Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341345
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1345 lượt.
ng điều này lại hợp thành động cơ và là bằng chứng khiến anh giết vợ! Tôi nghĩ giờ đây anh đã hiểu." Viên cảnh sát lạnh lùng nói.
Khi nghe viên cảnh sát nói " cùng với người phụ nữ khác tình tứ đi với nhau" Đinh Tuấn Kiệt như ngừng suy nghĩ. Đúng vậy, trong lúc mình cùng Tiểu Nê âu yếm bên nhau, em là con cừu non, còn anh là người chăn cừu, thì vợ anh đã chết, lúc ấy cô có đau không? Lúc ấy cô đang nghĩ gì? Lúc ấy trong lòng cô ấy có kêu cứu với anh không?"
Tâm trạng này đã khiến Đinh Tuấn Kiệt - một nam tử hán phải rơi lệ
Gia Nam, anh xin lỗi em.
Cảnh sát thấy Đinh Tuấn Kiệt thần sắc thay đổi, họ đưa mắt nhìn nhau như thắc mắc tại sao đối phương lại ngồi thừ ra không nói câu nào vậy.
" Đinh Tuấn Kiệt, ngày xảy ra án mạng anh ở đâu? Cùng với ai?"
" Đinh Tuấn Kiệt, có phải anh đã cùng với người phụ nữ kia lên kế hoạch giết vợ không?"
Cả đời Đinh Tuấn Kiệt chưa bao giờ gặp phải sự việc nghiêm trọng như vậy, cũng chưa có ai trong một khoảnh khắc ngắn lại gọi tên mình nhiều lần như vậy, họ gọi mình bằng tên - Đinh Tuấn Kiệt ...Ngày trước Lý Gia Nam chỉ gọi mình là Tiểu Kiệt, cô ấy vừa cười vừa gọi rất thân mật tình cảm giống như mẹ con vậy. Mà mình cũng gọi cô ấy là chị Gia Nam...
Đó là chuyên trước đây đã lâu rồi, lúc đó họ rất hạnh phúc, chị rất dịu dàng đáng yêu. Nhưng sau này khi đã lấy nhau, anh lại gọi cô ấy bằng tên - Gia Nam.. thế mà giờ đây họ lại đang bức vấn mình tại sao giết chết cô ấy, họ uy hiếp mình rồi lại ngon ngọt dụ dỗ nếu thành khẩn sẽ được hưởng khoan hồng...
" Các anh...các anh bắt tôi đi! Là lỗi của tôi! Gia Nam anh xin lỗi em! Chị, em xin lỗi chị! Các anh bắt tôi đi! Hãy để tôi đi cùng chị! Tôi là loài cầm thú đáng chết!!!"
Đinh Tuấn Kiệt gục xuống, gào khóc ầm ĩ.
NIỀM HY VỌNG TÍCH TỤ TỪ THỜI ẤU THƠ
Đinh Tuấn Kiệt ngồi bất động trong nhà, một tháng trước đây dưới bàn tay dọn dẹp của Gia Nam rất sạch sẽ. Vậy mà lúc này bụi bản khắp nơi, ánh nắng khó khăn lắm mới le lói lọt vào phòng khách qua lỗ thủng trên rèm cửa.
Đinh Tuấn Kiệt ngồi lì trong căn phòng ám bụi, anh cảm thấy mình cũng giống như một hạt bụi nhỏ nhoi, bẩn thỉu. Anh có cảm giác mình không còn tồn tại nữa, không còn chút ý thức nào nữa.
Bây giờ, anh mới nhận ra trước đây anh hoàn toàn dựa dẫm vào Gia Nam. Cô ấy là động lực mạnh mẽ đã kích thích anh có được bước tiến như ngày nay. Vậy mà giờ đây Gia Nam đã chết, cũng đồng nghĩa với nữ chủ nhân của căn nhà này không còn nữa, cũng có nghĩa người anh yêu nhất trên đời sẽ không bao giờ trở lại nữa.
Anh nhớ lại cách đây không lâu hãy còn nghe thấy tiếng cô cười nói, còn cùng cô nấu cơm, rồi còn rất mãn nguyện cùng cô xem Hồng Lâu Mộng nữa chứ.
Sau đó Đinh Tuấn Kiệt lại hỏi ông bố mẹ đi đâu.
Ông liền chỉ lên trời, mắt nhòa lệ khẽ nói: " Ở trên trời."
" Lên trời làm gì?" Đinh Tuấn Kiệt ngẩng đầu có ý muốn tìm bố mẹ.
" Đó là...là nơi bình yên nhất."
" Cách nhà có xa không ông? Tại sao mãi mẹ không về? Ông ơi cháu muốn lên trời tìm họ! Cháu cũng muốn lên trời được không ông?"
Những câu nói ngây thơ của Đinh Tuấn Kiệt khiến ông càng buồn hơn, không nói lên lời.
Đinh Tuấn Kiệt rất khôn, nó thấy ông khóc thì không dám hỏi nữa. Rất lâu sau đó nó mới biết bố mẹ nó vĩnh viễn không trở về nữa, một cô giáo tiểu học trong thị trấn nói cho nó biết.
"Thì ra Tuấn Kiệt đã mồ côi cả bố lẫn mẹ." Đinh Tuấn Kiệt nghe nói vậy rất buồn, lầm lì không nói gì nữa, và nó òa khóc. Cô giáo trẻ đó thấy đứa bé này thật đáng thương, bé thế mà đã mồ côi cả bố lẫn mẹ, sự đau khổ lộ rõ trong mắt trẻ thơ khiến người ta không thể không đau lòng. Cô dịu dàng ôm đứa trẻ vào lòng, ân cần nói với nó: " Khóc đi, cứ khóc đi! Cậu bé đáng thương của cô." Nói rồi cô cũng khóc theo nó.
Khóc xong, Đinh Tuấn Kiệt về nhà với ông, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nó lấy chiếc bánh cô giáo vừa cho mời ông ăn. Nó còn nói thêm bánh này ngon lắm, rồi lại ưỡn bụng ra khoe có ý cháu đã ăn rồi, còn ăn rất no là đằng khác.
Người ông đã tin lời cháu, bắt đầu nhai móm mém, Đinh Tuấn Kiệt ngồi bên nhìn ông ăn, luôn mồm hỏi ông ăn có ngon không.
Tối đó Đinh Tuấn Kiệt bị đói cả đêm. Bấy giờ nó mới bốn tuổi, trong ký ức đó là lần đầu tiên nó nói dối.
Vào cuối thập kỷ 70 ấy, nhà nào trong thị trấn có thể ăn được một bữa no là đã tốt lắm ròi. NGười ông muốn che mắt hàng xóm, Đinh Tuấn Kiệt còn nhớ ông luôn bảo minh đem củi và cỏ khô vào bếp đốt, sau đó nhìn khỏi từ trong bếp nhà mình bay ra ý nói với hàng xóm là nhà chúng tôi vẫn còn cái ăn.
Thực ra khi đó, một trận thiên tai đã cướp đi hai trụ cột chính trong nhà họ Đinh, chỉ còn một già một trẻ, gia cảnh đã đến bước đường cùng.
Về sau hàng xóm đều thương cảm hai ông cháu, nhà nào có miếng ăn cũng mang cho họ. Ông Đinh lúc đầu còn không muốn nhận, nhưng khi nhìn thấy đứa cháu nhỏ thân thể giầy còm khô đét và ánh mắt thèm thuồng mới mềm lòng, dù sao Tuấn Kiệt vẫn còn là một đứa trẻ.
Người trong thôn khi đó còn rất chất phác nhân hậu.
M