Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341413
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1413 lượt.
õ em muốn nói gì, bất quá tôi thật sự đối Diệp tiểu thư em rất có FEEL, không bằng chúng ta làm quen đi."
Chứng kiến biểu lộ chân thành của hắn, tôi không khỏi đực mặt ra, té ra tôi thật sự là đào hoa nha?
Nói lần đầu tiên được đàn ông trên đường tỏ tình, nói không bị hù là giả rồi.
"A . . . . . Tôi nói Lý tiên sinh, tôi đã kết hôn rồi, anh tìm người khác đi. . . . . ." Tôi còn có thể nói cái gì đây?
Không biết là tà môn hay là sao ấy, kế tiếp một tuần lễ luôn gặp được người tỏ tình, bây giờ là như thế nào, lúc độc thân không có người để ý, khi kết hôn tay súng lại quay lại, chẳng lẽ cái câu vợ người tốt hơn là thật?
Thấm thoắt, một tháng nháy mắt trôi qua, hôm nay Cao Phàm sẽ trở lại.
"Vợ yêu!" Cao Phàm giọng nói hưng phấn tại trong điện thoại vang lên: “Đến lúc đó em ngồi xe cùng lái xe đến đón anh nha."
Lái xe riêng của ông nội sao. Tuy khó hiểu, nhưng tôi vẫn nghe lời ngồi chuyến xe đặc biệt ấy đến đón hắn.
Một tháng không gặp, chúng tôi ở sân bay khắn khít ôm nhau.
"Nhớ anh không?" Cao Phàm bên tai tôi trầm thấp hỏi.
"Không nhớ. . . . . ." Tôi trái lương tâm mà nói, thật ra nhớ đến quặng thắt lòng.
Cao Phàm cười cười, đưa tôi ra xe.
Nói đến cái xe có rèm che này quả là làm cho tôi dở khóc dở cười, coi như xa hoa đi, lại còn dài ngoằn, đến sân bay thật đúng là quá long trọng nha.
Sau khi lên xe, Cao Phàm kéo cửa cách li màu đen lên, giờ phút này không gian chỉ còn hai người chúng tôi.
Cao Phàm kéo tôi ngồi lên đùi của hắn, vừa hôn vừa nói: "Rất nhớ em . . . . . Muốn sao?"
Tôi hưởng thụ sự thân mật này, tiếp tục mạnh miệng phủ nhận.
Cao Phàm đem tôi đẩy ngã xuống chỗ ngồi, vừa thoát y vừa khêu gợi nhìn tôi dùng giọng khàn khàn nói: "Một tháng không có ôm em, anh nhịn không nổi rồi. . . . . ." Dứt lời liền đè xuống.
Nhịn không nổi. . . . . . Em thì không ư. . . . . .
Khêu gợi hấp dẫn như vậy, chẳng quan tâm nữa, tôi ôm cổ hắn, một thân sắc nữ, vừa giúp hắn thoát quần áo vừa dùng âm thanh khàn khàn tương tự ghé vào lỗ tai hắn nói: "Em cũng rất nhớ anh, ôm em đi!"
Kế tiếp chính là một hồi kịch liệt vận động tiểu biệt thắng tân hôn.
(Tiểu biệt thắng tân hôn: Vợ chồng xa nhau ít ngày khi gặp nhau còn mạnh mẽ và say đắm hơn cả đêm tân hôn)
. . . . . .
Sau khi hoàn hồn, tôi chịu không được lấy tay che lại khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì thẹn thùng mà hồng rực lên. Trời ạ! Đây là xe chấn trong truyền thuyết sao ? ? ? Hơn nữa còn có người thứ ba ở đây, người ta không muốn sống nữa! ! ! ! ! ! !
Cao Phàm không đếm xỉa đến xấu hổ của tôi, thỏa mãn ôm tôi, xấu xa nói: "Có cơ hội lại làm mấy lần nữa nha."
Tôi bỉu môi nhìn hắn, cái tên này thật là được một tấc lại muốn tiến một thước, lần thứ nhất không đủ còn muốn mấy lần!
Bất quá nói đi cũng nói lại. . . . . .
Xe chấn. . . . . .( rung động trên xe)
Có vẻ không tồi nha. . . . . .
Phản gian
Dạo này gần công ty xuất hiện một tên biến thái sắc ma, nghe nói đã xảy ra hơn 10 vụ, nhưng đến nay vẫn không bắt giữ được nghi can nào.
Bởi vậy, tên biến thái này trở thành tin tức sốt dẻo nhất trong giờ nghỉ trưa của các nữ đồng sự trong công ty.
Hôm nay nghỉ trưa, mọi người như cũ bàn chủ đề đứng đầu này, còn làm tạo ra một hội tranh luận, ngay cả tên cũng đặt rất hay: bị gian và phản gian.( bị cưỡng bức và chống lại)
Ba người phụ nữ làm nên một con phố, bây giờ là cả bàn là phụ nữ, sôi động đến cỡ nào.
"Nếu mà đụng phải tớ thì..., chắc chắn sẽ hét lên thật to!" Nữ đồng sự A trước nhất tỏ thái độ.
Tôi sặc. . . . . . Mấy cô nhỏ bây giờ dễ gạt vậy sao?
"Tớ còn có óc mà! Đừng nghĩ nhiều như vậy, tan tầm kêu đàn ông trong nhà đến đưa về, biết chưa?" Nói xong tôi còn vỗ vỗ vai nàng xem như chấm dứt chủ đề.
Nói gặp thì dễ gặp tên sắc ma kia lắm sao, nếu tôi thực may mắn như vậy, đã sớm mua xổ số trở thành phú bà trăm vạn rồi. Bất quá cũng rất khó nói. . . . . . Dù sao sự kiện La Y Y giúp tôi hiểu được, ở phương diện này tôi với "May mắn" còn hơn mấy lần .
Nếu quả thật để cho tôi đụng phải, tôi còn có thể trấn tĩnh mà chống lại sao?
Đảo mắt một tuần cứ thế trôi qua, sắc ma hầu như không gây án nữa, lúc mọi người đang thở phào, chậm rãi quên đi thì công ty của chúng tôi có một nhân viên nữ bị tấn công.
Lập tức trong công ty toàn bộ các nhân viên nữ lâm vào hoảng loạn .
So với mọi người đang khẩn trương và lo lắng, tôi xem chuyện này thoáng hơn rất nhiều. Cũng không phải tôi không sợ, mà là đối người với chưa thấy quan tài chưa đổ lệ như tôi đây mà nói, gặp vấn đề sẽ phân tích, binh tới tướng đỡ, nước tới đất chặn, gặp gian thì chống lại.
Chủ nhật, Cao Phàm lại đi công tác, bỏ một mình tôi ở nhà.
Lúc tôi nhàm chán đến không biết là nên kéo tóc chơi hay là cắt móng chân thì đột nhiên nhận được điện thoại cầu cứu của Quan Duẫn Phi .
"Tiểu. . . . . . Nhã. . . . . . Cứu. . . . . . Mạng. . . . . . đi. . . . . . đi . . . . . đi. . . . . . đi. . . . . ."
Tôi sặc, còn làm cho có tiếng vọng lại mới g