Tác giả: Diệp Tuyên
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1684 lượt.
ần khác, nhưng không có ai nghe máy.
Cơn tuyệt vọng trong tim Cố Tiểu Ảnh ngày càng lớn, cô cứ nhấn nút gọi lại theo quán tính, trong đầu cô như có một giọng nói tuyệt vọng gào thét: Quản Đồng, anh nhấc máy đi, nhấc máy đi… Quản Đồng, anh nhấc máy đi…
Cô không thể thấy bộ dạng mình lúc đó: trong bóng tối, khuôn mặt trắng bệch của cô dưới ánh đèn di động chiếu vào lại càng thêm thê lương. Trên gương mặt cô có sự phẫn nộ và cố chấp, mà cô không thể tự nhìn thấy. Sự cố chấp đó nâng cô dậy, khiến cô không ngủ nổi, mà cũng không thể gục xuống.
Cô thực sự không thể nào ngủ nổi, bởi chỉ cần nhắm mắt lại là cô lại nhìn thấy đứa trẻ vẫn chưa thành hình, mới chỉ là một khối yếu ớt và mềm nhũn, vừa khóc vừa nói với cô: “Mẹ ơi, mẹ không cần con nữa à? Mẹ chưa bao giờ muốn có con đúng không?...”
Nước mắt cô lã chã rơi, hai tay bắt đầu run lên, nhưng cô vẫn cố gắng cầm cái di động, cố gắng gọi điện, liên tục, lấy hết sức bình sinh bấm vào bàn phím, trong lòng như đang gọi: Quản Đồng, em xin anh, nhận điện đi! Con của chúng ta, em đã làm mất rồi…
Anh vẫn không nghe máy, cô liền nhắn tin.
“Anh đang làm gì, tại sao không nhận điện thoại của em?”
Em có việc cần tìm anh, gọi lại cho em.”
“Một tiếng đồng hồ rồi, em xin anh đấy, gọi điện cho em đi.”
“Quản Đồng, anh mà vẫn không nghe máy thì sẽ ly hôn!”
“Quản Đồng, rốt cuộc là anh đang làm gì vậy? Em nói lại lần cuối, em có việc gấp tìm anh, anh gọi lại cho em ngay đi!”
“…”
Cố Tiểu Ảnh chưa bao giờ bấn loạn như đêm hôm đó.
Dù là cãi cọ, dù là động tay động chân, cô cũng chưa bao giờ tuyệt vọng như thế này!
Cuối cùng, đến bốn giờ sáng, máy Quản Đồng có giọng nữ tổng đài tự động trả lời: “Số điện thoại này hiện nay không tiện nghe máy”, Cố Tiểu Ảnh thấy choáng váng, như thế có nghĩa là không phải Quản Đồng không nghe thấy tiếng chuông điện thoại, mà là anh từ chối không nghe?
Cố Tiểu Ảnh lúc đó đã không kịp suy nghĩ xem tại sao Quản Đồng từ chối nhận cuộc gọi, mà cô chỉ cố gắng gượng cái cơ thể cả buổi tối không được nghỉ ngơi dậy, trong sự đau đớn vô cùng, liên tục bấm điện thoại!
Cô không còn nhớ nổi đêm hôm đó mình gọi điện cho Quản Đồng mấy trăm hay mấy nghìn lần, mà chỉ cần chắc chắn di động của Quản Đồng vẫn còn pin, chỉ cần còn một vạch pin, cô cũng cố gắng gọi cho bằng được!
Cô muốn nói với anh, trong đêm vừa rồi, cô đã mất đi cái gì, họ đã mất đi cái gì… Cô cần anh, chưa bao giờ cô cần anh như lúc này…
Với tâm trạng như thế, cuối cùng Cố Tiểu Ảnh cũng gọi được cho Quản Đồng vào lúc năm giờ rưỡi sáng.
Tuy thế, cô sẽ không bao giờ có thể quên tiếng quát của Quản Đồng chặn họng cô khi cô chưa kịp nói gì: “Cố Tiểu Ảnh, em thôi đi được không? Hôm nay anh bận lắm, không có thời gian gọi điện thoại cho em, em đừng có quấy rầy công việc của anh!”
Cố Tiểu Ảnh chết lặng
Cảm giác thất vọng điếng người tuy khiến Cố Tiểu Ảnh cố gắng mở miệng, nhưng nói không ra tiếng.
Rồi sau đó cô nghe thấy tiếng tút tút khô khốc của điện thoại, nước mắt cô giàn giụa rơi xuống chiếc chăn đầy mùi thuốc tẩy.
Trái tim cô như tan ra thành trăm mảnh.
Bảy rưỡi sáng ngày thứ bảy, chuông cửa nhà Hứa Tân vang lên, Hứa Tân muốn phát điên!
Đêm qua cô làm thêm giờ đến hai giờ sáng, vừa nằm xuống chưa được bao lâu đã thấy chuông cửa reo liên tục, làm Hứa Tân chỉ muốn thủ ngay một con dao, chém kẻ quấy rầy!
Cô bực bội rời khỏi giường ra mở cửa. Cửa vừa mở, đã thấy Cố Tiểu Ảnh đứng đó: bộ quần áo ngủ trên người nhàu nhĩ, tóc không chải, mặt trắng bệch, cả người run run như sắp ngã đến nơi…
Hứa Tân hoảng hồn.
Cô vội vã dìu Cố Tiểu Ảnh vào phòng, ngồi xuống ghế sofa, giọng hơi run: “Sao thế, có chuyện gì phải không?”
Hứa Tân không nhịn được bắt đầu nghiến răng, quay người nhấc điện thoại bấm số, Cố Tiểu Ảnh sững người hỏi: “Cậu gọi cho ai đấy?”
Hứa Tân trợn mắt: “Yên tâm, mình không định gọi cho chồng cậu đâu, chỗ mình chiều nay phải làm thêm giờ, mình xin nghỉ ở nhà với cậu.”
Cố Tiểu Ảnh thu người trên sofa nhìn Hứa Tân gọi điện thoại, tự nhiên thấy rất buồn ngủ. Từ tối hôm qua đến bây giờ, dường như cô chưa hề ngủ.
Nghĩ đến đây, Cố Tiểu Ảnh cảm thấy đầu mình bắt đầu nặng trịch, hình ảnh Hứa Tân trước mắt cũng bắt đầu mơ hồ, rồi.. rồi cô chìm vào giấc ngủ!
Thế là, khi Hứa Tân gọi xong điện thoại quay lại, ngớ người nhìn Cố Tiểu Ảnh nằm trên ghế sofa, ôm một chiếc gối mềm, ngủ ngon là
Nếu là trước đây, Hứa Tân sẽ chì chiết cái tính bất cứ lúc nào cũng ngủ được của Cố Tiểu Ảnh, nhưng lúc này, đột nhiên cô cảm thấy xót xa.
Cô nhẹ nhàng quay về phòng ngủ, lấy chăn đắp cho Cố Tiểu Ảnh, rồi lại nhẹ nhàng mở cửa ra ngoài, chuẩn bị ra chợ mua con gà hầm canh.
Trên đường đi cô gặp bác hàng xóm tốt bụng, bác vừa cười vừa hỏi cô: “Cô gái lại đi xem mặt đấy phải không?”
Hứa Tân nhẹ nhàng đáp lại: “Từ giờ trở đi, đời này kiếp này, không bao giờ thèm hẹn hò gì nữa!”
Bác hàng xóm vừa tưới hoa vừa cười: “Chưa chắc đâu nhé, hôm khác bác lại giới thiệu ch