Tác giả: Diệp Tuyên
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.
m thì đang trong nước sôi lửa bỏng đây”.
“Sắp tiêu rồi đấy” Đoàn Phỉ lắc đầu - “năm ngoái trường chị cũng thanh tra, giáo viên cứ là bị một trận tơi bời. Em không biết thì thôi, bài thi bao nhiêu năm đều được xem lại, cách chấm điểm trên bài thi đều có yêu cầu nghiêm ngặt, phải ghi rõ mỗi câu bị trừ bao nhiêu điểm, được bao nhiêu điểm, điểm cuối cùng là bao nhiêu; ai không có giáo án thì phải bổ sung, ai không có bảng điểm danh phải điền lại, môn nào không có bài kiểm tra, dù ban đầu đã làm bài khảo sát, cũng phải tổ chức một nhóm cán bộ lớp suốt ngày đêm làm bổ sung bài kiểm tra bằng bút đủ các loại mực khác nhau, để đề phòng bị kiểm tra xác suất… Chỉ cần người của đoàn thanh tra muốn xem, thì chỉ trong một đêm là bọn chị có thể nặn ra cho họ xem!”
“Thế chẳng phải là giả tạo bịa đặt sao?” - Hứa Tân không tin nổi mở to mắt: “Thanh tra như thế còn có ý nghĩa gì nữa?”
“Thế còn chưa là gì đâu nhé”, Đoàn Phỉ cười, “em còn chưa nhìn thấy thư viện trường chị đâu, bắt đầu xây dựng trước khi thanh tra chưa lâu, một thời gian ngắn đã mọc lên rồi! Đáng sợ nhất là, rõ ràng là một đêm trước còn đầy rác xây dựng, thế mà sáng sớm hôm sau, trước khi đoàn thanh tra đến trường ba tiếng đồng hồ, chị đi qua nhìn lại, chẳng còn thấy bóng rác rưởi đâu cả, chỉ thấy cây cối xanh tươi! Chị phục lăn đấy, phục sát đất luôn! Lúc đó chị thấy lãnh đạo trường chị còn giỏi hơn cả người ngoài hành tinh!”
Cố Tiểu Ảnh không nhịn nổi, cười bò trên ghế sôfa, cười xong lại ôm đầu đau khổ: “Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Học kỳ này mình có một chuyên đề, một cuốn giáo trình, hai cuốn luận văn, còn nhận cả một bộ tiểu thuyết nhiều tập về dịch, nếu không được nghỉ hè, nghỉ đông thì chết là cái chắc rồi?!
Hứa Tân đảo mắt: “Làm gì mà phải lo? Chẳng phải cậu có một thư ký viết luận văn vạn năng sao? Hãy để anh Quản Đồng viết hộ!”
“Anh Quản Đồng á?” - Cố Tiểu Ảnh cười lạnh nhạt, “Anh Quản Đồng của cậu đã từ lâu rồi chẳng còn biết cửa nhà mình quay về hướng nào. Từ sau khi cưới, tớ có gặp được anh ấy đâu”.
“Hả?!” - Hai cô gái trước mặt đồng thanh thốt lên.
Mặt Cố Tiểu Ảnh vẫn lạnh tanh, cứ như thể vừa kể một chuyện chẳng liên quan gì đến mình: “Dù gì thì sau khi kết hôn 3 ngày mình cũng quay trở về thành phố F, anh ấy đi công tác. Mình được nghỉ hè ba tuần ở thành phố F, khoa yêu cầu giáo viên mới quay về trường điểm danh, mình mới quay về. Nhưng từ lúc mình về đến hôm nay đã ba ngày, anh ấy vẫn chưa về nhà. Các cậu nói xem, cứ cho là chúng mình làm gì đó đi, thì cũng chẳng có chủ thể phạm tội!”
“Ối…”, Hứa Tân cứng họng, “ cuộc sống như... như thế là rất mất cân bằng”.
Đoàn Phỉ cũng ngỡ ngàng, mãi mới thốt lên: “Đáng thương quá đi, con ruồi nhỏ chưa kịp nếm mùi đàn ông thì đã bị bỏ rơi rồi…”
“Chú ý dưỡng thai,” Cố Tiểu Ảnh lườm cái bụng bầu của Đoàn Phỉ, “sư tỷ tốt xấu gì thì cũng là nhà giáo nhân dân, đừng có làm gương xấu cho con”.
“Bảo bối nhà tôi ngoan cố lắm”, Đoàn Phỉ cúi đầu vỗ vỗ bụng, cười tươi mãn nguyện, sến đến mức làm Cố Tiểu Ảnh và Hứa Tân suýt ngất.
Cố Tiểu Ảnh nhìn Đoàn Phỉ, không nén nổi thở dài: “Sư tỷ, chị thật là tốt số, muốn gì là được nấy. Anh rể học vấn cao, có tiền đồ, tính cách hiền lành, lại còn biết chăm sóc gia đình nữa. Không biết kiếp trước chị tu thế nào mà lại lấy được người tốt
Đoàn Phỉ trợn tròn mắt: “Em đang nói đến Mạnh Húc đấy à?”
Thấy Cố Tiểu Ảnh và Hứa Tân có vẻ nghĩ rằng mình đang giả bộ, Đoàn Phỉ cười: “Nói thế chứng tỏ các cậu chưa từng được thấy Mạnh Húc năm năm trước rồi? Nhớ lại đi, hồi đó anh ấy thể nào?”
Cố Tiểu Ảnh và Hứa Tân quay sang nhìn nhau, cố gắng lục trí nhớ, sau mười mấy giây, không nhịn được cười phá lên.
Đoàn Phỉ cũng cười: “Có đúng không? Lúc đó chẳng phải Mạnh Húc đã khiến người khác rất sợ sao, lúc đó anh ấy ra sao nào? Thế mà đã được năm năm, tuy không nói là thay đổi hoàn toàn, nhưng tốt xấu gì thì cũng có không ít thay đổi. Câu chuyện này nói cho các cô một điều rằng, đàn ông cũng có thể cải tạo được, một người vợ tốt là một trường học tốt, hiểu chưa?”
Lần này, thật hiếm hoi là cũng có lúc Cố Tiểu Ảnh và Hứa Tân không xung khắc, mà lại cùng gật gật đầu, đồng thanh: “Hiểu rồi”.
Đoàn Phỉ không ngờ hai người này lại giống nhau thế, ngẩn ra một lúc mới cười phá lên. Cố Tiểu Ảnh và Hứa Tân cũng cười, là những người bàng quan, họ hiểu quá rõ kiểu cải tạo này thành công đến mức độ nào. Mạnh Húc năm nay 30 tuổi, trẻ trung anh tuấn, nho nhã, sau khi tốt nghiệp tiến sỹ đại học tỉnh đến Học viên nghệ thuật giảng dạy, chỉ trong có hai năm đã có nhiều bài viết giành giải thưởng, nếu không có gì thay đổi, mùa thu năm sau, anh sẽ là giáo viên hướng dẫn thạc sỹ trẻ nhất học viện.
Đúng là: “Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến”, khi ba cô gái đang tán chuyện, Mạnh Húc quay về nhà. Cố Tiểu Ảnh thính tai, vừa nghe thấy tiếng mở cửa liền vui vẻ chào: “Anh rể về ạ!”
Đoàn Phỉ và Hứa Tân quay đầu lại nhìn, thấy Mạnh Húc vừa tươi cười bước vào phòng vừa nói: “Chưa kịp chúc mừng cô đấy, cô Cố, tân hôn vui vẻ nhé!”
Cố Tiểu Ảnh kêu ca, nhìn Mạnh Hú