pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Giấy

Hôn Nhân Giấy

Tác giả: Diệp Tuyên

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.

uộc đời.
Nhưng, em vẫn phải đi đây. Cuộc đời của em ngắn ngủi quá, đến chính em cũng không ngờ đến.
Cô ơi, em thực sự không thể cầm cự thêm được nữa. Áp lực tìm việc lớn hơn em tưởng tượng rất nhiều. Em đã mệt mỏi quá rồi, em đã sắp quên mất ban đầu mình thi vào đây là vì yêu thích chuyên ngành này. Giờ đây, thực sự em không biết tốt nghiệp xong mình sẽ làm gì nữa. Ngày nào em cũng như một con bù nhìn trong cái thân thể của chính mình, không kiểm soát được vận mệnh của mình, cũng không biết mình còn có thể làm được gì. Các hội chợ tìm việc làm trong thành phố có thể đi, em đã đi cả, các cuộc phỏng vấn có thể đến, em cũng đã đến cả, nhưng chẳng có nơi nào nhận em. Nơi thì chê em không có kinh nghiệm làm việc, nơi thì chê em là người ngoại tỉnh, nơi thì chê chưa học thạc sỹ, nơi thì chê tiếng Anh chưa nổi cấp 6, nơi thì chê thẳng thừng em là con gái. Em suy nghĩ, tại sao chẳng có nơi nào muốn em cả?
Còn những hàng người dài trước các h việc làm nữa, một vị trí nhân viên hiệu đính mà có đến ít nhất 400 người xếp hàng; vị trí nhân viên văn phòng, ít nhất 300 người xếp hàng, đến những công việc cỏn con khác cũng có bao nhiêu hồ sơ xin việc... Em nhận ra là mình hết hi vọng rồi.
Em rất hoang mang, trước đây mọi người đều nói sinh viên học viện nghệ thuật cực kỳ năng động, nhưng chắc là không phải em rồi, nhưng cũng không phải là rất nhiều người bên cạnh em. Tuy khi lên lớp, cô cũng khuyến khích chúng em ra ngoài trường cọ xát chính mình, nhưng phân hiệu mới của trường mình xa quá, xung quanh chỉ có núi rừng và sông suối, chẳng có những đài phát thanh, đài truyền hình, tòa soạn báo, tạp chí như cô nói, thậm chí đến cả cửa hàng cũng không có. Từ trường vào đến thành phố phải mất hai tiếng xe bus, vì hẻo lánh quá, nên em cũng không dám về trường muộn, dù sao thì công việc nửa thời gian cũng chỉ là trong mơ.
Lúc nghỉ hè, em cũng tìm được công việc làm thêm ở quê, đó là đi quảng cáo tivi. Thực ra em nghĩ, bản thân mình thì không vấn đề gì, nhưng làm rồi thì mới thấy, loại tivi, chức năng, nguyên lý, em mãi mãi cảm thấy mơ hồ, không nói rõ được. Khó khăn lắm cũng làm được một tháng, cầm được ít tiền, nhưng lúc tìm việc thì người ta nói: loại kinh nghiệm làm việc này không được tính. Cô ơi. Đây là lần đầu tiên em cảm thấy mình là đồ bỏ đi - em chăm chỉ học hành như thế, nhưng chính em cũng không biết, bốn năm trôi qua, rốt cục em học được cái gì?
Cô ơi, em rất thích blog của cô, em nhớ lúc đó cô có nói: muốn chết, là vì vẫn chưa trưởng thành, vì vẫn còn trẻ, con đường đi chưa dài, tương lai tốt đẹp phía trước vẫn còn mơ hồ, nên mới tưởng rằng những khó khăn tạm thời trước mắt là mãi mãi. Nhưng thưa cô, em không đủ dũng cảm để đợi đến lúc trưởng thành, gia đình em ở nông thôn, nếu sau khi tốt nghiệp cấp ba, em đi làm thuê, thì có lẽ đã nuôi được cha mẹ. Học phí của Học viện Nghệ thuật cao như thế, em đã đến đây với sự hiếu kỳ và hào hứng. Rồi mỗi năm tốn nhiều tiền như thế, mà em vẫn chẳng có cách nào báo đáp cha mẹ... Thưa cô, em cũng không dám nghĩ, thôn em khó khăn lắm mới có được một người thi đỗ đại học, nếu em không tìm được việc làm, em sẽ phải làm gì đây? Em còn mặt mũi nào mà quay về nữa?
Cô ơi, em thực sự phải đi thôi. Trước khi ra đi, em muốn nói rất nhiều điều, nhưng chẳng biết nói cho ai nghe. Thế là em viết cho cô, vì em luôn cảm thấy cô thực lòng đối tốt với chúng em, cô thương chúng em. Nhưng lần này, cô không cần phải thương em nữa rồi, em đã phụ lòng mọi người, em không đáng được người khác thương xót nữa. Nói ra những lời này là em ra đi rồi. Tuy em không biết cuối cùng em đã nói những gì, nhưng có lẽ đã rất nhiều điều nói lộn xộn không rõ ràng, nhưng cũng đành chịu thôi.
Thưa cô, chúc cô hạnh phúc! Cô là người tốt, ông trời sẽ phù hộ cho cô.
Vĩnh biệt cô.
- Cẩm Tây tuyệt bút -
Cố Tiểu Ảnh khẽ khàng đặt bức thư xuống bàn làm việc của Giang Nhạc Dương.
Cô nhìn vết gấp trên bức thư - vẫn còn mới. Cô có thể tưởng tượng ra, khi gấp bức thư này lại, trái tim Cẩm Tây mềm yếu và đau khổ đến mức nào, cả tuyệt vọng nữa.
Nước mắt cô cứ thế lăn xuống, rời vào bức thư, cô lấy tay lau đi, để lại một vệt thấm trên giấy.
Cố Tiểu Ảnh biết, dù nước sẽ khô đi, nhưng vẫn sẽ để lại một vết sần xấu xí. Từ trước đến nay chưa có cái gì có thể thực sự hoàn toàn không còn dấu vết.
Nỗi đau cũng không, nước mắt cũng không, đến sinh mệnh cũng không.
Nếu như Cẩm Tây - Cẩm Tây, Cẩm Tây, nếu em đi mất, thì bố mẹ em, bạn bè em, lại còn người nhận được bức thư này là cô nữa, phải làm gì đây?






Tháng ba, nhiệt độ lúc hai giờ chiều ở thành phố lục địa lên đến đỉnh điểm.
Mồ hôi nhỏ từng giọt, rất nhiều lần, Cố Tiểu Ảnh bước không nổi. Cô cũng muốn ngồi nghỉ một lúc, nhưng cứ nghĩ đến khuôn mặt cô gái có nụ cười chua chát, cô lại nghiến răng, tiếp tục tìm kiếm trong biển người ở bến tàu, bến xe.
Mò kim đáy bể.
Cố Tiểu Ảnh cảm thấy sắp phát điên đến nơi.
Tất cả mọi người đều đặt hi vọng vào cô - trước khi đi tìm n