Tác giả: Mễ Nhạc
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341042
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1042 lượt.
dù sao cô cũng đã từng toàn tâm toàn ý muốn làm vợ của anh Tư Phàm.
Nhưng bắt đầu từ khi nào, cô không nhớ đến nữa? Hình như là từ sau khi kết hôn với Lê Khang, thì cô không còn nghĩ đến những chuyện lúc trước nữa, thậm chí gần như sắp quên mất anh Tư Phàm.
“Thế nào? Thấy người đàn ông đã từng bỏ rơi mình, có cảm tưởng gì?”
Là Phòng Vi Tâm. Trong lòng Giang Tâm Nghiên thở dài.
Mặc bộ lễ phục dài thấp ngực bó sát người, dáng người Phòng Vi Tâm thướt tha thích thú ngắm nhìn không bỏ sót, cô ta từng bước đi đến trước mặt Giang Tâm Nghiên. “Xem ra cô vẫn còn rất si mê Trác Tư Phàm, thế nào, vẫn không quên được anh ta? Cũng đúng á…, yêu đơn phương nhiều năm như vậy, muốn quên cũng không phải dễ.”
Giang Tâm Nghiên thật sự tức giận, trước đây bởi vì cảm thấy có chút áy náy với Phòng Vi Tâm, cho nên không để ý đến những khiêu khích của cô ta, nhưng hôm nay, cô cho là mình nhất định phải nói thật rõ ràng với cô ta, giải quyết triệt để ân oán giữa hai người.
“Lê Khang, xin lỗi, tôi có chuyện muốn nói rõ ràng với cô ta, xin phép vắng mặt một chút. Phòng Vi Tâm, đi theo tôi.”
“Đi thì đi, đừng tưởng là tôi sẽ sợ cô!”
Nhìn thấy hai người phụ nữ đi đến chỗ ít người, mi tâm Lê Khang nhíu chặt. Người phụ nữ ngu ngốc kia, không phải là bị nói trúng tâm sự, cho nên muốn tìm người trút giận chứ? Mặc dù bây giờ tính cách của cô đã trưởng thành không ít, cũng ngoan ngoãn hơn rất nhiều, nhưng ai biết một khi tức giận sẽ làm ra chuyện ngang ngược gì, không yên tâm, vì vậy Lê Khang cũng đi theo.
“Giang Giai Dĩnh, cô muốn nói cái gì? Có chuyện thì nói nhanh lên, có rắm mau thả, muốn đánh nhau phải không, tôi tiếp!” Vừa đi đến sân bên ngoài đại sảnh không người, Phòng Vi Tâm ngay lập tức nảy sinh độc ác nói.
“Xin cô nhớ kỹ, bây giờ tôi gọi là Giang Tâm Nghiên.”
“Đều giống nhau cả, cô muốn nói cái gì?” Phòng Vi Tâm chỉ muốn biết rốt cuộc cô muốn làm gì?”
“Tôi muốn hỏi cô, ngoài thời trung học không muốn làm bạn với cô ra, tôi còn làm chuyện gì với cô sao? Tại sao cô phải hận tôi như thế?”
“Cũng bởi vì cô không làm bạn với tôi, cô biết mọi người xem thường tôi bao nhiêu không? Cuối cùng tôi không thể không chuyển trường đều là do cô làm hại, cuộc đời của tôi bởi vì cô mà bị hủy hoại.” Nhớ tới chuyện thời trung học, Phòng Vi Tâm vẫn oán hận.
Hủy hoại cuộc đời của cô ta? Như vậy quá khoa trương. “Nhưng sao tôi lại nghe nói cô sở dĩ chuyển trường, là vì mẹ của cô ly hôn với cha ghẻ của cô?”
“Vì sao tôi chuyển trường không quan trọng, cô cũng biết lúc ấy vì có liên quan đến cô, hại tôi còn không thảm sao? Không có ai muốn làm bạn với tôi, cô có thể lĩnh hội được loại cảm giác không có lấy một người bạn ở bên cạnh sao? Giống như cô loại người vẫn luôn được mọi người vây quanh, thiên kim đại tiểu thư được xu nịnh, nhất định sẽ không thể nào lĩnh hội được.”
“Hồi tiểu học, tôi cũng đã thể nghiệm cảm giác không có đến một người bạn.”
“Cô nói bậy, không thể nào.” Trực giác của Phòng Vi Tâm thấy cô đang nói dối.
“Làm sao tôi phải nói dối? Chuyện như vậy chẳng vinh dự gì. Lúc nhỏ, tất cả mọi người đều gọi tôi là tiểu công chúa của Giang thị, nhưng có mấy người thật lòng muốn làm bạn với tôi? Người ta trước mặt tôi thì gọi là tiểu công chúa, sau lưng người ta lại không ngừng phê bình nói ông nội tôi là gian thương, thậm chí tôi còn bị những người thường xuyên nịnh nọt âm thầm đẩy ngã, nhưng cho dù tay tôi bị trầy da, đầu gối bị chảy máu, vì không muốn để cho ông nội lo lắng, tôi đều nói là tự mình té ngã. Cô biết khi ở tiểu học tôi tổng cộng đã té ngã bao nhiêu lần không? Nói cho cô biết, ít nhất cũng hơn một trăm lần.”
Giang Tâm Nghiên cũng mặc kệ Phòng Vi Tâm có tin hay không, dù sao những gì cô nói đều là thật.
“Vì vậy sau khi lên trung học, tôi quyết định tự mình sẽ chọn bạn, không thích tôi, thì tôi sẽ không làm bạn với bọn họ. Mà cô, khi cô đến nói muốn làm bạn với tôi, tôi có thể nhìn ra được cô hoàn toàn không thật lòng muốn làm bạn, bởi vì những ánh mắt giả dối tôi thấy quá nhiều rồi, thật ra cô vốn rất ghét tôi, tôi không nói sai chứ? Cho nên khi đó tôi quyết định từ chối không làm bạn với cô.”
Phòng Vi Tâm thừa nhận khi đó mình rất ghét Giang Giai Dĩnh, cũng biết trong lớp người ghét cô có cả đống, chỉ vì ông nội của cô thật sự quá thích thể hiện sự giàu có, làm cho người ta nhìn thấy liền tức giận, cũng ghen tị không thôi.
“Phòng Vi Tâm, tôi nói cho cô biết, con người không thể lựa chọn xuất thân của mình, nhưng có thể tạo ra cuộc sống thuộc về mình, do đó cô quyết định muốn cuộc sống như thế nào. Cô nói tôi hủy hoại cuộc đời của cô, nhưng cô tự hỏi bản thân mình một chút đi, cô có thật sự chăm chỉ làm việc, sống mà không dựa vào đàn ông sao?”
“Cô không thiếu tiền, cho nên không có tư cách nói những thứ này với tôi.”
“Tôi đương nhiên có, bởi vì từ sau khi tốt nghiệp đại học, thì tôi không còn tiêu tiền của ông nội cho nữa, tiền của tôi tất cả đều là do tội tự làm việc kiếm được.”
Hai tròng mắt xinh đẹp của Phòng Vi Tâm nhìn cô. “Bây giờ cô nói với tôi những thứ