Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Mê Liền Cưới

Hôn Mê Liền Cưới

Tác giả: Kagen no Ju

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341408

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1408 lượt.

ật là bậy quá. . . . . ." Tôi khiêm tốn nói.
"Tôi đã nói qua, nếu như đụng người phụ nữ nào so với tôi còn lợi hại hơn sẽ giải nghệ, cho nên tôi thề với cô, biến thái sắc ma sau này sẽ hoàn toàn biến mất."
Lúc tôi còn chưa kịp phản ứng thời điểm, tên này rõ ràng cứ như vậy hoa lệ biến mất .
Tôi sững sờ ngồi yên trên mặt đất, ai có thể giải thích sơ cho tôi cái tình huống gì đây? Nội dung vở kịch không nên xa rời kịch bản như thế chứ. . . . . .
Mặc kệ như thế nào, biến thái sắc ma đã hoàn toàn biến mất, cuộc sống mọi người lại trở về an toàn, êm đềm.
Nhưng đột nhiên lại có người đồn rằng, hẻm nhỏ bên cạnh công ty có một mụ biến thái nữ sắc ma xuất hiện, truyền thuyết nàng này còn được yêu thích hơn.
Tôi sặc. . . . . .
Nghe sao cũng giống tôi đêm đó, thì ra sắc ma ở sau lưng đâm tôi một đao xem như trả thù?
"Tiểu Nhã! Mắt của cậu và khóe miệng làm sao vậy?"
"Không có gì. . . . . . Rút gân mà thôi. . . . . ."






Tạm biệt khối trởng một
"Á! ! ! ! ! ! ! ! !"
Một hồi kêu la thảm thiết, tê tim liệt phổi theo trong phòng sinh ở một bệnh viện nào đó bay ra.
Lập tức, trong bán kính mười dặm từ phòng sinh Phương Viên y tá, Bác sĩ, bệnh nhân cùng với người nhà đều không hẹn mà cùng dừng động tác đang tiến hành, hoảng sợ nhìn qua cũng đoán được là nơi nào, vị nào phát ra thanh âm.
Người có thể phát ra thanh âm rung động, uy hiếp bốn phương như thế cũng chỉ có đại tiểu thư Cao gia - Cao Hân .
Cao Phàm bất đắc dĩ, đành phải dùng hai tay che hai lỗ tai của tôi lại.
Cái này. . . . . . Có ích sao? Sự thật chứng minh, rất có ích. Bởi vì, tiếng kêu thảm thiết nghe không được .
Tôi và Cao Phàm kinh ngạc nhìn nhau, đều cảm thấy kỳ diệu và kỳ quái, làm sao có thể vừa che lỗ tai, sao tiếng kêu la thảm thiết lại biến mất thần kì như vậy?
Đáp án rất nhanh được công bố, bởi vì chúng tôi cũng nghe được tiếng trẻ sơ sinh đang ra sức khóc.
"Chúc mừng! Là một bé trai khoẻ mạnh!" Cô y tá lễ phép lại vui vẻ tuyên bố.
Nghe tin sau đích mọi người đều thổ lộ cảm xúc kích động, chỉ có Âu Dương đại ca ngơ ngác ôm con trai cười ngây ngô.
Tôi thuộc loại hình tâm tình tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, này không, vừa mới còn bị doạ tới mức sắc mặt trắng bệch, lúc này thì bởi vì hưng phấn mà sắc mặt hồng hào kéo Cao Phàm đến phòng sơ sinh xem cục cưng.
"Oa! Thật đáng yêu nha!" Tôi hưng phấn đứng ở cửa sổ ré lên vui mừng: “Nhóc con đằng kia đang ngáp kìa !"
Thấy tôi có vẻ hưng phấn, Cao Phàm xấu xa nói: "Thực nhìn không ra thì ra em yêu thích trẻ con như vậy.”
Tôi có chút bất an quay đầu nhìn hắn, chờ câu dưới.
"Thực ra thì không nghĩ sẽ nhanh thế “ Cao Phàm tiếp tục nói: “Nhưng thấy em thích thú như vậy, không bằng chúng ta cũng tới cố gắng nỗ lực, sinh một đứa ra cho vui nhé!"
Tôi sặc. . . . . . Tôi biết mà. Tôi cả khuôn mặt run rẩy nhìn hắn, cũng vội vàng dùng hai tay để đánh một cái gạch chéo thật bự trước ngực, không quên dùng ánh mắt cảnh cáo hắn bây giờ chớ cùng tôi thảo luận cái vấn đề sản xuất gì kia, phải biết rằng cái bóng ma vừa rồi trong tôi không phải là sâu sắc bình thường.
Cao Phàm bị cử động và biểu lộ của tôi chọc cười, nhịn không được đem tôi ôm vào ngực.
Hiển nhiên là ngực của hắn thật ấm áp cũng rất mê người, nhưng mà trước mặt dân tình, ban ngày ban mặt, loại cử chỉ này dường như có điểm không ổn, vì vậy tôi giãy dụa muốn rời khỏi ngực hắn, ai ngờ tên này chẳng những không phối hợp, ngược lại vừa cười vừa ôm tôi chặt hơn.
"Diệp Nhã!"
Tên của tôi đột nhiên bị một giọng nói nam tính dễ nghe kêu lên.
Cao Phàm buông cái ôm ra, chuyển thành nắm tay, ánh mắt bình tĩnh nhìn ra sau tôi.
Tôi nghi hoặc xoay người, cũng muốn hiểu rõ rốt cuộc là thần thánh phương nào, rõ ràng chỉ nhìn đơn thuần bóng lưng của tôi có thể nhận ra tôi.
Là một anh chàng bảnh trai nha! Đây là lần đầu tiên có người tới nhận quen biết, chỉ là, không biết tôi khi nào thì biết một anh chàng bảnh trai như thế này nhỉ?
Anh ta chậm rãi đến gần tôi, tôi thì càng nhìn càng thấy quen mắt, rốt cục. . . . . .
"A! Anh là khối trưởng Cao đúng không?" Tôi không xác định hỏi.
"Thật vui khi em còn nhớ anh." Cao Tuấn ôn nhu cười nói.
"Anh không phải ra nước ngoài du học sao?" Tôi nhìn hắn mặc áo blouse trắng, đột nhiên bừng tỉnh nói: "Anh là bác sĩ của bệnh viện này!"
"Ha ha, thật vui khi tiểu Nhã lại quan tâm đến đường đi nước bước của anh như vậy."
"Hi hi. . . . . ." Tôi cười gượng hai tiếng, bởi vì rõ ràng cảm thấy Cao Phàm cầm tay mình chặt hơn một chút.
"Không biết nên xưng hô như thế nào?" Cao Phàm rốt cục chịu không nổi bị làm lơ, chủ động đặt câu hỏi.
Nghe vậy, Cao Tuấn cuối cùng đem tầm mắt chuyển hướng đến Cao Phàm, giọng điệu của người không sợ chết nói: "Tôi là bạn trai cũ của cô ấy, Cao Tuấn."
Cái gì? Tôi kinh ngạc nhìn hắn, nghĩ thầm, đại ca à, đừng giỡn với em chứ, cấm không được doạ em nha!
Cao Doanh Phàm lộ ra ra nụ cười chuyên nghiệp, chậm rãi nói: "Vậy thì thật là h