The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân 88 Tỷ

Hôn Nhân 88 Tỷ

Tác giả: Mễ Nhạc

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341053

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1053 lượt.

này là có dụng ý gì? Dạy dỗ tôi? Bởi vì tôi sống dựa vào đàn ông, cho nên xem thường tôi?”
“Cô xem lại đi, tôi là người coi thường cô hay chính bản thân cô.” Có mấy câu Giang Tâm Nghiên thật sự rất muốn nói rõ ràng với cô ta. “Tôi hi vọng cô không cần phải luôn nhớ tới những chuyện không vui trong quá khứ làm cho bản thân đau khổ, cô nên có một cái nhìn tốt hơn cho cuộc sống của mình. Còn nữa, Lý Thượng Vĩ là một người đàn ông rất kém cỏi, cô không nên sống cùng với loại đàn ông đó nữa. Tôi nói xong rồi, tự cô hãy suy nghĩ cho tốt đi, sau này đừng nói tôi là người hủy hoại cuộc đời của cô nữa.”
Cô có thể nói, có thể làm như vậy đã là rất nhiều rồi.
“Thật rất kém cỏi.”
“Cái gì?” Giang Tâm nghiên vốn muốn đi nghe tiếng lại quay đầu nhìn cô.
“Lý Thượng Vĩ thật sự là một tên đàn ông thối.” Phòng Vi Tâm lấy điện thoại di động từ trong túi xách dạ tiệc, gọi dãy số.
“Lý Thương Vĩ, chúng ta Game over, hẹn gặp lại.” Sau khi cúp điện thoại, cô cười cười. “Tôi vừa mới bỏ rơi một tên đàn ông thối.”
“Cô làm rất tốt.”
“Thật ra ở Pháp cũng có một cửa hàng châu báu rất thưởng thức tác phẩm thiết kế của tôi, có ý muốn mời tôi, nhưng trước đây thân phận là một thực tập sinh, cho nên tiền lương không nhiều lắm, cuộc sống vất vả có thể phải chịu đựng nhiều năm, tôi đang do dự có nên đi hay không?” Thành thật mà nói, cô cũng quá chán ngán cuộc sổng kiểu này rồi, muốn rời khỏi Đài Loan.
“Bạn học, tôi sẽ khuyên cô đi. Ở Pháp, Dịch Thiến có không ít bạn bè, nếu tôi nhờ cô ấy giúp cô sắp đặt chỗ ở, cũng không thành vấn đề.”
Phòng Vi Tâm cười như không cười nói: “Nói thật ra, năm đó tôi thật sự không thích cô, bây giờ cũng giống như vậy tôi vẫn không thích cô, nhưng tôi tiếp nhận đề nghị của cô, tôi quyết định đi Pháp.”
Giang Tâm Nghiên lộ ra nụ cười, cảm thấy vui mừng thay cho Phòng Vi Tâm, phần nào cảm giác mắc nợ trong lòng cũng đồng thời biến mất.
“Nhưng cô cũng thật là ngốc, làm chi ngây ngốc bị khó dễ cũng không đánh lại? Ít nhất phải khiến cho cái người đẩy cô thảm hơn cô gấp mười lần mới đúng.” Phòng Vi Tâm lại nói.
Giang Tâm Nghiên lại cười, xem ra tính cách có thù tất báo của người nào đó không thể thay đổi được rồi.
Sau khi xác định hai người phụ nữ chuyển thù thành bạn, Lê Khang nhướng mày, từ ngoài sân trở lại đại sảnh trước.
Mang theo tâm tình vui vẻ trở lại bữa tiệc, Giang Tâm Nghiên liếc mắt liền thấy Lê Khang, anh cao to anh tuấn như vậy, làm cho người khác không muốn chú ý đến cũng khó. Cô hít sâu một hơi, mỉm cười đi về phía anh.
“Nói chuyện tốt rồi hả?”
“Ừ.” Sau khi hai người nói rõ sự tình xong, Phòng Vi Tâm đã đi trước.
“Xem ra cô hơi mệt, có nên về nhà không?”
“Ừ.” Cô gật đầu.
Lê Khang không lên tiếng nữa, cầm bàn tay nhỏ bé của cô, cùng nhau rời khỏi hội trường.






Rạng sáng hơn mười hai giờ, Giang Tâm Nghiên nghe thấy bên ngoài không có động tĩnh gì, cô đoán chắc hẳn Lê Khang đã ngủ rồi.
Có thể tối nay phát sinh quá nhiều chuyện, khiến cô mất ngủ, vì vậy cô rời phòng muốn tìm chút rượu uống…, có thể giúp dễ đi vào giấc ngủ hơn. Cô biết trong tủ phòng khách có rượu, Lê Khang thỉnh thoảng cũng sẽ uống một chút.
Nhưng khi cô cầm chai rượu từ trong phòng bếp đi ra, lại thấy Lê Khang cư nhiên ngồi ở trong phòng khách, làm cô sợ hết hồn.
“Cô muốn uống rượu?”
“Ừ, có chút không ngủ được, xin lỗi, tôi đã đánh thức anh.”
Chỉ là cô cũng không biết nên nói như thế nào cảm xúc phức tạp trong lòng mình, quá khứ trong thế giới của cô chỉ có một người đàn ông là Tư Phàm, ngày đó đột nhiên anh không còn là của mình nữa, lúc ấy cô rối rắm khổ sở không ít, nhưng bây giờ cô đã tốt hơn rất nhiều.
“Tại sao lại không nói gì.”
Cô cười khẽ một tiếng. “Anh muốn tôi nói cái gì chứ? Tôi nhớ anh cũng biết chuyện của tôi và Tư Phàm. Năm tôi mười sáu tuổi thì quen anh Tư Phàm, ông nội nói với tôi, tương lai tôi phải kết hôn với anh ấy, cho nên kể từ khi đó tôi liền đợi đến sau khi tốt nghiệp sẽ gả cho anh ấy. Mọi người đều nói nhà họ Giang và nhà họ Trác sẽ trở thành thông gia, nhưng ai biết từ đầu đến cuối anh Tư Phàm chỉ coi tôi là em gái, cho nên anh ấy mới yêu thương tôi, bởi vì tôi giống với mối tình đầu của anh ấy, đều mồ côi cha mẹ.”
“Cô nói Trác Tư Phàm chỉ coi cô như em gái? Hai người không phải người yêu?”
“Từ trước đến nay đều không phải. Mỗi lần anh Tư Phàm gặp tôi, đều nói chuyện về mối tình đầu của anh ấy, cho nên sau khi hai người gặp lại nhau thì rất nhanh liền kết hôn. Thật ra thì tôi đã sớm biết anh Tư Phàm còn rất yêu mối tình đầu, chỉ xem tôi như em gái, nhưng lúc đó bản thân tôi quá để tâm vào những chuyện vụn vặt, cũng không muốn đối mặt với sự thật người mình yêu lại không yêu mình.” Giang Tâm Nghiên nói xong, uống một hớp rượu, làm dịu tâm trạng.
Lê Khang không nói gì, cũng trêu chọc tự uống rượu.
“Tôi rất ngốc phải không? Biết rõ người ta chỉ xem mình là em gái, nhưng lại một mực cố gắng quấn lấy đối phương, cho rằng sau này đối phương nhất định sẽ yêu tôi