Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Lên Đôi Môi Em

Hôn Lên Đôi Môi Em

Tác giả: Chinsu_tamthaitu

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1541 lượt.

ại sao con không đi ngủ?
- Con đợi ba về để khoe với ba hôm nay cô giáo khen con. – Bé Dương Mẫn ghé tai ông thì thầm.
- Khen cái gì?
- Cô khen con tuy không thông minh nhưng gấp thủ công đẹp. – Cô hồn nhiên khoe với ba.
Những giọt nước mắt nóng hổi cứ trào ra mãi. Cô gục đầu xuống, đôi bàn tay to lớn của ông như ôm lấy bờ vai cô, ông vẫn nở nụ cười hiền từ và dịu dàng hôn lên trán cô. Ông đi làm được bao nhiêu tiền đều đưa cho mẹ cô, những ngày trời lạnh ông phát bệnh mẹ cô cũng chẳng buồn mua thuốc, cô cứ đứng nhìn ông ho mà ứa nước mắt, có lần cô lại lại gần mẹ nói mẹ hãy đi mua thuốc cho ba, mẹ cô thẳng thừng xua cô đi, kèm theo cái câu quen thuộc.
- Ho một tí có chết đâu mà mày sợ!
Và rồi ông đã chết, cái chết của ông cũng do không điều trị tới nơi tới chốn lâu ngày sinh ra ung thư.
Cô khóc, khóc to hơn, sao cô chỉ biết ngồi đó mà khóc như thế, chẳng phải chính cô cũng góp phần tạo nên cái chết của ông hay sao? Nếu không phải vì nuôi cô, nếu không phải vì nuôi người đàn bà đáng ghê tởm đó, làm sao ông phải chết?
Khóc đến chán chê, cô vào phòng đóng cửa trùm chăn khóc tiếp. Khóc đến kiệt sức cô ngủ thiếp đi. Lúc thức dậy thì hai mắt đau nhức không mở ra nổi, cô quờ quạng đi vào phòng tắm thì suýt hét lên vì nhan sắc khủng khiếp của cô gái trong gương. Cứ như ai ngâm mặt cô trong nước mà bây giờ cả gương mặt phồng cả lên. Đôi mắt sưng to híp lại như hai đường kẻ, thảo nào vừa đau lại vừa thấy mờ mờ.
Nhìn trời thì cũng đoán được tầm sáu giờ, anh lại sắp về, để anh thấy thì không hay lắm, cô bèn vốc nước đắp lấy đắp để vào mặt, đồng thời lấy hai tay ấn vào mắt cho bớt sưng.
- Trời ơi là trời!
Tại sao người ta khóc xong lại đẹp như tiên nữ, cô khóc xong thì lại xấu như thế này?
Dương Mẫn thở dài vội chạy ra tủ lạnh kiếm mấy cục đá dí lên mặt, hi vọng từ giờ cho đến lúc anh về mặt sẽ bớt sưng.
Những tưởng hôm nay anh sẽ về trễ ai dè vừa mới làm chưa được mười lắm phút thì có tiếng chuông cửa.
- Anh tự vào đi!
Cô đứng trong nhà cuống quýt gào ra.
Bên ngàoi anh bỗng cảm thấy kì lạ, bình thường thấy anh về chẳng phải tíu tít chạy ra cười cười nói nói, sao bây giờ lại…
Đoán là có gì không ổn anh vội mở cửa, lái xe vào gara rồi đi vào nhà. Lúc anh vào thì chẳng thấy cô ở đâu.
- Mẫn!
Anh gọi lớn.
- Anh đừng xuống đây! Có tiếng trả lời lí nhí từ bếp vọng lên, âm giọng vừa buồn bã tủi thân lại còn pha chút xấu hổ. Tò mò anh đi xuống thì thấy cô hai tay ôm mặt ngồi tựa lưng vào tường.
- Em sao vậy? – Vừa nói, anh vừa hốt hoảng kéo hai tay cô ra.
Chỉ nghe cô rên lên một tiếng, anh cũng khựng lại mấy giây trố mắt ra.
Nhìn anh, cô vừa xấu hổ vừa giận, có cầm phải tỏ vẻ như đang trông thấy ma hay không? Anh cố nín cười trước “dung nhan” của cô, anh vội mở tủ lạnh lấy đá bỏ vào khăn rồi kéo tay cô vào phòng.
Anh để cô nằm gối đầu lên đùi mình, đồng thời lấy khăn dí nhẹ lên mắt cô.
- Anh không ngờ em còn cái tài khóc nữa! – Anh bật cười nhưng trong lòng lại thấy lo, cô vốn ít khóc, tuy trẻ con nhưng lại hiền, không hiểu có chuyện gì khiến cô như thế.
Dương Mẫn không nói gì, cô ngoan ngoãn để anh “xử lí cái dung nhan” của mình.
- Kể cho anh nghe nào, có chuyện gì thế? – Anh vuốt tóc cô.
- Không có gì đâu!
- Anh đã bảo rồi, em mà nói dối thì một đứa con nít cũng biết, sao cứ phải bướng thế! – Anh không hài lòng.
Cô cố mở đôi mắt sưng to lạnh ngắt nhìn anh, chẳng biết trong đó có điều gì muốn nói, anh chỉ thấy mình phải khó khăn lắm mới nhịn được cười.
Cô thở dài, kể sơ cho anh nghe về những chuyện xảy ra sáng hôm nay. Kể ra cô lại càng buồn, anh cũng không vui, thực sự thì anh sớm phát hiện ra nhưng lại không nói với cô, nào ngờ cô cũng biết.
- Thôi được rồi, đừng khóc nữa! – Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Mấy chuyện an ủi anh vốn rất vụng, lòng thì muốn nói nhưng miệng cứ bí từ, không biết phải diễn tả làm sao.
- Em đói rồi, hay anh nấu cơm cho em ăn nhé! – Cô liền đề nghị.
- Ừ! – Anh ôm cô hôn một cái thật sâu rồi kéo tay cô đứng dậy.
Vậy là cương vị chủ nhà- osin hôm nay có chút thay đổi, Dương Mẫn ngồi cười hì hì xem anh nấu nướng, đột nhiên cô nảy ra ý định xấu xa.
- Anh ơi! Quay lại em nói nè!
Đợi anh vừa quay lại, cô liền giơ điện thoại lên chụp ngay một tấm, bị cô đưa vào tròng, anh không giận, chỉ cười gằn.
- Chụp đi, lát nữa sẽ biết tay anh!
Cô liền lè lưỡi nhét điện thoại vào túi. Cưới anh gần nửa năm nay, tài nấu ăn của cô tiến bộ không ít, bây giờ ngồi ăn nhưng món anh nấu cô liền giở giọng chê bai.
- Cái này hơi mặn, còn cái này nhiều nước quá…
Cô hồn nhiên nhận xét mà không nhận ra vẻ mặt hết sức mờ ám của anh.
- Triệu phu nhận, hôm nay bà chê hơi nhiều rồi đây!
- Hơ…
Cô ngoảnh lại thì thấy anh đang khoang tay, vẻ mặt toan tính điều gì đó thực sự rất xấu xa.
- Mau ngồi xuống ăn đi, hi hi, chồng em nấu ngon số một luôn á!
Cô liền mỉm cười xu nịnh.
Ở gần anh, nỗi buồn trong lòng cô cũng vơi bớt. Quả thực giữa họ có một sự hòa hợp khó tả, cô không biết phải diễn tả ra sao, chỉ b