Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343670

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3670 lượt.

Lúc ăn sáng."
"Không nhớ rõ lắm."
"Khi tôi không mặc quần áo ăn sáng."
Khuôn mặt của Trường An đột nhiên kịch liệt run rẩy, Lạc Sâm lập tức nhảy nhanh hơn, Trường An mang giày cao gót vì trật nhịp mà té xuống.
Hai cánh tay trắng noãn mảnh khảnh cùng đưa ra.
Một ôm lấy eo của cô.
Một kéo cổ tay của cô.
Sắc mặt người phụ nữ mặc chiếc đầm tím sầm xuống.
"Cô ấy không thích mang giày cao gót ——" cầm cánh tay Trường An, người đàn ông đột nhiên nói.diễn-đàn-lê-quý-đôn
Lạc Sâm nhanh chóng bỏ tay người đàn ông trên cổ tay Trường An ra, sau đó trầm giọng nói: "Cám ơn, anh Lục."
Đúng vậy, người đàn ông đang nói chuyện là Lục Cảnh Sinh.
Người phụ nữ với sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn làm ra vẻ cao quý là Đào Huyên Lê.
Oan gia ngõ hẹp là cái từ rất thường hay thấy khi còn đi học, Trường An chưa bao giờ nghĩ đến việc có thể trùng hợp như vậy, đúng dịp cô rời Trung Quốc tới Ý lại vẫn có thể gặp phải hai người này.
Đây là tại sao? Cô không biết.
Chẳng qua chỉ cảm thấy là nhìn thấy hai người này, có chút hơi mệt.
Cô đi tới chỗ vừa ngồi, an tĩnh cầm lấy một ly rượu sâm banh lẳng lặng thưởng thức, sau đó suy nghĩ bắt đầu hoàn toàn hỗn loạn.
Lạc Sâm không biết từ lúc nào đã đi lên lầu, hình như là đi gặp một vị cố nhân nào đó.
Một ly rượu đã thấy đáy, Trường An nhìn xuyên qua ly thủy tinh thấy được Lục Cảnh Sinh đang đi về phía cô.
Anh mặc tây trang màu đen thẳng thớm, nhìn lạnh lùng cứng rắn như chính con người Lục Cảnh Sinh mà cô đã từng biết.
"Trường An, anh rất lo cho em."
"Ờ." Trường An chẳng qua chỉ trả lời một tiếng, sau đó đứng dậy rời đi.
Bỗng dưng, cổ tay cô bị kéo lại, tay Lục Cảnh Sinh lạnh băng, thoáng run lên: "Trường An, hãy nghe anh nói ——"
"Tôi không muốn bị Đào Huyên Lê đến gây phiền toái, anh Lục mời buông tay."
Giọng nói của cô lạnh nhạt, giống như bộ dạng khiển trách tên đàn ông đang vô lễ với cô.
Giọng nói ấy khiên cho Lục Cảnh Sinh cảm thấy xa lạ, đáy lòng như sinh ra hàng ngàn cây gai hung hăng đâm vào tim anh. . . . . .
"Nếu như em thật sự hận anh như vậy——"
"Không!" Trường An bỗng nhiên cất cao giọng cắt đứt lời của anh, sau đó sẳng giọng nói: "Anh Lục, tôi tại sao lại phải hận anh? Chúng ta có quan hệ gì sao?"
Lời nói của cô khiến cho thân thể anh cứng đờ.
Giờ khắc này cô, đã trở nên xa lạ như vậy rồi sao?
Xa lạ như vậy, khiến cho anh đến nhìn cũng thấy đau lòng.
"Cảnh Sinh ——"có tiếng phụ nữ nhẹ nhàng vang lên sau lưng, nhìn chồng mình cùng người phụ nữ khác lôi lôi kéo kéo, tiếng nói của người phụ nữ thật thần kỳ không mang một chút tức giận nào.d∞đ∞l∞q∞đ
Trường An bỏ tay của anh ra, rời đi không quay đầu lại.
Cảnh Sinh?
Đã là người khác kiếp này, có người rồi sao còn phải cầu xin cô đi hận anh ta? Hận cũng là một loại nhớ, tôi chỉ nguyện kiếp này có thể quên đi anh.






Tiếng nghị luận rối rít truyền đến từ xa, tiểu thư danh viện kiêu ngạo ngẩng cao đầu, lấy tư thế cao quý nhất hấp dẫn các công tử quý tộc.
Ánh sáng chói mắt của sâm banh dưới ánh đèn xa hoa càng có vẻ say lòng người, một người rồi lại một đôi nhận lấy sâm banh, sau đó đặt ở bên mép, tạo ra tư thế xinh đẹp nhất.
Mà Trường An nhìn cảnh tượng say lòng người này, chỉ cảm thấy thiếu một cái gì đó.
Quang cảnh xa hoa và thưởng thức của giới thượng lưu trước mắt này, không phù hợp với cô.
Cô giống như không có hồn phách đi loạn khắp nơi, âm thanh ngày càng ít đi, bốn phía cũng bắt đầu yên tĩnh lại, cô cảm thấy đầu óc mình dần dần thanh tỉnh.
“Phó Trường An——”
Giọng nói Đào Huyên Lê bén nhọn, mang theo một tia bén nhọn thấm vào đầu người, Trường An nhíu mày, sau đó nhẹ giọng đáp: “Ừ.”
“Tại sao cô còn xuất hiện trước mặt Cảnh Sinh? Cô dây dưa anh ấy chưa đủ sao?”
Dây dưa hắn?
Dây dưa Lục Cảnh Sinh?
Sâu trong đáy mắt Trường An nổi lên vẻ khinh thường: “Cô cho rằng bản thân mình yêu thích, là người khác sẽ yêu thích sao?”
Giờ phút này, đột nhiên Trường An phát hiện, cô không có vì lời nói và hành động cố ý gây khó khăn của Đào Huyên Lê làm cho đau lòng rơi nước mắt, không có vì nghe được ba chữ Lục Cảnh Sinh mà run rẩy.
Đã từng như vậy, có lẽ là bởi vì yêu.
Như vậy bây giờ thì sao?
Trường An có chút hoảng hốt, hoặc có thể nói là, từ rất lâu rồi, cô chưa từng yêu Lục Cảnh Sinh.
Không ai nói cho cô biết, yêu một người phải bị nhiều đau khổ mà gian nan như vậy, sau đó cô ở trong tình yêu từ từ hiểu được, cũng từ từ chết tâm.
“Phó Trường An, cô nói cho tôi biết đi, cô nói cho tôi biết phải làm như thế nào thì cô mới biến mất hoàn toàn trước mặt Lục Cảnh Sinh? Phải làm như thế nào thì cô mới không tới phá hoại tình cảm của chúng tôi?”
Đào Huyên Lê giống như lầm bầm lầu bầu, ánh mắt sáng rực nhìn đôi mắt càng ngày càng tràn đầy vẻ khinh thường của Trường An. Lại phảng phất giống như tự lừa dối mình dối người.
“Như vậy cô liền làm hư mắt của hắn đi, sau đó hắn sẽ không nhìn thấy tôi nữa.” Dứt lời, Trường An mỉm cười, xoay người rời đi,


Snack's 1967