XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Giấy

Hôn Nhân Giấy

Tác giả: Diệp Tuyên

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1698 lượt.

ướng, trong sự nghiêm khắc của bố mẹ là sự thương yêu, còn bố mẹ Quản Đồng không chỉ cách cô 26 năm tuổi, mà thậm chí còn có khoảng cách “thành thị và nông thôn”. Có lẽ không phải họ không muốn quan tâm, nhưng căn bản không biết phải dành sự quan tâm vào việc nào nữa.
Họ yêu thương Quản Đồng, đương nhiên cũng yêu thương Cố Tiểu Ảnh cô, nhưng sự yêu thương đó xa cách nên thành ra khách sáo, lại mang theo sự lạnh nhạt không thể né tránh.
Họ là những người xa lạ sống trong hai thế giới khác nhau, vì thế không biết người kia suy nghĩ gì, mong muốn gì, quan tâm điều gì… hoặc là trong một khoảng thời gian rất dài, tình trạng này đều không thay đổi.
Cứ suy nghĩ miên man như vậy, dần dần Cố Tiểu Ảnh cảm thấy bế tắc.
Dường như đến lúc này, Cố Tiểu Ảnh mới ý thức rõ ràng được rằng: sống chung với một chàng trai tài năng, tuấn tú nhưng xuất thân bần hàn, thì những gì cô sẽ phải đối mặt không đơn thuần chỉ là chính người đàn ông đó, mà còn cả hậu phương của anh ta, một gia đình hoàn toàn khác biệt, một hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ, một nhóm người hoàn toàn thuộc về một thế giới khác thế giới cô đang sống.
Đây là trách nhiệm của anh, cũng là trách nhiệm của cô.
Vậy thì phải chăng cũng cần nói rằng, cái đầu đũa mà Quản Lợi Minh dùng để xỉa răng, những khẩu âm địa phương rất khó hiểu của Tạ Gia Dung, cho đến tất cả những chủ đề mà hai thế hệ khi nói chuyện sẽ chẳng khác nào ông nói gà bà nói vịt, những tiêu chuẩn vệ sinh quá cách xa nhau, những thói quen sống không thể dung hòa… sẽ trở thành một phần trong cuộc sống của Cố Tiểu Ảnh sao?!
Cố Tiểu Ảnh vẫn chưa hề quên, Quản Đồng từng nói: sau khi lập gia đình và có công việc ổn định, sẽ đón bố mẹ lên thành phố sống cùng.
Trời ơi… Cố Tiểu Ảnh cuối cùng cũng không kìm nổi cảm xúc.
Mới đầu chỉ là cay cay mắt, nhưng sự tủi thân thì càng ngày càng phình to lên, dần dần bắt đầu có nước mắt rơi xuống. Một mình cô ngồi đờ đẫn trên chiếc giường trong khách sạn, tay mân mê chiếc dây chuyền mà ngày chắc chắn bố mẹ sẽ không mua cho cô, và bật khóc.
Cuối cùng cũng đến lúc Quản Đồng bước vào cửa, đúng giây phút Cố Tiểu Ảnh ngẩng đầu nhìn thấy Quản Đồng, trong ánh mắt ngạc nhiên của Quản Đồng, sự tủi thân này bỗng phình lên cực đại.
Cố Tiểu Ảnh cuối cùng không nén nổi òa khóc.
Quản Đồng hơi lúng túng.
Anh vội vàng ngồi xuống cạnh Cố Tiểu Ảnh, muốn giơ tay lau nước mắt cho cô. Nhưng không đợi tay anh chạm vào, Cố Tiểu Ảnh đã dứt khoát né tránh.
Quản Đồng hỏi: “Sao thế em? Xảy ra chuyện gì à?”
“Anh còn dám hỏi à?!” Cố Tiểu Ảnh vừa nghĩ đến những chuyện đang rối như tơ vò, vừa khóc to: “Tại anh cả đấy!”
“Anh làm gì chứ?” - Đến nước này thì Quản Đồng cũng không hiểu chuyện gì.
Cố Tiểu Ảnh khóc nấc lên, vừa lau nước mắt vừa nói: “Để tiết kiệm tiền cho nhà anh, lễ đính hôn đã hủy rồi, đến một đồng tiền lễ cũng không cần, phòng tân hôn ở thành phố G do bố mẹ em lo việc sửa sang, tất cả những đồ dùng cho tân hôn đều do em mua, công việc của anh bận đến nỗi không thể lo nổi những việc đó, em hiểu, nhưng tại sao bố mẹ anh không quan tâm một chút gì thế? Sao lại có kiểu cưới con dâu về thế này?!”
Quản Đồng sững người lại.
Cố Tiểu Ảnh tủi thân đến đỉnh điểm: “Quản Đồng, có cô dâu nào lại không muốn có một đám cưới lãng mạn đến mức cả đời không thể nào quên chứ? Nhưng em biết không thể thay cơm ăn, vì thế nghe theo ý của gia đình anh, mọi thứ đều đơn giản. Chỉ có điều em không nghĩ lại đơn giản đến mức cái gì cũng không có! Đến nước ngay cả dây chuyền cũng là do mẹ em mua! Quản Đồng anh có biết những thứ này đều phải do nhà trai lo không? Mà anh có thấy nhà nào làm đám cưới mà lại tự đánh xe đưa cô dâu về nhà chồng không? Được rồi, coi như nhà em không nói trước những vấn đề đó, nhưng cũng phải dọn dẹp nhà cửa một chút chứ! Anh là người sạch sẽ đến thế, mẹ anh ít nhiều cũng là con nhà khuê các, nhưng anh thử nhìn quang cảnh trong nhà bây giờ xem, sao nhà anh lại giản tiện đến mức không còn một chút thiện chí nào vậy?”
Quản Đồng cuối cùng cũng thở dài, ngồi xuống bên cạnh Cố Tiểu Ảnh, muốn làm dịu bớt tình hình: “Anh xin lỗi, đây cũng là lần đầu tiên lấy vợ, không biết là cần phải chú ý những việc gì.”
Cố Tiểu Ảnh bực tức: “Quản Đồng anh nghiêm túc một chút được không? Bây giờ có phải là lúc đùa cợt không?”
Quản Đồng lại thở dài, giang tay kéo Cố Tiểu Ảnh vào lòng, ôm thật chặt, lấy tay lau nước mắt cho cô, anh nhìn đôi mắt sưng mọng của cô, thấy lòng đau nhói.
Nhưng, ngoài câu “Xin lỗi”, anh còn biết nói gì nữa đây?
Trong căn phòng tĩnh lặng, Quản Đồng cảm thấy bất lực.
Anh ôm chặt người vợ bé nhỏ trong lòng, đến lúc này mới nhận ra khoảng cách sáu tuổi giữa hai người thực sự không nhỏ.
Mà dù anh có cố gắng thêm nữa, cũng không thể trong một lúc xoa dịu tâm hồn cô. Cô là một cô gái vui tươi, không lo nghĩ, từ nhỏ đã đầy đủ mọi thứ, lại thêm lãng mạn đầy đầu. Dù thế nào, cô cũng không thể hiểu được những năm tháng ăn đói mặc rách của anh, cũng không thể hiểu nổi nhiều sự chọn lựa
Đúng là Quản Đồng anh rất thích sạch sẽ, bởi v