Tác giả: Diệp Tuyên
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.
m phiền hai người nữa, muộn lắm rồi, mau về nghỉ đi, tớ còn có việc muộn tí nữa mới về. – Rồi lại nhìn Tiểu Ảnh mà rằng: Có thời gian thì bọn mình lại tụ tập.
Tiểu Ảnh cười, vẫy tay:
- Tạm biệt, chúc anh thành công!
- Cám ơn! – Trần Diệp gật đầu nói.
Ba người gặp gỡ nhau thế đó. Mãi đến khi lên taxi về nhà, Hứa Tân mới lườm Tiểu Ảnh:
- Không còn gì để nói, hai người nhạt nhẽo thật đấy.
Cô nhại lại giọng điệu của Tiểu Ảnh và Trần Diệp:
- Muộn rồi, về nghỉ sớm thôi. Chúc anh thành công. Cảm ơn.
Rồi lại bĩu môi:
- Cứ phải giả vờ.
Hứa Tân lại thở dài tặc lưỡi:
- Nhưng mà nói chung cậu cũng bình tĩnh ra phết đấy, bái phục!
Tiểu Ảnh “xí” một tiếng:
- Nói chuyện với người không liên quan thì không bình tĩnh sao được?
Hứa Tân gật đầu, vỗ vai bạn:
- Tốt! Lập trường kiên định! Bác Quản quả là một đồng chí tuyệt vời.
Tiểu Ảnh càng nghe càng thấy khó chịu, hỏi dò:
- Cứ như tối nay cậu đến đây không phải để nghe nhạc mà là để giám sát tớ hay sao ấy? Sợ tớ tình cũ không rủ cũng đến à?
Hứa Tân mừng rơn:
- Đó, cuối cùng cậu cũng phản ứng lại rồi đấy cưng à.
Tiểu Ảnh tức nghẹn, nghiến răng:
- Hứa Tân, chút nhân tính của cậu là đi vay mượn hết đúng không? – Hứa Tân vừa vỗ lên lưng Tiểu Ảnh vừa ha hả
Lúc về nhà đã là mười rưỡi, Quản Đồng nghe bước chân Tiểu Ảnh trên cầu thanh liền ra mở của. Tiểu Ảnh bước lên chỗ rẽ cầu thang, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Quản Đồng trong bộ quần áo ngủ, to quá một cỡ so với người, đứng ở cửa, mỉm cười nhìn cô, trông thật đáng yêu. Tiểu Ảnh mừng rỡ, chạy vội hai bước lên cầu thang, dụi đầu vào lòng Quản Đồng, ôm chặt eo chàng, áp mặt vào ngực chàng mà phụng phịu:
- Mệt quá!
Quản Đồng vừa dẫn Tiểu Ảnh vào nhà vừa cười:
- Bà xã anh buông tay ra nào, chờ anh đóng cửa đã, đừng đứng ngoài ôm ấp còn gì là gia đình văn hóa.
Tiểu Ảnh mặc kệ, vẫn ôm chặt không rời tay. Quản Đồng mãi mới kéo được cửa lại, vào nhà, anh cúi đầu nhìn Tiểu Ảnh, nâng cằm nàng lên và hỏi:
Tiểu Ảnh nhìn chồng một lúc lâu, với tay làm nũng:
- Anh ơi, bế em đi tắm đi.
Quản Đồng nhìn cô rõ kĩ, không nói gì, ngay sau đó liền bế Tiểu Ảnh vào trong nhà tắm. Tiểu Ảnh ôm chặt cổ anh, ấp sát mặt vào cổ Quản Đồng, tất cả đều nói với cô một điều rõ rành rành: con người này, gia đình này, cuộc hôn nhân này, cuộc sống này, tất cả đều là thật. Tất cả đều là của cô, với tay thôi là có thể chạm tới. Cô cuộn tròn trong lòng anh, thở dài thoải mái, nụ cười khuây khỏa nở bừng trên khuôn mặt.
Cô cũng chẳng biết tại sao lại nghĩ đến những thứ đó, phải chăng là do cuộc gặp gỡ với Trần Diệp? Phải chăng do nhìn thấy ánh mắt khách sáo che dấu chút tình tàn? Nhưng tất cả những thứ đó không quan trọng, bởi đối với Tiểu Ảnh, cuộc sống hiện tại đã quá tuyệt vời. Cô phải cố gắng hết mình để đạt tới những hạnh phúc, những ấm áp mà cô muốn, còn lại đều không cần nhớ, cũng không cần quên.
Nghĩ thế, cô lại thấy nhẹ nhõm hẳn. Cô trộm nhìn Quản Đồng đứng bên cạnh bật nước nóng cho cô, giúp cô cởi đồ ngủ, cẩn thận treo chúng lên giá treo để khỏi bị ướt… Tiểu Ảnh cười lém lỉnh, nhân lúc Quản Đồng không chú ý, cô vòng tay cởi tung một cái cúc trên áo anh… một cái cúc nữa…
Cho tới khi Quản Đồng nắm lấy tay cô, quay đầu lại:
- Cưng à… ở đây không…
Chưa dứt lời, Tiểu Ảnh đã nhón gót tặng anh một nụ hôn, như nuốt ực luôn nửa câu nói còn lại.
Không gian chật hẹp thì đã làm sao? Cổ nhân chẳng phải đã có câu: “thực sắc, tính dã”[1'> hay sao. Trước lúc cảm xúc bùng nổ, Quản Đồng nghĩ một cách mãn nguyện: hóa ra có những lúc, câu nói “nước chảy, bèo trôi” cũng có ý nghĩa khác…
[1'> Đây là một câu nói của Khổng Tử, thể hiện nhân sinh quan tiến bộ của ngài. Đại ý là: Chuyện tình dục cũng quan trọng như chuyện ăn uống thường ngày.
Thế nhưng, con người ta một khi mệt mỏi quá thì giấc ngủ cũng sẽ sâu hơn bao giờ hết, điều ấy khiến cho sáng hôm sau Tiểu Ảnh lên lớp hơi muộn. Cũng thật là đen đủi, có năm phút thôi mà cũng bị chủ nhiệm khoa tóm được. Ông già tinh thần còn tráng kiện đứng ngay ngoài cửa, thấy Tiểu Ảnh đang hồng hộc chạy đến, muốn phát cáu lên, nhưng cuối cùng vẫn nhịn. Ông nói nghiêm nghị:
- Cô giáo Cố, cái gương của người thầy nó phản ánh đầu tiên ở việc đến đúng giờ.
Tay trái là một đống giáo tŕnh, tay phải là túi xách, tóc tai bị gió thổi cho rối lên, trông bơ phờ mệt mỏi, cô chạy tới rồi phanh gấp ngay cạnh chủ nhiệm khoa, đáp lại với giọng hết sức thành kính và ngoan ngoãn:
- Em xin lỗi thầy, quyết không có lần sau đâu ạ.
Câu này hẳn đã quá quen thuộc rồi, chủ nhiệm khoa cũng chỉ đành cười mà khẽ mắng:
- Câu này cô nói với tôi từ lúc còn học nghiên cứu sinh đến giờ không dưới mười lần!
Tiếng cười rúc rích của các học sinh vang lên từ phòng học phía xa. Đến Tiểu Ảnh cũng muốn cười, nhưng vẫn phải cố trợn mắt mà thề thốt với thầy chủ nhiệm:
- Thưa thầy, em xin thề sẽ không đến muộn nữa ạ!
Thầy chủ nhiệm từng trông thấy bộ dạng này của cô bảy năm rồi, đã quáen nên chỉ k