Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343674
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3674 lượt.
br>Cô không biết mình lấy khí lực từ đâu, chỉ là nhìn thấy bàn tay kia sắp rơi trên mặt Thịnh Lam, cô liền đưa tay ra ngăn cản.
Có người kéo cô vào trong ngực, giống như bảo vật, sau đó nói với người đàn ông đang quát chói tai bên cạnh.
“Chú Thịnh, chú muốn gây ầm ĩ sao?”
Sắc mặt Thịnh Hoa Thanh trầm xuống, lập tức hiểu được nơi này không phải là nơi có thể gây chuyện, ông ta bỏ xuống hai tay bị chặn lại, sau đó nhìn Thịnh Lam đầy hận thù, phất tay áo bỏ đi.
Mà Thịnh Uyển cũng hừ lạnh, bỏ đi theo cha mình.
“Tôi, Thịnh Lam, ở nơi này nói cho tất cả mọi người biết.” Đột nhiên Thịnh Lam hắng giọng nói, ánh mắt khôi phục thần thái, bình tĩnh nhìn bóng lưng Thịnh Hoa Thanh và Thịnh Uyển, gằn từng chữ.
“Tôi mất đi thứ gì, bắt đầu từ giây phút này, sẽ giành lại từng thứ một.”
Giọng nói kia, nhẫn tâm như vậy.
Bóng lưng Thịnh Hoa Thanh run lên, phảng phất cứng ngắt lên rất nhiều.
Cả đời này, Thịnh Lam mất đi thứ gì, chỉ có ông ta là rõ ràng nhất.
“Này, mỹ nữ Thịnh gì gì Uyển, phía sau quần cô bị rách——” Giọng nói không đúng lúc truyền đến.
Mà trong nháy mắt đó, Thịnh Uyển theo bản năng vuốt vòng ba của mình——
Trơn như đổ mỡ, bị rách hồi nào?
Mẹ kiếp, bị đùa bỡn——
Thế lực người đàn ông nhà cô ta quá mạnh mẽ, Thịnh Uyển chỉ có thể buồn bực nuốt xuống khẩu khí này——
Mới vừa rồi không khí còn bị bóng ma u ám trong đám tang và Thịnh Lam đau lòng muốn chết làm cho âm u, ngay lập tức, câu nói này của Phục Linh, và hành động sờ mông của Thịnh Uyển đã làm cho không khí nơi này lập tức cao lên.
Mà ngay cả Thịnh Lam luôn làm mặt lạnh, cũng nở nụ cười nhỏ nhẹ.
Mặc dù có chút lạnh lùng, nhưng mà cuối cùng vẫn vui vẻ.
Sương mù tản đi, số mệnh của ai đó đang thay đổi.
Sau khi xảy ra chuyện trước linh đường, Thịnh Lam bị Phục Linh mạnh mẽ yêu cầu ở lại trong biệt thự nhà họ Đồng, Tiểu Hỗ cũng đến đây.
Đối với đứa nhỏ mà nói, có ăn chính là thứ tốt nhất.
Vừa nhìn thấy Tiểu Hỗ đáng yêu khéo léo, Đồng phu nhân liền thích thú cười tươi như hoa, ngày nào cũng liếc tới liếc lui nhìn bụng Phục Linh, giống như là không thể chờ đợi được nữa, muốn nhìn thấy cháu nội của mình.
Mà cháu nội còn chưa có ra đời, bà có muốn cũng không được.
Kết quả là, bà đem tất cả tình thương của bà nội chuyển hết lên người Tiểu Hỗ.
Mỗi ngày đều cho cậu ăn điểm tâm ngon ngọt, sau đó dẫn cậu ra ngoài vườn chơi, đến phòng bếp ăn này nọ, làm cho Tiểu Hỗ cảm thấy cả đời này chưa từng vui vẻ đến như vậy, cả ngày kêu bà nội không ngừng, làm cho Đồng phu nhân cười đến không thấy ánh mặt trời.
Mà sau hôm đó, Thịnh Lam chỉ an tĩnh sống trong nhà họ Đồng, trừ ăn cơm ra thì chính là trầm mặc ngồi trong sân.
Nhìn thấy nụ cười và ánh mắt sáng lấp lánh của Tiểu Hỗ, dường như có chút ánh sáng dẫn lối cô thoát ra khỏi sương mù, Phục Linh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, không có chút xíu hình tượng nào, nghe Thịnh Lam nói.
“Hình như đây là lần đầu tôi nhìn thấy Tiểu Hỗ vui vẻ như vậy, cũng may, nó còn nhỏ, không biết cha mình đã đi rồi——”
Trái tim nhỏ bé của Phục Linh lập tức run rẩy, giống như cá chép đớp mồi, nhảy khỏi ghế.
Thịnh Lam cười ôn hoà: “Cô cẩn thận đứa nhỏ một chút, tôi nói ra những lời này không phải đang trách cô, chỉ là có cảm giác, hôm nay A Kiệt không có ở đây, tôi chỉ có thể dựa vào đứa nhỏ này mà cố gắng sống sót.”
Ánh mắt cô sáng ngời, phảng phất giống như ngôi sao sáng nhất trên bầu trời, cô nói: “Tôi sẽ không vì cái chết của A Kiệt mà ngu ngốc làm hại bản thân, ngược lại, tôi sẽ sống tốt hơn trước kia, để cho những người từng thiếu tôi, thiếu A Kiệt, phải trả lại toàn bộ.”
Bình minh từ từ dâng lên, Phục Linh ở trong sương mù, phảng phất nhìn thấy cảnh máu me đầm đìa giữa thủ đô.
Thời gian mười ngày lặng lẽ trôi qua, thủ đô vượt qua trong yên bình, từ mùa thu đến mùa đông, lặng lẽ mà qua, giống như thời tiết mùa xuân che dấu nụ hoa đâm chồi nảy lộc.
Thịnh Lam ở trong biệt thự nhà họ Đồng vượt qua một tháng bình yên.
Ban đêm, ngọn đèn trong nhà họ Đồng sáng ngời mà bóng tối duy nhất chính là căn phòng Thịnh Lam.
Trong phòng được bố trí cách điệu, cô đã ở đây một tháng, ở trong phòng suy nghĩ một ngày một đêm, suy nghĩ về cuộc sống của mình, suy nghĩ sau này mình còn có Tiểu Hỗ.
Ngôi sao không tiếng động lấp lánh trên bầu trời, muốn lấy ánh sáng yếu ớt của nó che dấu ánh trăng, ngôi sao đó, giống như dục vọng thiêu đốt uốn éo dưới đáy lòng cô, cắn nuốt từng chút từng chút bình yên cuối cùng.
Âm thanh than thở truyền đến, Thịnh Lam buông Tiểu Hỗ ra, nói: “Tiểu Hỗ ngoan, con đi tìm bà nội chơi đi, mẹ muốn nói chuyện với chú Đồng.”
Tiểu Hỗ khéo léo gật đầu, sau đó đi tìm Đồng phu nhân.
Bây giờ Đồng Trác Khiêm đang ở trong phòng sách, cầm bút máy trong tay, chân mày nhíu chặt ở chung một chỗ, giống như đang suy nghĩ vấn đề vô cùng phiền phức.
Tiếng gõ cửa vang lên, anh chuyển động khoé môi cứng ngắc nói: “Mời vào.”
Thân ảnh Thịnh Lam xuất hiện ngoài cửa, thật ra thì Đồng Trác