Tác giả: Chinsu_tamthaitu
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.
iết rằng anh là người duy nhất mang cho cô cảm giác bình yên, là chỗ dựa duy nhất của cô. Bạch Khiết nằm viện thêm ba ngày thì xuất viện, cô cảm thấy cứ nằm lì một chỗ thì dù không bệnh cũng sinh ra bênh.
Bác sĩ khuyên cô nên nằm lại tĩnh dưỡng vài hôm nhưng cô thẳng thừng từ chối.
- Tôi còn công việc, nếu mỗi ngày tôi nằm đây, lương của tôi vẫn được rót vào tài khoản đều đặn thì tôi đã chẳng đòi xuất viện rồi!
Cuối cùng hết cách, bác sĩ đành kí giấy đồng ý cho cô xuất viện.
Xuất viện rồi, cô lập tức đi làm lại, tuy suốt thời gian cô nằm viện, Triệu Thiên Kỳ đã chăm sóc cô nhưng đối với cậu ta cô chỉ biết cảm kích. Quan hệ giữa họ vẫn dừng ở mức chị em, hình như không ai muốn tiến thêm bước nào. Anh vẫn quan tâm tới cô, cô tiếp nhận sự quan tâm của anh một cách vui vẻ nhưng giữa họ vẫn có một khoảng cách nhất định.
Hôm nay cô đi làm lại, tuy ăn uống vẫn chưa ngon miệng nhưng sức khỏe nhìn chung đã tốt lên rất nhiều.
Lúc cô đến thì thấy Thiên Kỳ đang đứng đợi mình. Anh nhận ra cô và mỉm cười rất tươi, cô cũng gật đầu chào lại.
- Đứng đợi tôi thế này người ta hiểu lầm đấy! – Cô nói khẽ.
- Hiểu lầm thì mặc xác người ta! Hơi đâu mà bơi trong biển nước bọt của thiên hạ? – Anh nhún vai.
- Cậu không sợ nhưng tôi sợ! – Cô cười nhạt. – Một Triệu thiếu gia thì ai dám động vào, nhưng Bạch Khiết này không khéo lại mang tiếng bà già dụ phi công trẻ không chừng!
Anh phì cười trước lời nói đùa của cô.
Hai người cùng nhau bước vào thang máy, không ít ánh mắt hiếu kì nhìn theo họ. Lúc vào thang máy, Bạch Khiết vô tình chạm mặt Vương Lâm nhưng cô chỉ đi ngang qua anh như chưa hề quen biết nhau. Thiên Kỳ lén nhìn cô thì thấy sắc mặt cô vẫn bình thản, anh thầm khâm phục cô. Bach Khiết là thế nhưng Vương Lâm hình như không giữ được bình tĩnh, anh định quay lại nói với cô điều gì thì Bạch Khiết đã lên tiếng.
- Còn ai vào thang máy nữa không? Nếu không tôi đóng thang máy!
Nói là làm, ngón tay mảnh mai nhanh nhẹn ấn vào nút khép cửa, dường như bàn tay Vương Lâm định đưa lên nhưng rồi anh không làm thế.
Bạch Khiết nghỉ làm, công việc ngay lập tức dồn thành một đống, nay cô đi làm lại, cấp dưới lũ lượt xếp hàng đưa các đơn từ cho cô phê duyệt, nhiều khi cấp dưới không hoàn thành đúng yêu cầu của cô, cô liền đập bàn khiển trách, cái ngữ khí đó sao mà giống với với anh trai anh. Phòng làm việc của anh cách xa phòng cô tới hai phòng mà vẫn nghe tiếng cô quát.
- Cô làm ăn như vậy đấy hả? Sao mục này, mục này lại thiếu, ba ngày vừa qua tôi nghỉ, cứ tưởng các anh các chị đã giải quyết xong hết rồi, nào ngờ công việc lại tồn đọng như thế! Những việc cỏn con như thế này không làm nổi thì còn đòi làm cái gì cho to? Tôi thấy bộ phận nhân sự hình như làm ăn hơi tắc trách rồi đấy! Còn không mau đem cái đống giấy tờ này đi làm lại, hay đợi tôi làm luôn cho các người?
Cô nói một hơi, đến cuối cùng bực quá đập mạnh tay xuống bàn. Các nhân viên cấp dưới vội líu ríu ôm giấy tờ cúi chào cô đi ra ngoài. Bạch Khiết bức tới mức đỏ mặt tía tai, bỗng cô lai nghe tiếng nói.
- Chị xem hộ em văn bản này…
- Tôi nói là đem ra ngoài, đã nghe rõ chưa? – Cô bực mình đập tay vào bàn ngẩng lên thì hơi sững lại.
Thiên Kỳ đang mỉm cười nhìn cô.
- Bây giờ mới biết chị dữ như vậy đó!
- Hì, cậu ngồi đi, làm ăn như thế bảo sao tôi không bực cho được. – Cô vuốt lại nếp áo rồi mở tập tài liệu của cậu ra xem.
Bạch Khiết vốn được chính Triệu Thiên Minh nhờ chỉ bảo thêm cho Thiên Kỳ nên cô sao có thể từ chối. Cô xem một lượt rồi gật gù.
- Tốt đấy, xem ra cậu thông minh hơn tôi tưởng, cậu chỉnh lại một số chỗ tôi đánh dấu, còn lại đều ổn.
Anh nhận lấy tập hồ sơ chào tạm biệt cô rồi đi ra ngoài.
Buổi trưa, anh cũng qua rủ cô xuống căn-tin, nhiều nhân viên thấy em trai Chủ tịch cùng với Thư Ký riêng của chủ tịch cặp kè với nhau thì tò mò nhìn bởi vì quan hệ giữa cô và Vương Lâm trong tập đoàn không ai không biết. Vài hôm như thế, cái tin Bạch Khiết đá Vương Lâm cua em trai Triệu chủ tịch trở nên rầm rộ trong tập đoàn.
- Cô ta đã ném cái tờ giấy xét nghiệm vào mặt tôi, dù sao trên cương vị là đồng nghiệp của nhau, tôi cũng nên chúc mừng anh sắp thành cha, nhưng Bạch Khiết này là loại người nhỏ mọn, tôi không thể nào mở miệng ra tươi cười để nói những lời tốt đẹp đó! – Cô cười nhạt.
- Đủ rồi! Anh không cần gì cả, anh chỉ cần em…
- Anh có im đi hay không? – Chút bình tĩnh cuối cùng của cô đã bị anh lấy mất, Bạch Khiết hét lên. – Tôi không cần loại người như anh! Bạch Khiết này dù có ra đường làm kẻ ăn mày thì đời đời kiếp kiếp cũng không cần Vương lâm bố thí cho một đồng!
Vừa nói, nước mắt cô vừa ứa ra, sao anh ta cứ phải bức ép cô như thế?
- Tôi bây giờ đã có Triệu Thiên Kỳ! Phải, một cậu ấm lắm tiền, nhưng ít ra cậu ta còn quan tâm tới tôi hơn loại người bạc bẽo như anh! Cả đời tôi ngu dại một lần mới tin anh, anh đòi tôi tha thứ? Anh đòi tôi nhắm mắt bỏ ngoài tai tất cả mọi thứ anh làm? Xin lỗi, tôi không cao thượng đến mức