Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Hạnh Thổn Thức

Hồng Hạnh Thổn Thức

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.

h sẽ bảo vệ em."
Tiểu Nê vòng tay qua cổ anh nũng nịu nói. Có lẽ lúc đó màn đêm mờ ảo khiến anh mơ hồ, anh cảm thấy rung động khi nghe thấy câu nói của cô. Đinh Tuấn Kiệt sững sờ một lát.
"Tuy rằng trông anh không giống lắm."
" Em nói cái gì thế?" Anh dọa cô rồi nhảy ra khỏi vườn hoa.
Vườn hoa trống vắng, chỉ có tiếng côn trùng đầu hạ và tiếng chim thinh thoảng cất lên. Thế nhưng lại tràn ngập tiếng cười và tiếng réo của Tiểu Nê, rất tự nhiên, rất thật. Tiếng chuông chùa từ xa vọng lại, cứ ngân nga ngân nga.
Về tới nhà mọi người đều ngủ rồi. Trước khi chui vào phòng cô nàng còn ra vẻ bí mật nói với Tuấn Kiệt: " Em cảm thấy anh thay đổi rồi, thay đổi theo chiều hướng tốt." Không hiểu cô ta có ý gì? Lẽ nào trước đây mình rất xấu ư? Hôm nay thiên sứ lại khen mình, vậy thì phải vui lên mới được. Thế là trước khi đi ngủ, Đinh Tuấn Kiệt cứ sung sướng cười mãi.






EM RẤT VUI VÌ CÓ ANH Ở BÊN
Đinh Tuấn Kiệt đi công tác. Anh ấy đi Hàng Châu. Tôi có cảm giác Hàng Châu ở rất xa. Bố mẹ lại đi Bắc Hải Nhật Bản xem hạc rồi, trước khi đi tôi còn trêu hai người là già rụng hết răng mà còn bày đặc lãng mạn. Cười chán rồi lại cảm động, bởi tôi rất ngưỡng mộ tình yêu của họ. Bỗng nhiên nhà tôi yên tĩnh hẳn, tôi cũng cảm thấy cô đơn.
Tôi sắp sửa tốt nghiệp, bạn học rất lưu luyến, tôi lại có cảm giác ngây ngô đối với việc sắp sửa phải rời xa ngôi trường đại học. Giai Nhiên nói đùa là tôi muốn tốt nghiệp nhanh hơn một chút để còn sớm lấy chồng. Không cần phải suy nghĩ nhiều tôi cũng hiểu anh ta đang trêu tôi và Đinh Tuấn Kiệt.
Đối với việc Giai Nhiên ngoại tình, tôi cứ canh cánh trong lòng, nhưng lâu rồi tôi cũng quên dần, người ta có kiểu sống riêng của người ta mà.
Đinh Tuấn Kiệt khen tôi đã trưởng thành hơn. Tôi rất vui. Trong nhà chỉ còn có thím Trương, ngày cũng vậy ăn hết một bát, tôi trở về phòng mình, không xem tivi thì lên mạng. Tôi bỗng nhiên chẳng thích đi đâu, cứ cảm thấy trống vắng thế nào ấy, hình như thiếu thứ gì đó. Nói tóm lại tôi cảm thấy mỗi ngày thức dậy chẳng có ý nghĩa gì.
Tôi đã từng tới Hàng Châu khi còn rất nhỏ, trong hồi ức của tôi hầu như không còn ấn tượng gì về vẻ đẹp nơi đây nữa.Thế là Hàng Châu trong tâm tưởng tôi lại khiến tôi phải hướng về đó.
Lúc tôi tới Hàng Châu đã là buổi chiều. Đinh Tuấn Kiệt bất chợt có việc nên không đến đón tôi được. Anh dặn tôi cứ đi dạo, ngắm nghía phố phường một mình.
Tôi lang thang ngắm sơn ngoạn thủy, chẳng mấy chốc đã chạng vạng tối. Đang định lấy điện thoại ra gọi cho Đinh Tuấn Kiệt, chợt tôi sợ lạnh hết sống lưng phát hiện điện thoại đã bị mất.
Vẻ mặt thất thần như mất sổ gạo của tôi khiến dòng người đi lại trên đường phố Hàng Châu không khỏi tò mò dõi mắt theo. Họ nhìn thấy tôi sốt ruột lục tung trong túi xách, đến lúc không kiên nhẫn nữa tôi liền đổ hết mọi thứ trong túi ra ghế, nhưng cũng chẳng tìm thấy gì. Đột nhiên tôi cảm thấy uất ức muốn khóc mà không khóc nổi.
Điện thoại mất đồng nghĩa với việc tôi đánh mất Đinh Tuấn Kiệt bởi tôi không nhớ số điện thoại của anh. Tệ hơn nữa khi mất điện thoai, do quá sốt ruột tôi quên mất địa điểm đã hẹn với Tuấn Kiệt. trong lúc chẳng biết làm gì, tôi nhảy đại vào taxi. Lái xe hỏi tôi đi dâu, khi nhận được câu trả lời không biết anh ta cứ gườm gườm lườm nguýt. Vừa lái xe anh chàng vừa liếc trộm tôi, thắc mắc không hiểu tôi có phải là loại ngồi xe quịt tiền không.
Cuối cùng thì tôi cũng tỉnh ra, lúc tôi nhớ được hai chữ cuối của điểm hẹn đã là 1h sáng. Tôi ép lái xe chạy lòng vòng trong thành phố, may mà không nhớ sai, cuối cùng cũng nhìn thấy Đinh Tuấn Kiệt mặt cắt không còn giọt máu, đứng ngồi không yên, đi hết đầu này lại đến đầu kia của bến xe.
Vừa nhìn thấy tôi, anh chàng sốt sắng hỏi han xem có xảy ra chuyên gì không hay với tôi hay là tôi đã gặp phải kẻ xấu. Tôi trả lời không có chuyện gì, cuối cùng không kiên nhẫn lâu hơn nữa tôi bịt tai lại. Thế là bị mắng một trận nên thân.Xem ra anh chàng đã tức giận đến cực điểm rồi.
Một tiếng sau, tiếng mắng nhỏ dần, khoảng cách giữa các câu càng lúc càng lâu. Cuối cùng anh buông một câu như tiếng nổ cuối của băng pháo: " Lần sau mà cứ thế này thì đừng trách tôi không quan tâm nhé!"
Tôi bỏ tay bịt tai xuống, thở phào nhẹ nhõm. Tôi cảm thấy lạ rằng không hiểu tại sao anh chàng lại phản ứng mãnh liệt đến thế.
" Biết rồi, mà cũng có chuyên gì xảy ra với em đâu, chẳng qua chỉ ngồi trên taxi gần bốn tiếng thôi mà."
" Hừ" Anh tỏ vẻ bất lực đi về phía trước," tôi mặc kệ cô!"
" Đinh Tuấn Kiệt!"
" Việc gì?"
" Em đói rồi, em đã ăn cơm đâu."
" Còn kêu à, tôi tưởng cô ngắm cảnh đẹp no rồi. Tôi thì chẳng vấn đề gì, cùng lắm thì cũng quên được thôi."
" Anh lại ghen với cả thiên nhiên tươi đẹp này hử?" Tôi nhảy lên phía trước cười xun xoe rồi lắc lắc tay anh nũng nịu: " Anh trai tốt của em..."
" Em ...em định làm gì thế?" Anh đẩy mạnh tôi ra rồi nhắc lại: " Em đang làm gì thế?"
Tôi không ngờ anh lại hành động như thế, sững sờ một lâu rồi hỏi:"