Tác giả: Chinsu_tamthaitu
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.
anh chưa có kinh nghiệm, nhiều chỗ không khó nhưng cũng không giải quyết thích hợp được. Bạch Khiết mặc tạm bộ pijama của anh nằm trên giường lăn qua lăn lại lật lật mấy quyển tạp chí ra xem, xem chán lại lăn qua lăn lại.
- Xong chưa?
- Em ngủ trước đi!
- Rủ em tới đây rồi quẳng em một mình à?
Anh bật cười, anh biết cô chỉ nói đùa, Bạch khiết công tư rất phân mình, nếu anh chưa làm xong, cô tuyệt đói không vui vẻ để anh ôm vào lòng.
Loay hoay mãi cũng xong, anh vội tắt đèn chui vào chăn và ôm chặt lấy cô.
- Khiếp, có một tí ấy mà loay hoay mãi!
- Vâng, anh không giỏi giang như em, nhưng sẽ tiến bộ!
- Đã vậy em sẽ nhắc người ta giao cho anh gấp đôi để anh mau tiến bộ!
- Em ác quá!
Anh bật cười. Anh có thói quen áp tay vào bụng cô.
- Sao bụng em phẳng lì thế nhỉ? – Anh có vẻ hơi lo lắng.
- Có lẽ vì em gầy, hôm trước em tới bệnh viện siêu âm, bác sĩ nói thai vẫn tốt, chỉ là nước ối hơi ít. – Cô nói, giọng hơi mất tự nhiên.
- Vậy hay anh dọn tới nhà em ở luôn nhé?
- Cái anh này, nhà anh to thế này mà thích chui rúc vào nhà em làm gì? – Cô vỗ nhẹ vào tay anh.
- Thì để chăm sóc em. – Anh nói tỉnh bơ.
Bạch Khiết chợt im lặng một lúc, rồi cô trở mình quay lại nhìn anh.
- Đứa bé không phải là con anh… em… em thật sự không biết phải tiép nhận tình cảm của anh như thế nào nữa…
Nói đên đây, mắt cô cay cay, quả thật là quá bất công cho anh. Nếu chồng cô bắt cô nuôi một đứa con riêng liệu cô có thể hết lòng mà yêu thương nó hay không?
- Anh hiểu em lo điều gì mà! – Anh nhẹ nhàng vuốt tay vào mặt cô. – Nếu em đồng ý, thì anh sẽ làm cha nó. Cô không nói thành lời, chỉ cảm nhận được dòng nước mắt nóng hổi lăn trên má mình, chảy cả vào tay anh.
- Thật không?
- Ừ!
Cô vòng tay ôm chặt lấy anh bật khóc thành tiếng. Anh dịu dàng vỗ nhẹ vào vào lưng cô. Mãi một lúc sau, anh mới khẽ nói.
- Em ngủ đi, à, em có mang chứng minh thư đấy không?
- Không, mà sao?
- Mai mình đi đăng kí kết hôn! Cô vẫn không thể yên tâm, sao nói kết hôn là kết hôn ngay được. Còn gia đình anh, anh còn trẻ, lấy phụ nữ như cô người ta sẽ dèm pha, gia đình chắc chắn cũng sẽ phản đối.
Cô thở dài.
- Thế còn ông nội anh?
- Anh sẽ thưa chuyện với ông, hi vọng anh hai cũng không phản đối. Cha mẹ anh anh cũng chẳng nhớ rõ mặt nữa…
- Hì, cha mẹ em thì dễ, họ chỉ mong có ai cưới em đi, chẳng ngờ em lại trúng cái mỏ vàng là anh, chắc họ sướng điên lên mất! – Cô nói có chút mỉa mai.
- À, mà em trước giờ yêu mấy người rồi? – Anh đột nhiên lật sổ.
- Hơ, đừng có vớ vẩn nhé! – Cô nhéo tay anh. – Ngay cả pháp luật cũng không có tính truy nguyên đâu nhé!
- Anh tò mò thôi mà!! – Anh cù nhẹ vào eo cô rồi giở cái giọng năn nỉ ra.
- Ha ha, ba người, anh là người thứ ba, được chưa ạ, làm ơn đừng có truy vấn cả chuyện em có ăn ở thế nào với người ta nhé! – Cô nhìn anh chăm chú.
- Ôi dào, anh có học khảo cổ đâu mà em sợ! – Anh lè lưỡi. – Hung dữ quá đi mất,
- Thế anh có bao nhiêu bạn gái rồi? – Cô bất ờ xoa xoa mặt anh và hỏi ranh mãnh.
- Ờ… để anh đếm xem, là hai mấy hay ba mấy ấy nhờ…
- Anh đi chết đi! – Cô nhéo má anh.
- Ái da! – Anh ôm má nhìn cô tủi thân. – Em vừa bảo không truy nguyên là gì, ăn gian!
- Hơ hơ, lại còn dám ý kiến, em đạp xuống cho ngủ dưới đất bây giờ, là anh khơi mào trước ây! – Cô giận dỗi đẩy anh ra xa.
- Nhưng mà anh nói chưa hết! – Anh quyết ôm cô cho bằng được, vẻ mặt giả nai. – Anh cứ tưởng em hỏi bạn là con gái…
- Đừng ngụy biện! – Cô bị anh chọc cho phì cười. – Ý anh là bạn là con gái giống như em chứ gì?
- Ơ, anh đâu có ngụy biện! – Anh cười hì hì hôn chụt vào má cô. – Khổ lắm, sao lại ghen thế này, ôi, đúng là cái miệng hại cái thân…
Bạch Khiết, bị cái cậu chàng này chọc cho cười hết lần này đến lần khác. Nỗi buồn cùng sự lo lắng, mặc cảm trong cô cũng vơi đi.
- Mà em có thấy anh thay đổi hay không?
- Chả thay đôi cái gì! – Cô bĩu môi.
Anh liền hôn vào môi cô và hỏi lại.
- Có thay đổi hay không?
- Có! – Cô tủm tỉm.
- Tốt! – Anh gật gù. – Vậy là anh yên tâm rồi! Có con, anh sẽ càng thay đổi…
- Gớm quá! – Cô làm bộ chế giễu nhưng tâm trạng lại vui sướng vô cùng.
Suy nghĩ một lát, anh nói nhỏ.
- Mai anh sẽ về thưa chuyện với ông nội, ừm… - Giọng anh cũng hơi lo.
- Không sao, em chịu được mà! – Bạch Khiết nói khẽ.
- Em lại chuẩn bị ăn nói ngốc nghếch chứ gì, cứ làm như bản thân giỏi giang lắm ấy! – Anh bỗng dưng nổi nóng đùng đùng.
- Ờ, vậy em ngủ đây!
Cô cười nhẹ, lòng hơi lo lắng bất an.
Sáng hôm sau, anh đưa cô về thay quần áo rồi tới công ty. Lần này hai người đi chung một xe, mọi chuyện lại càng được chứng thực. Đương nhiên chẳng ai dại gì mà khua môi múa mép trước mặt Bạch Khiết nhưng cô biết sau lưng mình người ta đang đồn ầm lên, Bạch thư kí âm thầm cua gọn Triệu thiếu gia. Đàn bà đúng mà mưu mô, càng đẹp càng giỏi lại càng mưu mô. Câu chuyện càng ngày càng hấp dẫn, được thêu dệt lên với nhiều phiên bản, phiên bản nào cũng thật như tận mắt chứng kiến, khiến dư luận càng lúc càng