Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341384
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.
i tôi ngồi ở bên cạnh, khi ăn cơm liên tục gắp cho tôi thức ăn, làm cho tôi hưởng thụ sâu sắc tình thương ấm áp của mẹ.
Ông nội tự nhiên cũng rất cao hứng, chỉ là lão nhân gia người ta hàm súc hơn thôi, chỉ dùng ánh mắt biểu lộ mừng rỡ.
Duy chỉ có Ba Cao là tương đối trầm ổn hơn cả, rõ ràng làm cho người ta cảm giác ông cũng rất vui vẻ, nhưng biểu lộ vẫn như cũ là nụ cười nhàn nhạt kiểu 101, có thể ông thỉnh thoảng gắp cho Cao Phàm thức ăn, động tác nhỏ này tiết lộ sự quan tâm cùng vui vẻ của ông giờ phút này .
(Các bạn quay nghiêng số 101 sẽ hiểu nụ cười kiểu 101 :'>'>)
Xong bữa cơm, chúng tôi đã khai tâm, khai vị. ( vừa no bụng vừa vui vẻ )
Sau khi ăn xong, ông nội ho khan một tiếng ám hiệu, ba Cao lập tức phối hợp dẫn Cao Phàm đến phòng khách bồi dưỡng tình cảm cha con.
Mà tôi thì dùng danh nghĩa cùng ông nội đi vào thư phòng đánh cờ, mẹ Cao làm khán giả cùng nhau vào trong.
Đi vào thư phòng, chúng tôi không có đánh cờ, mà là rót một bình trà ngon ngồi "Tâm sự" .
Ba người ngồi chung một chỗ, tôi có cảm giác sắp dự phiên hội thẩm.
"Nha đầu này“ Cao gia lão tử thưởng thức hớp trà, nhìn như không lơ đễnh hỏi: “Các con vợ chồng son thời gian qua coi như không tệ nhỉ?"
"Thưa ông, chúng con vợ chồng son quả là không tệ, hạnh phúc vô cùng." Tôi thành thật trả lời.
" Còn sinh hoạt tình dục thì sao?" Mẹ Cao nhịn không được hưng phấn hỏi.
Con nói mẹ Cao này, mẹ mỗi lần có cần phải hỏi rõ ràng vậy không?
"À thì. . . . . . Không tệ. . . . ." Người ta con da mặt rất mỏng nha.
"Nêu ví dụ chút coi con!" Mẹ Cao cùng ông nội bốn mắt tỏa sáng nói.
"Thôi mà. . . . . ." Tôi rất là khó nói.
Loại sự tình này muốn tôi nói như thế nào đây? Chẳng lẽ nói quá trình?
Xem tôi nghẹn đỏ mặt, hai người kia rốt cục buông tha tôi.
"Xem ra nên gọi con trai mẹ chồng con xuống hỏi một chút." Mẹ Cao nhỏ giọng nói thầm một câu.
"Ông nói nha đầu này, có đôi khi loại chuyện này nhà gái có thể chủ động ." Cao gia lão tử nghiêm túc đề nghị nói.
Má ơi, lại bắt đầu rồi, toạ đàm tên là « Hạnh phúc » gia đình, giảng viên: mẹ Cao, ông nội Cao.
Mẹ Cao nói tiếp: "Đúng vậy, tiểu Nhã à, loại sự tình này không nên thẹn thùng. Ngẫu nhiên đổi vai cho con quyến rũ, hiệu quả hẳn là sẽ rất được. Này, để mẹ dạy con mấy chiêu."
Tôi rất ngoan ngoãn cầm giấy bút, định ghi chép từng cái lại.
"Ví dụ như nhảy múa thoát y nè, cởi quần áo đó và vân vân, nếu không thì đóng vai trong một số game, nữ y tá, nữ cảnh sát, học sinh, cô giáo ..., nếu như ngươi không có đạo cụ thì..., mẹ có thể giúp con lên mạng mua trực tuyến, nếu không, các con thử xem một số tư thế kích thích hơn xem sao?" Mẹ Cao nói đến kích động không phải bình thường .
Khóe miệng của tôi không khống chế được mà run rẩy , tư thế kích thích? Nhân vật trò chơi?
Mẹ Cao lại có thể nghĩ ra mấy cái. Rất không kính trọng truyền thống nhỉ.
Trò trò chuyện chuyện một hồi, tôi đột nhiên buồn nôn một chút, nhịn không được nôn khan một tiếng.
Lập tức, hai cặp con mắt mạnh mẽ bắn về phía cái bụng bằng phẳng của tôi, mà tôi cũng vậy không tự giác phối hợp cùng bọn họ đồng thời nhìn xuống bụng mình.
Trong thư phòng sao yên tĩnh quá, tôi nhịn không được, vô ý nói: "Ha ha, hiểu lầm, đơn giản là hiểu lầm rồi, nó, gió êm sóng lặng." Vừa nói tôi vừa chỉa chỉa bụng mình.
"Aizzzz. . . . . ." Hai người bọn họ hết sức ăn ý liếc nhìn nhau.
Thấy bọn họ thất vọng như thế, tôi không khỏi đau lòng .
Ngẫm lại chúng tôi kết hôn cũng đã một năm rồi, à không, chúng tôi kết hôn rõ ràng gần một năm rồi! Là nên có một nhóc con thôi.
Lúc tôi đang tự hỏi vấn đề này thì tôi đột nhiên bị ôm vào một vòng tay an toàn, thoải mái quen thuộc, một giọng dễ nghe vang lên: "Cái này, chúng mình không vội, thuận theo tự nhiên là được rồi, có chạy cũng không thoát được, nếu không phải lúc..., có cầu cũng cầu không được đâu em."
Hay cho một câu ngắn gọn tổng kết vừa thâm sâu lại đi vào lòng người, làm cho ông nội và mẹ không thể nói được gì nữa.
Trước khi đi, tôi nhìn ông nội và mẹ Cao cam đoan nhất định sẽ nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này, trái lại bọn họ lại khuyên tôi thuận theo tự nhiên, không cần có quá nhiều áp lực.
Có người nhà thật tốt.
Trên đường về nhà, Cao Phàm như là nghĩ đến cái gì đột nhiên nở nụ cười một tiếng, tôi hiếu kỳ dùng ánh mắt hỏi thăm nguyên nhân.
"Kỳ thật, anh cảm thấy là, giả làm nhân vật trong game, về phần tư thế, nếu như em không ngại mà nói..., anh có thể đồng ý !"
Không ngại cái đầu của anh á! Tôi mặt đỏ thụi cho hắn một chưởng.
Lập tức, một tràng cười vui vẻ trong ghế xe truyền ra sảng khoái.
Chuyện đã định
Chuyện hạnh phúc nhất là gì?
Nếu bây giờ bảo tôi phải trả lời ..., thì chính là có thể ở trong vòng tay ấm áp ngọt ngào của Cao Phàm mà tỉnh giấc.
Mặc dù có cảm giác làm một người phụ nữ nhỏ bé không có chí lớn, nhưng đó là sự thật.
Thử nghĩ, sáng sớm tỉnh lại, mở mắt ra, hé ra khuôn mặt tuấn tú chính mình yêu say đắm bất ngờ