Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341412
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1412 lượt.
a tôi trên bàn công tác xuất hiện một bó hoa hồng to, khỏi nhìn cũng biết kiệt tác của ai.
Ngữ Tình hưng phấn thét lên, tôi thì đáng tiếc nhìn chúng nó, nghĩ thầm nếu đem tiền mua hoa cho tôi có lẽ sẽ làm tôi vui hơn.
Thấy mặt tôi đơ ra, Ngữ Tình nghi ngờ nói: "Sao nhận được hoa hồng mà cậu không có phản ứng gì thế ?"
Tôi rầu rĩ nói: "Thật sự là vô ý nha, tớ bị dị ứng hoa hồng, tặng cậu đấy."
Ngữ Tình vui vẻ ôm hoa hoa lệ đi ra, tôi thì đau đầu không biết đem cái phiền toái này giải quyết thế nào cho hết, nếu bị Cao Phàm biết, tôi chết thế nào cũng còn chưa biết đâu.
Tan tầm đi ra cửa chính công ty thấy Hàn Tuấn đang tựa trước cửa xe đợi tôi.
Tôi đi đến trước, lễ phép chào hỏi: "Hàn tiên sinh, bó hoa kia cảm ơn anh nha."
Hàn Tuấn vẻ mặt đắc ý nói: "Tôi đã biết con gái tụi em thích mấy thứ này rồi mà."
"Cái đó. . . . . ." Tôi nói tiếp: “Thực sự là tôi bị dị ứng phấn hoa, cho nên đem hoa tặng người khác rồi, thật vô ý quá."
Nghe tôi nói xong..., Hàn Tuấn khuôn mặt tươi cười tại chỗ cứng đờ.
"Vậy thì tối nay nể mặt tôi đi ăn cơm đi." Tên này tiếp tục nói.
Lúc tôi không biết nên từ chối thế nào thì nghe có ngừơi gọi tôi.
"Bà chị ơi!"
Ơ. . . . . . Người gọi tôi như thế chỉ có thể là thằng nhóc bị thua cuộc đọ rượu hôm nọ. Tuy xưng hô của hắn có chút xã hội đen và khó nghe, nhưng giờ phút này trong tai tôi là âm thanh tự nhiên nhất.
Tôi rất nhạy khoác vai thằng nhóc, cướp lời: "Úi trời! Coi trí nhớ của chị nè, quên hôm nay có hẹn đi với nhóc, chờ chị đi với!"
Thằng nhóc kia phản ứng rất nhanh, lập tức rất cao thượng cùng tôi hát đôi: “Em cũng biết bà chị trí nhớ kém, cho nên em tự mình đến đón chị nè!" Nói xong còn dùng hai mắt gây cho Hàn Tuấn áp lực.
Thật sự là anh em tốt! Tôi cảm kích nhìn nó.
"Em đã có hẹn trước, chúng ta hẹn lại lần sau ha." Không biết có phải hay không bị ánh mắt cùng khí thế của thằng nhóc áp đảo, Hàn Tuấn rất thức thời rời đi.
Lần này là làm phiền em trai giang hồ, lần sau sẽ từ chối thế nào đây ? Đầu của tôi càng thêm đau.
Hết lần này tới lần khác loại đến thời điểm quan trọng này lại phạm tội hoa đào, ông trời ạ ông chơi tôi hoài nhé?
Trước trước sau sau từ chối Hàn Tuấn vài chục lần, lần này tôi là thật sự không có viện cớ, về tình về lý tôi chỉ đồng ý cùng hắn cùng đi ăn tối thôi.
"Muốn hẹn em thật sự không dễ dàng nha." Hàn Tuấn trêu chọc nói.
Tôi cứng ngắc khóe miệng cười cười, có chút nuốt không trôi.
"Tôi thật sự không rõ, làm sao anh lại để ý tôi vậy?" Tôi là thật sự không rõ mà.
"Tình cảm loại sự tình này rất là khó nói."
"Nhưng mà tình cảm thì không thể miễn cưỡng ."
"Tình cảm thì có thể bồi dưỡng."
". . . . . ." Chịu không nổi nữa.
"Tôi có chồng rồi, hơn nữa rất thương hắn." Nói như vậy rõ ràng cả chưa.
"Tôi biết rõ chứ, nhưng thế thì sao nhỉ?"
Hắn là năng lực lý giải có vấn đề hay là sao đây?
"Đi thẳng vào vấn đề đi, mục đích của anh là gì?" Chị hai đây nhưng không phải ngày đầu tiên đi đấu đâu.
"Thẳng thắn!" Hàn Tuấn thích thú nhìn tôi: “Kỳ thật cũng chẳng có gì, chỉ là muốn mượn thời gian và cơ thể em đêm nay thôi . . . . ."
Khi hắn đưa tôi đến một câu lạc bộ VIP, nhìn thấy hai gương mặt quen thuộc trước mắt, hiểu được tại chỗ bọn họ là cùng một nhóm, tôi nhịn không được run rẩy khóe miệng nói: "Tôi van anh đấy. . . . . . Vừa rồi đừng đem lời nói làm mập mờ như vậy được không?"
"Hi! Tiểu Nhã!" Bàng Chính Vũ chào tôi trước. Âu Dương Liệt thì nhìn tôi gật gật đầu.
Đúng vậy, hai gương mặt quen thuộc trước mắt chính là bọn họ, bạn bè của Cao Phàm.
Đã là người một nhà, tôi liền không khách sáo ngồi xuống, âm trầm nhìn bọn hắn ba người, lạnh lùng nói: "Hoá ra các anh dám đùa giỡn em à?"
Bàng Chính Vũ gượng cười hai tiếng, có điểm hơi sợ nói: "À, nhưng thật ra là sợ Cao Phàm không ở bên cạnh khiến em nhàm chán nha, hơn nữa coi như là kiểm tra định lực của em, biểu lộ đừng khủng bố như vậy chứ . . . . ." Càng nó âm càng nhỏ.
Tôi dùng lỗ mũi nhìn hắn, dùng ánh mắt giết chết hắn, hoá ra mấy ngày này đem tôi ra đùa giỡn?
Hàn Tuấn cười cười, nhìn tôi thân thiện nói : "Trong khoảng thời gian này ôi là thật sự thích em, đáng tiếc vợ bạn không thể đùa giỡn, chúng ta coi như bạn tốt nha. Bất quá nói thật, em gần đây mặt mày hồng hào, trên mặt hoa đào, xem ra là thật muốn đi đào hoa đây ."
Tôi sặc! Nào có nhiều hoa đào như vậy cho tôi đi hả, lần này không phải là do anh tạo ra sao?
Tuy không đem lời kia để trong lòng, nhưng là hôm sau lại linh nghiệm .
"Diệp tiểu thư, không biết em còn nhớ tôi không? Trong ngày làm quen hôm đó biết nhau đấy." Mới ra cửa chính công ty đã bị một người đàn ông chặn đứng.
Tôi bình tĩnh đánh giá cẩn thận hắn, nhìn xung quanh, nhỏ giọng nhìn hắn nói: "Đừng đùa giỡn tôi nữa, anh cùng một giuộc với bọn họ phải không? Trên người có phải là có dấu cái camera hoặc là máy nghe trộm không?" Thứ cho tôi, có thể nói là một khi bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.
Lý tiên sinh mặc dù có chút khó hiểu, nhưng vẫn nhưng lịch thiệp nói: "Tuy không r