánh mắt cô thật buồn, mí mắt còn sưng đỏ vì khóc.
Anh nh