Tác giả: Chinsu_tamthaitu
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1530 lượt.
h mỉm cười.
Cô không biết phải nói thế nào, môi cô chỉ mấp máy định nói điều gì đó rồi lại thôi.
Cô nhân viên thấy họ bước vào thì đon đả chào mời.
- Anh chị muốn mua thứ gì ạ?
- Mua đồ cho trẻ sơ sinh.
Cô nhân viên mỉm cười ý nhị nhìn họ, tự nhiên Bạch Khiết lại đưa mắt nhìn anh.
- Chị có thai mấy tháng rồi ạ?
- Ờ… ba tháng, ba tháng em nhỉ?
- Ừ! – Cô mỉm cười khi bắt gặp anh mắt của anh.
Chợt Bạch khiết hơi sững người, cô có cảm giác lạnh buốt ở sống lưng như có ai đó đang nhìn mình, bất giác cô ngoảnh đầu lại.
Sau lưng hai người không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cô gái rất xinh đẹp, nét đeph thanh thoát hơi tây, mái tóc nâu bóng mượt. Thấy Bạch Khiết quay lại, Thiên Kỳ cũng ngoảnh đầu lại.
- Ami! – Anh vui vẻ nói.
- Hai người… - Ami ngập ngừng, ánh mắt lộ rõ vẻ hoang mang. – Anh…
- Đây là… vợ tương lai của anh! – Anh mỉm cười giới thiệu.
Là phụ nữ với nhau, Bạch Khiết đã nhận ra sự “không ổn” của Ami.
- Không phải đâu! – Bạch Khiết vội xua tay.
- Hì hì, anh cũng không định giấu em, nhưng… - Anh nhún vai. Đến lượt Bạch Khiết bị cái tài đóng kịch của anh làm cho bất ngờ, cô cười thầm muốn xem sẽ thế nào.
- Tối nay anh sẽ nấu cái gì đó cho em ăn. – Thiên Kỳ mỉm cười nháy mắt với cô.
- Ha ha, anh biết nấu ăn cơ à?
- Hơi bị xem thường anh rồi nhé!
- À, cái cô bé khi nãy… có phải là người mẫu Ami không? – Bạch Khiết thắc mắc.
- Phải! – Anh mỉm cười. – Em đang ghen à?
- Ha ha, tại sao em phải ghen? – Cô nhướn mày nhìn anh.
Anh bật cười không nói.
Chiếc xe rẽ vào con đường nhỏ một bên là núi, một bên là biển.
Họ đi thêm một đoạn rồi dừng trước một biệt thự.
- Nhà anh đây à?
- Ừ.
Anh bước xuống mở cổng và lái xe vào ga-ra. Bạch Khiết xuống xe đi ra khoảng sân rộng, trước mặt biệt thự là biển, gió biển từng đợt thổi vào mát rượi.
- Đúng là Triệu thiếu gia lắm tiền!
- Vào bên trong này kẻo cảm bây giờ! – Anh kéo tay cô đi vào nhà. Nhà anh rất ấm, khá là gọn gàng, không giống như bãi rác trong tưởng tượng của cô. Anh hỏi cô thích ăn món gì cô chỉ bảo cái gì có nhiều nước và dễ nuốt là được.
Trong lúc anh loay hoay dưới bếp cô đi loanh quanh thăm nhà của anh.
Hình như Thiên Kỳ rất thích chụp hình, trên tường treo rất nhiều những bức hình lớn bé, nào là chụp với họ hàng, chụp với ông nội, và cả 1 bức hình chụp hai cậu bé trong vườn táo.
Nhìn nét mặt hai cậu bé này, Bạch Khiết nhận ra đó chính là anh và Triệu Thiên minh. Thiên Kỳ trong ánh cười rất tươi, hai tay cầm hai quả táo, quần áo cũng lấm lem, ngước lại với anh, Triệu Thiên Minh nghiêm túc đứng khoanh tay, mặt không cười, quần áo phẳng phiu sạch sẽ. Triệu Thiên minh cao hơn anh một cái đầu, rất chững chạc. Bạch Khiết cười thầm, đúng là tính cách từ bé.
Cô đi một vòng xem xét, đôi khi thích thú dừng chân ngắm nghĩa một số thứ, chợt cô đi ngang qua phòng anh, cửa phòng không khép cô tò mò đẩy vào thì thấy bàn làm việc của anh ngổn ngang giấy tờ.
- Xong rồi! – Tiếng anh vọng lên từ dưới bếp, cô vội khép cửa đi xuống.
Bàn ăn đặt một bát canh rong biển nóng hổi, vừa nhìn thấy cô đã nhăm mặt.
- Trời, canh trong biển…
- Sao vậy? – Anh ngạc nhiên.
- Tanh lắm! – Cô nhăn mặt.
- Ha ha, chưa ăn thì sao biết là tanh? – Anh kéo ghế và ấn cô ngồi xuống. – Em yên tâm, tay nghề của anh là vô đối!
Bạch Khiết cười to, cô cũng không muốn làm anh buồn nên cầm muống ăn thử.
- He he, anh đã nói mà! – Anh cười hì hì xoa hai tay vào nhau ngồi xuống gần cô.
- Không ngờ đấy! – Cô nhìn anh thực sự sửng sốt. – Em cứ tưởng anh…
- Tưởng anh ba hoa chứ gì? – Anh bật cười. – Ngon thì ăn tiếp đi, anh nghe nói canh này tốt cho phụ nữ mang thai lắm.
Quả thực canh anh nấu rất dễ ăn, vị vừa phải, mùi không tanh, cộng thêm chút thịt băm càng ngon hơn. Cô dọ này vốn ăn uống không ngon, nhưng bây giờ bỗng cảm thấy đói, ăn một lúc hết sạch cả bát canh lớn.
Anh chống cằm ngồi nhìn cô ăn. - Sao anh tốt với em thế? – Cô nhìn anh. – Em không có gì đáng để anh đối xử như thế này cả.
- Phải. – Anh nhún vai. – Lúc đầu anh cũng nghĩ thế, lắm lúc anh nghĩ mình nên rời xa em, đừng làm phiền em thêm nữa, nhưng cứ thấy em vui vẻ nói cười, cố gồng mình lên gánh lấy cái áp lực khủng khiếp là anh lại không thể chịu được!
- Chứ anh bảo em phải bù lu bù loa lên hay sao? – Cô cười buồn.
- Mặc dù anh không muốn đối xử tệ với bản thân như thế nhưng…
- Nhưng sao? – Cô nghiêng đầu mỉm cười.
- Nhưng càng lúc anh càng không rút ra được.
Bạch Khiết cười vang, cô chống tay váo ghế đứng dậy cầm bát đi rửa.
- Cảm ơn anh về bát canh nhé!
- Đêm nay em đừng về!
Cô hơi khựng lại rồi quay lại nhìn anh.
- Em đang có thai đấy! – Nụ cười của cô vừa quyến rũ vừa khiêu khích.
- Anh không háo sắc như em nghĩ đâu. – Anh bật cười.
- Ồ, vậy là em hiểu lầm à? – Cô che miệng cười khúc khích rồi đi xuống bếp.
Đêm hôm đó anh phải thức rất khuya để làm việc, thực ra công việc không nhiều nhưng căn bản là