Tác giả: Diệp Tuyên
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.
ậu không biết đấy, nhà mình lạnh lẽo tối tăm lắm, nhưng mình chẳng còn hơi sức đâu mà ngồi dậy ấy chứ…”
“Nhà mình thì đèn đuốc sáng trưng, mùi thức ăn ngào ngạt”, Hứa Tân cố tình trêu ngươi, “Bây giờ mà cậu vẫn mệt đến mức không ra khỏi nhà được sao?”
“Ừ”. Cố Tiểu Ảnh thều thào.
“Vậy được rồi, cậu đợi mình, một lát nữa mình qua chỗ cậu.” – Hứa Tân tắt máy, quay người nhìn Đoàn Phỉ đang thẫn thờ bế Quả Quả, đến gần hỏi: “Chị à, con ruồi nhép nôn kinh khủng lắm, chị có kinh nghiệm, thì đi cùng em đến xem nó thế nào được không?”
Đoàn Phỉ đang chìm đắm trong suy tư bừng tỉnh lại, cố gắng lấy lại ý thức rồi trả lời: “Được”.
Hứa Tân thở phào, đưa tay đón lấy Quả Quả: “Chị thay quần áo đi, rồi chị em mình đi”.
Hai người đi ra khỏi nhà thì trời đã nhá nhem tối, hơi nóng đã giảm, nhưng nhiệt độ vẫn còn rất cao. Hứa Tân và Đoàn Phỉ ôm Quả Quả đi thẳng đến nhà Cố Tiểu Ảnh, vừa mở cửa, đã thấy hơi lạnh phả ra. Hứa Tân phát cáu: “Cố Tiểu Ảnh, cậu đang mang thai đấy, sao để nhiệt độ điều hòa thấp thế, cậu muốn bị cảm hả?”
Đoàn Phỉ cũng nhíu mày: “Sư muội à, hay em nói cho chồng em biết chuyện mang thai đi?”
Cố Tiểu Ảnh bò lên ghế sofa, thở dài: “Em chẳng muốn nói cho anh ấy.”
“Em không thể tùy tiện được, đứa bé này cũng có phải là con của riêng em đâu!” – Đoàn Phỉ nói câu này mà lòng cũng đau xót, cô đónQuả Quả ngồi xuống bên cạnh Cố Tiểu Ảnh: “Hay em cứ đến ở với bọn chị trước vậy”.
“Không cần đâu, sư tỷ!” – Cố Tiểu Ảnh cố cười, “Từ ngày mai là em lại bận đánh giá giảng dạy rồi, nên định ở lại luôn phân viện mới. Nếu ở chỗ hai người, đi lại không thuận tiện lắm”.
“Cậu lại cái kiểu đó rồi, còn bận cái gì mà đánh giá giảng dạy nữa?” – Hứa Tân rất phẫn nộ, “Cậu không xin nghỉ được hay sao?”
“Tuy thế, mình cũng phải có thứ gì đó để chuyển hướng quan tâm”, Cố Tiểu Ảnh cuối cùng không nén nổi, cô bíu lấy cánh tay Hứa Tân, nước mắt giàn giụa, “Mình không cầm cự nổi nữa rồi, mình ăn gì là nôn đấy, liên tục từ sáng sớm tới bây giờ. Mấy ngày hôm trước chỉ ăn không ngon miệng, mình cứ tưởng là may mắn không bị nghén, nhưng giờ thì không chịu nổi nữa rồi, mình hối hận quá…”
“Vì thế cậu lại càng cần có người bên cạnh chăm sóc!” Hứa Tân mắt đỏ hoe, “Ít nhất cũng cần có người nấu cơm cho ăn, chứ cậu nôn đến mức này, không đủ dinh dưỡng, đứa bé sẽ thế nào đây?”
“Ngày mai mình sẽ gọi điện cho Quản Đồng!” – Cố Tiểu Ảnh nghẹn ngào, đưa tay lau nước mắt, cố gắng điều chỉnh giọng nói có vẻ thoải mái, “Hai người về trước đi, mình ngủ một chút”.
