Tác giả: Diệp Tuyên
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341665
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1665 lượt.
nh chàng độc thân Giang Nhạc Dương và Quản Đồng cùng hẹn nhau đến Học viện nghệ thuật đánh bóng rổ. Chơi xong, hai người đến văn phòng của Giang Nhạc Dương thay đồ. Lúc đi đến cửa thang máy tầng hai, ngay từ xa hai người đã nghe thấy tiếng ồn trong một phòng học. Với nhạy cảm nghề nghiệp, Giang Nhạc Dương đi đến cửa dướiphòng học nhìn vào, giật mình suýt ngất khi thấy CốTiểu Ảnh đang ngồi thẳng lưng trên chiếc bàn đầu, hai chân để lên chiếc ghế phía trước mặt, hai đùi khép lại nghiêng về phía bên trái một góc 45 độ, một tay đặt trên đầu gối, một tay đang vung vẩy trong khi nói?!
Quản Đồng đứng phía sau lưng Giang Nhạc Dương nhìn theo ánh mắt anh và cũng giật mình đánh thót: đúng là quá kỳ lạ, ở một nơi giản dị như thế này, tại sao Cố Tiểu Ảnh lại thẳng lưng ra chiều nghiêm nghị như đang trong một nghi lễ ngoại giao lịch sự vậy
Giang Nhạc Dương quay đầu nhìn Quản Đồng, đau khổ vỗ trán: “Cái cô Cố Tiểu Ảnh này, tại sao chẳng bao giờ có ý thức gương mẫu một chút nhỉ!”
Vừa nói anh vừa đi ra cửa trước, nhưng bị Quản Đồng kéo lại, nói nhỏ “Nghe xem họ nói chuyện gì”.
Vậy là hai người đàn ông trên dưới 30 tuổi bắt đầu nghe trộm.
Cô nữ sinh ở hàng ghế phía trước đang than thở: “Thưa cô, nếu chúng em không thi lên cử nhân được, cứ thế này tốt nghiệp thôi thì tiếc quá, em còn chưa kịp yêu đương gì cả.”
Cố Tiểu Ảnh gật gật đầu theo, vẻ rất cảm thông: “Thế thì quá đáng tiếc”.
Giang Nhạc Dương đứng ngoài cửa bắt đầu trợn mắt, nhấc chân định đi vào, lại bị Quản Đồng kéo lại.
Cố Tiểu Ảnh không hề nhận ra có người đứng ở cửa sau- lớp cao đẳng ít sinh viên, chỉ ngồi hết hai phần ba phòng học.
Cô từ trên bàn bước xuống, vỗ vỗ tay, cười rất tươi nhìn sinh viên phía dưới: “Các cô các cậu, có phải các em đều muốn có một cuộc tình khi đang học đại học không?”
Các sinh viên gật đầu.
“Nói đến vấn đề này, thì cô giáo của các em là chuyên gia rồi. Cô của các em đây, đã tận mắt chứng kiến bao nhiêu kiểu yêu đương trong sân Học viện nghệ thuật này trong suốt sáu năm, và rút ra kết luận thế này…”
Cô đằng hắng lấy giọng, một tay ấn vào bàn học của một nam sinh, một tay giơ ra, ngón tay thon dài vạch thành những vòng tròn trong không khí: “Các em đang ngồi đây đều biết nguyên lý kinh tế ‘giá trị quyết định giá cả’ phải không nào? Nhưng các em đều chưa bao giờ nghĩ đến, chỉ khi các âng cao giá trị của mình, thì mới chọn được một người ngang bằng trong số những người khác giới có cùng mức giá trị. Không nên nghĩ rằng đàn ông chỉ thích phụ nữ xinh, phụ nữ chỉ chích đàn ông đẹp. Tuy các bạn nữ trong lớp chúng ta đều xinh, các bạn nam đều đẹp trai, nhưng cô nghĩ rằng, chỉ có tài sắc vẹn toàn mới có nhiều cơ hội. Các em có thấy ai đi mua hàng chỉ nhìn xem bao bì, mà chẳng quan tâm giá trị thứ đựng bên trong không.”
Cô nháy nháy mắt: “Người xưa gọi hành vi đó là “lấy tráp bỏ ngọc[2'>”, quả là ngu ngốc phải không nào? Theo cô như thế gọi là não bị úng thủy”
[2'> Lấy tráp bỏ ngọc: là câu thành ngữ của Trung Quốc, bắt nguồn từ tích truyện một người nước Sở sang nước Trịnh bán ngọc, trong tráp đựng đầy trang sức quý, nhưng người nước Trịnh chỉ mua tráp mà trả lại ngoc, ví với người thiển cận không biết nhìn xa trông rộng.
Các sinh viên phía dưới cười rộ lên, có nam sinh bắt đầu hét: “Thưa cô, vậy bạn trai của cô có bị não úng thủy không ạ?”
Cố Tiểu Ảnh cũng cười, quay người với viên phấn trên mặt bàn ném vào trán cậu sinh viên, hài lòng nghe tiếng kêu đau đớn “Ái chà” rồi bĩu môi nói: “Cô giáo của các em đây vừa xinh đẹp vừa thông minh, lại dịu dàng lương thiện, đương nhiên là cần chọn lựa kỹ, nhất định không thể chỉ yêu vì yêu đâu, không đáng chút nào!”
Các nam sinh đồng loạt suýt xoa, các nữ sinh lại cười ầm lên nhao nhao: “Vậy cô bắt đầu yêu từ bao giờ ạ?”
Cố Tiểu Ảnh xoa xoa cằm, nghĩ ngợi: “Năm thứ tư đại học, bạn bè đều nói là tình già…”
Cậu nam sinh ban nãy bị ném phấn nhe răng cười: “Cô ơi, năm thứ tư mới yêu, cô nói ra mà không xấu hổ à!”
Chưa nói hết câu, cậu lại bị một viên phấn nữa ném trúng đích. Cậu nam sinh bực bội trách: “Cô đúng là bà già cưỡi chổi, cô phạt học sinh không đúng nguyên tắc gì cả!”
Cố Tiểu Ảnh chìa chìa môi: “Tất nhiên là cô không phạt học sinh đúng nguyên tắc, nhưng mà cô là bà già cưỡi chổi cơ mà, có phải tuân theo quy định đó đâu.”
Xung quanh rộ lên tiếng cười, Cố Tiểu Ảnh cũng đắc ý cười.
Nữ sinh lại bám dính lấy Cố Tiểu Ảnh, bắc đầu truy hỏi tiếp: “Thưa cô, vậy cô đang ở giai đoạn nào rồi?”
“Chủ đề nóng hổi đây!” - Cố Tiểu Ảnh mỉm cười - “Chúng tôi đi từ giai đoạn thử nghiệm sang say đắm, giờ cuối cùng đã chia tay”.
“À…” , cô bé thất vọng thở dài.
Cố Tiểu Ảnh khua khua tay, vẻ nghiêm túc hiếm thấy: “Nhưng mà, cô lại chưa bao giờ thấy hối hận, vì tình yêu khi đi học rất trong sáng, đẹp đẽ, không so đo tính toán, chỉ có yêu đơn thuần thôi. Vì thực sự thích nhau, thì ở bên nhau. Thứ tình cảm này, cả đời có được một lần cũng là đủ rồi”.
“Nhưng”, cô tiếp tục, “tương lai còn rất dài, chúng ta không thể biết rồi chuyện gì sẽ xảy ra, cũng khôn