Tác giả: Diệp Tuyên
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.
n là một nhà nghiên cứu cái đẹp, tuy trong cuộc sống là một gã khờ nhưng luôn luôn có những phát hiện logic rất vĩ đại.
Tuy bây giờ cô chưa thể hoàn toàn thấu hiểu, hay chấp nhận những lý lẽ của Quản Đồng, nhưng ít ra nói về mặt lý thuyết thì cách nói của anh ta cũng có thể chấp nhận được, hoặc cũng có thể nói là không thể bóc mẽ được nữa.
Cứ như thế, trước lúc đi ngủ, Tiểu Ảnh lại nghĩ về Trần Diệp, những lúc ấy cô cảm thấy một hơi ấm lan tỏa đến tận đáy lòng, không còn là cảm giác bồi hồi bất an như trước nữa
Cô thở dài đầy tâm trạng, có lẽ cô nên cảm ơn Trần Diệp, cảm ơn sự tuyệt giao của anh ta. Vì nhờ đó mà cô có dũng khí ân đoạn nghĩa tuyệt, giúp cô có cơ hội gặp Quản Đồng. Nghĩ đến đây, Tiểu Ảnh quay đầu lại, ngắm đôi mắt đang lim dim trong giấc ngủ yên bình bên cạnh mình. Cô ngắm anh sau khi đã trút bỏ cái vỏ khô cứng nơi bàn giấy, không cần che giấu điều gì trong bóng đêm tĩnh mịch, dưới ánh trăng khẽ xuyên qua cửa kính, trông thật thuần khiết, bình lặng.
Cô mỉm cười, quay mình lại, rúc vào lòng anh. Quản Đồng mơ mơ tỉnh tỉnh, dang tay một cách vô thức ôm chặt cô rồi ghém kín chăn sau lưng cô lại.
Trước lúc ngủ, Tiểu Ảnh nghĩ, có lẽ hạnh phúc là một thứ đơn giản vô cùng đơn giản đến mức ngay khi anh nửa mơ nửa tỉnh vẫn chỉnh lại góc chăn cho cô.
Không thể phủ nhận rằng, lúc gặp lại Trần Diệp, trong lòng Tiểu Ảnh có một cảm giác rất kỳ lạ. Đêm tháng mười, giữa phòng nhạc lung linh ánh nến, giây phút Trần Diệp bước lên sân khấu, trái tim Tiểu Ảnh khẽ thổn thức với một cảm giác khó tả.
Ngay lúc ấy, giọng nói của người dẫn chương trình bỗng trở nên xa xăm mơ hồ, cô đắm đuối nhìn bộ bốn nam nữ trên sân khấu kia. Người dẫn chương trình giới thiệu lần lượt từng người, đến Trần Diệp, người dẫn chương trình còn đặc biệt nhấn mạnh anh tốt nghiệp tại học viện Mozard, từng thi đỗ vào trường Đại học âm nhạc Vienna và biểu diễn nghệ thuật, lấy hai bằng thạc sĩ. Trần Diệp nghiêng mình cúi chào khán giả, tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Trong lúc ấy, anh nhanh mắt liếc nhìn chỗ đứng của Tiểu Ảnh. Bốn mắt nhìn nhau, một nụ cời thầm kín nửa ẩn nửa hiện trên khóe môi anh.
Thính phòng yên ắng, Tiểu Ảnh biết là sẽ có bao nhiêu người con gái đã nghiêng ngả vì nụ cười ấy. Nhưng cô vẫn nhớ, năm ấy, tháng ấy, nụ cười này đã cho cô một mối tình thanh khiết nhất, đẹp đẽ nhất suốt cuộc đời. Cho dù bây giờ đã không còn gì, nhưng cô không thể phủ nhận rằng giây phút ấy dài như một quãng đời.
Cô nhìn anh, nhưng tay phải khẽ xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út trái một cách vô thức. Thực ra Tiểu Ảnh không biết gì về biểu diễn violon cả, kể cả trong khoảng thời gian hai năm yêu Trần Diệp, cô cũng chưa từng học một ngón biểu diễn nào, nhưng bảy năm kiếm miếng ăn trong học viện nghệ thuật, ít nhiều cũng rèn luyện cô trở thành một thính giả biết thưởng thức.
Nhờ đó, cô có thể nghe ra tiếng đàn của Trần Diệp đã khác một trời một vực so với ba năm trước. Điều ấy khiến cô vừa thấy xót lòng, vừa thấy khuây khỏa. Xót lòng là bởi vì thậm chí đến những người bạn đứng cạnh Trần Diệp cũng chưa thể thấu hiểu hết: để có một Trần Diệp như ngày hôm nay, hai người đã phải vứt bỏ những gì; khuây khỏa là vì: cho dù họ đã vứt bỏ điều gì thì vào ngày hôm nay, tất thảy đều đáng giá.
- Chào Trần Diệp, lâu rồi không gặp.
Trần Diệp cười bắt tay, nhìn Tiểu Ảnh rồi nhìn Hứa Tân:
- Hai bạn đến tôi vui lắm.
- Được xem diễn miễn phí mà lại! – Hứa Tân cười híp cả mắt. Chúc mừng anh biểu diễn thành công.
- Cảm ơn các bạn đã có lòng thưởng thức! – Trần Diệp cười.
- Trần Diệp này, không thể phủ nhận là càng ngày trông anh càng tây đấy! – Hứa Tân lắc đầu than thở. – Nhưng mà này, tôi phải công nhận trên sân khấu anh là người nổi bật nhất.
- Cảm ơn! – Trần Diệp cảm ơn một cách chân thành, hơi nghiêng đầu ngó Tiểu Ảnh, chỉ thấy cô đứng bên cạnh mỉm cười vô cảm, dường như đây chỉ là một cuộc gặp gỡ giữa Hứa Tân và bạn học cũ chứ chẳng liên quan gì đến cô.
Trần Diệp thấy có chút không vui, nhưng vẫn nở nụ cười thản nhiên.
Lúc ấy, điện thoại của Tiểu Ảnh rung lên những tiếng ù ù, cô vội vàng rút di động ra, vừa nhấc máy đã nghe tiếng Quản Đồng với giọng sốt ruột:
- Bà xã ơi em sắp v
- Anh xong việc chưa? – Tiểu Ảnh cười
- Rồi, vừa xong! – Quản Đồng nhìn đồng hồ - Gần 10 giờ rồi, anh qua đón em nhé.
- Không cần đâu, em đang đi với bạn học, bọn nó đưa em về được mà, anh yên tâm! – Tiểu Ảnh như chợt nhớ ra điều gì. – Em tưởng anh phải đi họp, sao chưa gì đã về nhà?
- Bao nhiêu người ở đó được rồi, cấp trên đặc cách cho anh nghỉ sớm! – Quản Đồng đáp. – Thế em mau về đi không lại muộn.
- Vâng! – Tiểu Ảnh cúp máy, ngẩng đầu thấy hai người đang nhìn mình chằm chằm mà giật mình, ngượng ngùng nói: Chồng tớ ấy mà, kiểm soát ghê lắm.
- Con ruồi này tiến bộ ghê! – Hứa Tân cười. – Ra ngoài chơi mà cũng biết báo cáo cơ đấy.
Hứa Tân vừa nói vừa trộm liếc Trần Diệp, trông vẻ mặt anh ta vẫn rất bình thường, đành cười nhạt:
- Thôi không là