The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Hạnh Thổn Thức

Hồng Hạnh Thổn Thức

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341340

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1340 lượt.

Người em có mùi à?"
" Em có phải là con gái không đấy?" Anh chàng ngạc nhiên hét tướng lên.
" Xin lỗi, em quên mất rồi."
Đinh Tuấn Kiệt tỏ vẻ khó chịu bĩu môi.
" Em cũng không cố ý mà. Bởi anh là đàn ôn nhưng sự thật này quả thấy rất khó để người ta nhớ được, cũng không thể hoàn toàn trách anh, em cũng có lỗi mà. Ha, ha, ha..."
Nhìn mặt anh chàng lúc xanh lúc trắng trông đến là hay khiến tôi hiểu ra một điều tại sao mấy ngày này tôi lại cô đơn thế.
" Tiểu...Tiểu Nê! Em thật là xấu xa! Đứng lại cho anh! Đừng chạy!"
" Ha, ha, ha...Không chạy là con ỉn."
Đêm mùa hạ, trên đường phố vắng vẻ, tôi cười như nắc nẻ, chạy cật lực, Đinh Tuấn Kiệt gắng sức đuổi đằng sau. Tình cảnh lúc ấy khiến người ta dễ liên tưởng đến trò chơi của trẻ con. Do tốc độ chạy của tôi hơi đáng thất vọng, thế là cảnh ấm áp mùa hè như trên chỉ kéo dài năm phút.
Sau khi Đinh Tuấn Kiệt dẫn tôi đi ăn cơm xong, đột nhiên trên quãng đường từ nhà hàng tới khách sạn tôi rất muốn được nắm tay anh. Tự nhận thấy mình có ham muốn đó, tôi đỏ bừng mặt vì ngượng, tự dưng tôi e ngại không muốn đối mặt anh.
Lúc tôi liếc nhìn anh thì bị anh bắt gặp. Trong đôi mắt trong sáng của anh tôi nhận thấy không có sự chế giễu, anh chỉ dịu dàng nhìn tôi rồi nói: " Cô bé ngốc nghếch!"
Tôi thấy mình đã bị đánh gục bởi anh chàng đẹp trai sống chung dưới một mái nhà với mình gần một năm nay.
Tôi vẫn còn nhớ rõ hôm đó khoảng cách giữa tôi và Tuấn Kiệt rất gần, dường như không cần phải thở quá mạnh. Mùi đàn ông cứ xộc vào mũi tôi, lúc đó rất mệt, nhưng tôi có thể chịu đựng được mọi sự kích động của toàn thân để đổi lại sự vui vẻ trong lòng.
Trở về khách sạn, Đinh Tuấn Kiệt giúp tôi thuê một phòng cạnh phòng anh. Anh ngồi một lát rồi dặn tôi phải ngủ sớm rồi đi ra. Ngày hôm sau tỉnh dậy tôi nhận ra mình đang ngủ trong phòng của Tuấn Kiệt. Hình như tối qua sau khi tắm xong tôi cảm thấy đói liền bảo Tuấn Kiệt mua cho tôi đồ ăn đêm. Tới lúc anh mua về tôi đã ngủ như chết trên giường của anh. Tối đó Đinh Tuấn Kiệt phải nằm trên sofa. Ngày hôm sau anh cứ oán trách tôi rất giỏi trong việc đạp chăn.
Tôi vốn là người không hay để bụng nên chỉ một lúc đã quên ngay việc này. Sau đó là sáu ngày vui chơi, nhưng chỉ có một mình tôi bởi Đinh Tuấn Kiệt quá bận. Tôi thoải mái đến mức có thể đánh một giấc trên đương đi chơi. Tôi có cảm giác rất mới lạ và lưu luyến đối với Hàng Châu. Buổi tối trở về khách sạn, thường thì tôi phải chờ một lát Đinh Tuấn Kiệt mới về.
Sáu ngày trôi qua rất nhanh. Tôi cảm thấy thái độ của Tuấn Kiệt không bình thường chút nào, tôi cũng không hiểu đó là thái độ quá nhiệt tình hay quá lạnh nhạt nữa.
Trên cùng chuyến bay về Trùng Khánh, Đinh Tuấn Kiệt còn dặn dò tôi không được tính đến chuyện yêu đương trong trường bởi sinh viên nam trong trường đều là lọa vô trách nhiệm.
Điều này đủ khiến tôi thấy kinh ngạc, bởi gần một tháng trước chính tai tôi nghe thấy anh và Giai Nhiên ngêu ngao rằng: " Tuổi thanh xuân ngắn lắm ai ơi, vì thế hãy cố tận hưởng thời gian yêu đương trong sáng trong học đường. Đã thích phải theo đuổi, anh ủng hộ cậu." Tôi cho rằng khi anh ra ở trong trường đã từng bị đả kích về chuyện này.
Khi trở về nhà, những lúc Đinh Tuấn Kiệt và Giai Nhiên đánh cờ, thỉnh thoảng lại nhắc tới chuyện tôi chạy tới Hàng Châu tìm Đinh Tuấn Kiệt.
" Cô bé này chạy tới Hàng Chây, rõ ràng đã làm mất điện thoại lại còn không nhớ được địa điểm hẹn tôi nói với cô ta. Anh xem có bực không chứ?"
Sau đó Giai Nhiên mắng tôi một trận nên thân, anh ta kết luận quên trước quên sau là bản tính của tôi. Từ nhỏ đến giờ vẫn chưa thay đổi, sau này ắt sẽ phải chịu thiệt thòi. Mắng một hồi xong anh lại dịu dàng hỏi hai đứa sống chung với nhau lâu như vậy đã có chuyện gì xảy ra chưa?
Tôi vội vàng thanh minh: " Làm gì có chuyện gì."
" Sao lại không có chuyện gì, đây là chuyện đương nhiên thôi mà. Đinh Tuấn Kiệt vốn đã có ý với em, chỉ có em chậm hiểu mà thôi."
Đinh Tuấn Kiệt lườm Giai Nhiên một cái rồi trách anh ta quá lắm chuyện. Tôi xông lên trước đám đá túi bụi vào người Giai Nhiên. Sau đó Giai Nhiên hét toáng lên nhờ vợ tới trợ giúp. Sau trận lộn xộn đó, tôi lại lật bàn cờ của hai người.
Giai Nhiên vừa thu dọn bàn cờ vừa nói với tôi: " Sao em lại có thể chậm hiểu thế nhỉ?"
Lại một lần nữa Giai Nhiên mắng tôi chậm hiểu. Chính tôi cũng không hiểu nổi thực sự tôi có chậm hiểu hay không nữa. Nhưng tôi biết từ chuyến du lịch Hàng Châu, tôi và Đinh Tuấn Kiệt đã gần gũi nhau hơn, đặc biệt là trong đêm đầu hạ đáng nhớ ấy.
Về sau tôi cứ nhớ lại mục tiêu của những ngày đó: " Vui vẻ suốt ngày, từ sáng đến tối."






NỤ HÔN ĐẦU TIÊN
Mối quan hệ giữa Tiểu Nê và Đinh Tuấn Kiệt đã tiến lên một nấc nữa. Điều đó được thể hiện cụ thể qua cách thức dậy vào buổi sáng của Đinh Tuấn Kiệt. Trước đây anh để chuông hẹn giờ, bây giờ thói quen đó được thay bằng tiếng hát của Tiểu Nê. Sau đó hình thành phản xạ có điều kiện, anh sẽ biết trời sáng nếu nghe thấy cô ấy hát,