XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Giấy

Hôn Nhân Giấy

Tác giả: Diệp Tuyên

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341720

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.

cùng bàn rất thân, cô ấy là đại biểu của môn toán học trong lớp chuyên văn của bọn cô. Cô không giống cô ấy, điểm toán của cô chẳng bao giờ đạt điểm 5, nên đến cô cũng biết, cô ấy cần thi lên đại học trọng điểm, chứ cô thì chắc không thi đỗ đại học được. Nhưng không ai ngờ, năm cuối cùng của trung học, cô mắt nhắm mắt mở đăng ký vào Học viện nghệ thuật, thời đó thì vào Học viện nghệ thuật không tính điểm toán, còn các môn khác cô thi điểm cũng khá, và thế là cô đỗ vào trường. Nhưng cô bạn kia lại không thuận lợi, chỉ đỗ hệ chính của một trường đại học phía nam. Ngày chia tay, cô đưa cô ấy đến bến tàu, cô ấy không vui vẻ chút nào. Cô ấy nói: “Tiểu Ảnh hãy chờ nhé, rồi sẽ có một ngày mình quay lại”. Điều này thì cô tin, từ nhỏ, cô ấy nói gì, cô cũng tin. Nhưng sau đó, đúng là cô ấy quay trở lại, nhưng mà là tro hài cốt của cô ấy”.
Tống Cẩm Tây chầm chậm, chầm chậm mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Cố Tiểu Ảnh. Cố Tiểu Ảnh vẫn mệt mỏi ngồi tựa vào sofa, nhắm mắt, một dòng nước mắt từ từ chảy xuống từ đôi mắt cô đang nhắm nghiền.
“Đó là năm thứ ba đại học, trường cô ấy phát triển đảng viên là sinh viên. Cô ấy là người thích phấn đấu, không thắng được nhóm cán bộ lớp thì đã đành, đằng này không ngờ cũng không quay nổi mấy sinh viên đã từng thi lại. Cô ấy lên khoa đấu tranh, nhưng các thầy cô phê bình cô ấy thích hư vinh, bạn bè chê cười cô ấy là tự đánh giá mình quá cao. Cô ấy nhất thời không suy nghĩ thoáng, nên đã uống thuốc ngủ liều cao,” giọng Cố Tiểu Ảnh bình thản đến lạnh người, Tống Cẩm Tây thở hắt ra, nghe thấy tiếng cô kể tiếp - “Nhưng được phát hiện rất sớm, đưa đi bệnh viện rửa ruột, cứu được”.
“Nằm trên giường bệnh, cô ấy gọi điện thoại cho cô, cô nghe thấy thì lo quá, cách nhau xa như vậy, cô nói khô cả nước bọt suốt hai tiếng đồng hồ, cho đến khi thẻ điện thoại không còn một đồng, cô ấy mới đồng ý với cô trước khi cúp máy, nói là sẽ tiếp tục sống tử tế”, Cố Tiểu Ảnh khẽ thở dài, giọng chua xót, “Nhưng chẳng ai ngờ, sau khi xuất viện, quay về trường, các giáo viên trong trường hơi tý lại lôi cô ấy ra mắng nhiếc, các bạn học thì trêu chọc gièm pha, ai cũng nói cô ấy bị điên, nói cô ấy đã muốn chết, lại còn làm ảnh hưởng đến thanh danh của trường. Cô ấy như sắp phát điên, chịu đựng được hơn một tháng, nhưng tình hình chẳng có gì cải thiện mà càng ngày càng nặng nề. Cuối cùng, đến người của khoa khác cũng chỉ chỉ trỏ trỏ sau lưng cô ấy. Cô ấy không trụ được, lại tìm đến cái chết. Trước khi tự sát, cô ấy gọi điện cho cô, muốn nói chuyện gì đó với cô. Nhưng lúc đó cô đang lên lớp, không dám nhận điện thoại, nên từ chối không nhận. Có lẽ chính vì cô không nhận điện thoại, càng khiến cô ấy nghĩ cả thế giới đều quay lưng lại với mình. Cô ấy cắt cổ tay, đến khi được phát hiện, thì máu đã nhuộm đỏ cả tấm ga trải giường...”
Cố Tiểu Ảnh cuối cùng cũng mở mắt, nước mắt lưng tròng nhìn Tống Cẩm Tây: “Mấy năm nay, cô luôn nghĩ, nếu năm đó cô nghe cú điện thoại kia, thì cô ấy có chết không? Cẩm Tây, có thể em không biết, năm năm rồi, cô không có đủ dũng cảm thăm mộ cô ấy, cô sợ phải nhìn thấy khuôn mặt vĩnh viễn dừng lại ở năm năm trước. Cũng có lúc cô gặp ác mộng, trong giấc mộng cô ấy nói: Tiểu Ảnh, mình tin tưởng bạn như thế, sao bạn lại không nhận điện thoại của mình? Cô ấy khóc trong giấc mơ của cô, nói rằng: đến cả bạn còn không cần tôi, Tiểu Ảnh, nên tôi chẳng còn gì nữa...”
Trong văn phòng yên tĩnh, Cố Tiểu Ảnh cuối cùng cũng bật khóc: “Tống Cẩm Tây, hôm nay cô tìm quanh hồ, tìm trên núi, cô lo sợ biết bao chuyện em không còn sống nữa!!!”
Đêm khuya, Cố Tiểu Ảnh bắt đầu cảm thấy mình sắp phát điên, nhưng cô vẫn cố nén, vì ngay từ đầu cô đã thấy không thể chịu nổi. Cô cũng hận là không thể cho Tống Cẩm Tây một cái tát, cô hận là không thể khắc dấu tay cái tát của mình vào tim Tống Cẩm Tây, để nó ghi nhớ suốt đời rằng: sinh mệnh của nó không phải chỉ thuộc về riêng bản thân nó!
Cố Tiểu Ảnh bật khóc hét to như xé giọng: “Tống Cẩm Tây, em không phải là từ kẽ đá chui lên, cũng không phải là từ kẽ đá mà lớn được bằng này! Tại sao em lại dám chết chứ? Em nói đi, tại sao em lại dám chết?! Em chết rồi, chẳng còn biết gì nữa, bố mẹ em sẽ thế nào? Chúng tôi sẽ phải làm thế nào?!”
Một giây sau đó, trong lúc đầu Cố Tiểu Ảnh quay cuồng, Tống Cẩm Tây đột ngột từ ghế sofa tụt xuống, ra quỳ trước mặt Cố Tiểu Ảnh!
Nước mắt Tống Cẩm Tây trào ra, cô túm chặt lấy áo Cố Tiểu Ảnh, khóc to: “Cô ơi, em không muốn chết nữa đâu, nhưng em không thể chống chọi nổi nữa. Cô nói đi, em phải làm gì đây? Em còn có thể làm được gì? Em thi cao học phần thi viết không đạt, lại không tìm được việc làm, tất cả mọi người đều chờ đợi em làm rạng rỡ tổ tông, nhưng đến tự nuôi sống mình em còn làm không nổi!”
Những đau khổ dồn nén đã lâu cuối cùng cũng bùng ra, trong đêm yên tĩnh, giọng Tống Cẩm Tây sắc nhọn thê lương: “Cô ơi, em phải làm sao đây? Em không chết thì biết làm thế nào? Đúng, đúng là em ích kỷ, em không nghĩ đến người khác, nhưng đến chính mình, em còn không lo nổi, thì làm sao mà em nghĩ đến người khác được?”<