Không thể thuyết phục được, Hứa Tân thở dài: “Con ruồi nhép, cậu cứ thế này, chúng mình làm sao mà yên tâm được?”
“Gạo để đâu, mình nấu cho cậu bát cháo”.
“Trong cái tủ gần tủ lạnh ấy!” – Cố Tiểu Ảnh dựa vào ghế sofa, mệt mỏi nắm lấy tay Hứa Tân, “Cảm ơn hai người”.
Hứa Tân thấy mũi cay cay, không trả lời.
Cố Tiểu Ảnh cuối cùng cũng không theo Hứa Tân về nhà.
Không chỉ như vậy sáng sớm ngày hôm sau, cô còn nôn một trận kinh thiên động địa nhưng vẫn không quên ra bắt xe đưa đón của trường.
Trước khi lên xe còn bắt gặp Mạnh Húc, Cố Tiểu Ảnh chẳng buồn nhìn anh ta, cứ thế lách người đi qua, lên phía trước tìm chỗ ngồi. Mạnh Húc thấy phản ứng của Cố Tiểu Ảnh thì hơi bất ngờ, anh không ngờ cô lại có thể bình thản bỏ qua anh như vậy. Anh cứ tưởng Cố Tiểu Ảnh sẽ rất tức tối mà chửi anh một trận như tát nước vào mặt. Nhưng cuối cùng, nhìn dáng Cố Tiểu Ảnh tựa vào lưng ghế lơ mơ ngủ, dù Mạnh Húc là một người không quen biết đi qua, anh cũng có thể đoán ra: có lẽ không phải cô không muốn chửi, mà là không còn sức để chửi.
Mạnh Húc khẽ thở phào.
Nói thật tâm, Mạnh Húc cũng cảm thấy hoang mang. Dù cuối cùng anh đã bước ra khỏi cuộc hôn nhân, nhưng thực sự việc này không hề nằm trong kế hoạch. Vì thế, bản thân anh có phần chưa thể tĩnh trí lại.
Đêm qua, khi tỉnh mộng, thậm chí anh còn hơi buồn rầu: Đoàn Phỉ đang ở đâu? Nửa đêm rồi mà cô ấy không về nhà, còn đi đâu nữa?
Phải một lúc lâu anh mới nhớ ra, họ đã ly hôn.
Có lẽ, đó chính là di chứng do việc ly hôn quá chóng vánh mang lại, cả hai bọn họ đều chưa thể thích ứng, thậm chí từ trước đến nay chưa bao giờ từng nghĩ cái ngày chia tay sẽ có hương vị gì.
Anh cũng không yêu Ngũ Tiểu Băng đến thế, nhưng anh cần cái cảm giác tự hài lòng.
Những năm qua, ở bên cạnh Đoàn Phỉ, có lẽ tự nhiên anh đã mất đi cái quyền phát ngôn của đàn ông từ lúc nào.
Đoàn Phỉ quá tháo vát, đối nội đối ngoại đâu ra đấy. Ban đầu anh còn đắc ý với cái vẻ chẳng phải lo lắng đến chuyện gì của mình. Nhưng, thời gian lâu dần, thậm chí anh hơi nghi ngờ, công hiệu của anh đối với cái gia đình này chỉ đơn giản là một căn hộ và một đứa bé hay sao?
Ngũ Tiểu Băng xuất hiện vào thời điểm đó. Cô có sự trẻ trung phơi phới, xinh đẹp, dựa dẫm hoàn toàn, tin tưởng vô điều kiện… Mạnh Húc không thể cưỡng lại những thứ đó.
Thực ra, những ngày lén lút sao mà mệt mỏi, phải giấu giấu giếm giếm, phải giả bộ đóng kịch. Nhưng sự mê hoặc đó vẫn khiến anh chìm đắm, không thể thoát ra được.
Biết là thuốc độc, mà vẫn uống cho q