pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Mê Liền Cưới

Hôn Mê Liền Cưới

Tác giả: Kagen no Ju

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.

ợc rèn luyện tốt đã tăng lên đáng kể.
Suy nghĩ thật lâu, rốt cục cảm thấy nhất thiết phải cùng Bàng Chính Vũ mặt đối mặt nói chuyện, vì vậy, ỷ mình là Tổng giám đốc phu nhân, tôi, trốn việc rồi đi luôn!
Tôi hẹn Bàng Chính Vũ tại"Cách điệu" gặp mặt, dù nói thế nào cũng là nước phù sa không chảy ruộng người ngoài nha, huống chi tôi còn biết chắc không cần để tôi tính tiền.
Hai người chúng tôi mặt đối mặt ngồi xuống, tôi như cũ uống một ly Chocolate Milkshake, Bàng Chính Vũ uống cà phê, hơn nữa còn là cà phê đen nguyên chất, ặc. . . . . .Thật đúng là phù hợp với hình tượng của hắn trong khoảng thời gian này .
Tôi vừa uống Chocolate Milkshake vừa đánh giá hắn.
Nói thật, thằng nhóc này thật sự là càng nhìn càng đẹp, muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thân phận có thân phận, coi như là một trong những cực phẩm, tuy nhiên cùng Cao Phàm nhà tôi vẫn có chút thua kém. ( đúng là tình yêu làm người ta mù mắt, haiz^^)
Nhưng tôi hiểu nổi, một cực phẩm như vậy sao lại thích tự ngược như thế?
Đúng vậy, theo hắn miêu tả cùng Mạc Tuyên một chỗ thì đánh nhau, thì phải là ngược đãi. Mạc Tuyên càng không đếm xỉa đến hắn, càng trừng hắn, hắn ngược lại càng vui vẻ theo đuổi người ta, đây không phải thích ngược đãi thì là cái gì?
Tuy là như thế, nhưng tôi vẫn ủng hộ Bàng Chính Vũ , bất kể là trên tinh thần hay là hành động.
"Anh nói tiểu Nhã à, vợ chồng các em cũng quá ân ái đi?" Bàng Chính Vũ mập mờ nói, lại sử dụng cái cằm xinh đẹp hất hất ý bảo tôi xem cổ mình đi.
Đùa gì đấy, nếu tôi cúi đầu xuống có thể trông thấy cổ của mình, vậy tôi là thánh sao? Vì vậy tôi tranh thủ thời gian lấy ra cái gương tuỳ thân của phụ nữ.
Phải gió à, một cái ô mai xinh xắn lại quang minh chính đại xuất hiện trên cổ tôi như vậy, nhưng lại không được che lại.
Nhìn nhìn Bàng Chính Vũ, tôi lựa chọn thái độ không dấu diếm, dù sao tất cả mọi người là người một nhà, còn người ta cũng đã phát hiện, tôi lại che đến che đi, còn có ý nghĩa gì nữa?
"Thằng nhóc thối, đây là anh hâm mộ chứ gì ! Phi lễ chớ nhìn, biết không?" Tôi da mặt dày phản kích nói.
Thói quen rất đúng sát phạt vài câu, chúng tôi bắt đầu nghiêm túc tiến vào chủ đề gặp mặt hôm nay.
"Mạc Tuyên nhà em không phải là xử nữ." Tôi đột nhiên toát ra một câu.
"Anh cũng đâu có phải là xử nam gì. . . . . ." Bàng Chính Vũ ngơ ngác phản xạ có điều kiện loại trở về tôi một câu.
Éc. . . . . . Cũng đúng. . . . . . Hiện tại có ai quy định nhất định xử nữ mới xứng với xử nam đâu!
"Em đây chỉ đơn giản là phân tích một chút tình huống Mạc Tuyên nhà em thôi. Đứa con gái kiên cường này đúng chuẩn thích mềm không thích cứng, mới đây còn phát hiện mình là tiểu tam (người thứ 3), nhưng em phát hiện, cô ấy không còn dính líu tới loại tình cảm này nữa. . . . . ." Tôi đồng tình nhìn Bàng Chính Vũ, tiếp tục nói: “Cho nên, theo em, cơ hội anh bị lây nhiễm AIDS là rất thấp."
Trông thấy Bàng Chính Vũ tại im lặng cười khổ, tôi nhịn không được an ủi: "Bất quá anh vẫn còn cơ hội mà, bởi vì người đàn ông đầu tiên nữ chính đụng phải tuyệt đối không phải là nam chính!"
Nghe tôi nói xong..., Bàng Chính Vũ hai mắt tỏa sáng hỏi: "Ai nói ?"
"Em nói !"
". . . . . ."
Phản ứng gì đấy, dù thế nào đây cũng là tôi theo phần đông trong tiểu thuyết tổng kết mới ra tới định luật.
"Bình tĩnh, bình tĩnh nào, em sẽ giúp anh một tay !" Tôi đấm ngực cam đoan.
Vì vậy, tôi thật sự rất cố gắng giúp bọn họ tạo cơ hội gặp mặt.
Vì vậy, tôi rất chịu khó trốn việc đi Sở Hành Chính tìm Mạc Tuyên, đương nhiên luôn lôi kéo Bàng Chính Vũ ba người.
Vì vậy, Mạc Tuyên nhìn thấy tôi đồng thời nhất định sẽ trông thấy Bàng Chính Vũ.
Nhưng mà, hiệu quả không tốt lắm, Mạc Tuyên vẫn chưa cho Bàng Chính Vũ sắc mặt tốt, ngoại trừ mặt lạnh chính là trừng mắt, trong nội tâm của tôi sốt ruột không thôi, thế mà hết lần này tới lần khác Bàng Chính Vũ còn làm một bộ thỏa mãn, thật sự là quá đủ rồi, thích ngược thì càng bị ngược thôi.
Đến cuối cùng, tôi còn thực sự còn kê đơn để cho bọn họ gạo nấu thành, nhưng nghĩ lại, hiện tại là xã hội nào, yêu hay không yêu cũng không có quy định phải nhất định cùng một chỗ, aiz, thật sự là khó giải quyết.
Cũng may liệt nữ sợ nhất triền lang những lời này vẫn có chút độ tin cậy, nhờ Bàng Chính Vũ kiên trì không ngừng cố gắng , Mạc Tuyên đã bắt đầu có thói quen Bàng Chính Vũ tồn tại, mặt lạnh đã chuyển thành mặt không biểu tình, trừng mắt đã chuyển thành coi thường, ặc, đây coi như là bước tiến triển tốt đi . . . . . .(liệt nữ sợ triền lang: cô gái cương trực sợ nhất mấy anh chàng bám dai như đỉa:'>'>)
Chủ nhật, cũng thời gian chúng tôi đi thư giãn và ăn chơi.
Hôm nay, khó được tiếp viên hàng không An Thiến từ nước Pháp hoa lệ bay trở về, vì vậy ba người chị em tốt chúng tôi thương lượng nhoáng cái quyết định cũng đi ra ngoài High một đêm.
Các bạn còn nhớ chỗ lần trước ba người chúng tôi từng đến không?
Lần này chỗ chúng tôi đến cũng không khác gì chỗ kia mấy, khác biệt chỉ là người bên trong không phải trai bao mà là vũ nữ thoát y, duy nhất