Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341343
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1343 lượt.
à hy vọng, niềm tin, la chỗ dựa tinh thần của Gia Nam sau này. Bây giờ cả hai cùng tan biến mất, Hà Thanh! Sao anh ác vậy, sao anh nỡ làm chuyện đó với em?
Trong nhạt nhòa nước mắt, cô ngẩng đầu nhìn bức tranh cả nhà hạnh phúc treo trên tường.
Hạnh phúc ư? Lúc đó Hà Thanh muốn vẽ một bức tranh miêu tả cảnh hạnh phúc của gia đình cô, ai cũng nghĩ anh chính là ngôi sao may mắn, ngôi sao hạnh phúc rơi xuống gia đình cô. Cô còn nhớ , để lên tranh đẹp hơn cô đã cố ý chạy vào nhà chải đầu, trang điểm. Tiểu Kiệt cũng thay một bộ quần áo mới dành để ăn Tết. Trong tranh, ông cười móm mém nhưng đôn hậu, mình thì bẽn lẽn e thẹn, Tiểu Kiệt ngây thơ tự nhiên nhất, nó ngoác mồm cười như trong đời chưa gặp chuyện gì ưu phiền.
Vẽ xong Hà Thanh còn tự tay làm một cái khung gỗ có kính rồi lồng bức tranh vào trong đó. Gia Nam đứng dậy hạ bức tranh xuống, tay phải lau nhẹ khung tranh, một giọt nước mắt của cô rơi xuống mặt kính, ngay lập tức biến thành một cục bụi lăn tròn.
Gia Nam lẩm bẩm: " Bức tranh này vẽ khi nào? Treo bao lâu rồi mà đã phủ đầy bụi, có lẽ cũng đến hơn nửa năm rồi!"
Trong trái tim Gia Nam vẫn còn in đậm hình ảnh Hà Thanh đang chú tâm vẽ tranh, lông mày anh nhíu lại rất đẹp lúc thì nhìn giá vẽ, khi lại nhìn lại mình, chỉ sợ vẽ khôn giống. Anh nhiệt tình chân thành, ai gặp cũng quý mến, trái tim anh tràn trề nhiệt huyết.
Giờ đây, anh mang theo mối tình sâu nặng của hai người , mang theo sự gửi gắm của cả nhà, mang theo luôn hình ảnh tốt đẹp về mình mà anh dày công tạp dựng suốt một năm qua. Anh đã hèn hạ trốn chạy mất. Không hiểu gió đã cuốn những lời thề thốt của hai người trước đây đi đâu rồi, cô cũng không biết lúc đó gió thổi theo hướng nào nữa.
Gia Nam càng nghĩ càng đau lòng, cô những định đập vỡ khung tranh, nghĩ đi nghĩ lại rồi nhẹ nhàng ôm nó vào lòng - Hà Thanh tuyệt đối không phải là người như vậy, mình phải tin anh ấy.
Nhất định đã xảy ra chuyện,chắc chắn như vậy...Nước mắt lại tuôn trào.
Đã bốn ngày trôi qua mà chẳng thấy tăm hơi Hà Thanh đâu.
Lại một tuần trôi qua cũng chẳng nhận được tin tức gì của Hà Thanh.
Nửa tháng nay, cứ chiều chiều Gia Nam lại ra đứng ở cổng ngóng người yêu về.
Ông thì suốt ngày lảm nhảm, lúc thì chửi Hà Thanh là đồ trời đánh thánh vật, khi lại tự dối mình nói cậu ấy sẽ đem tiền trả lại. Cả tháng nay tinh thần Gia Nam hoảng loạn, cứ rảnh lúc nào cô lại chạy ra bến xe chờ Hà Thanh, tìm xem Hà Thanh có trở về trên chiếc xe nào không. Cô nhất quyết không bỏ cuộc, cho đến khi Đinh Tuấn Kiệt được nghỉ hai ngày về nhà kể với cô: "Hơn hai mươi ngày trước anh Hà Thanh đến trường thăm em, còn mua cho em rất nhiều đồ ăn, anh ấy phải đi Trùng KHánh một thời gian, sợ chi buồn nên trước khi đi anh không cho chị biết."
" Em có biết địa chỉ nơi anh ấy đến không?" Gia Nam ngây ra một lúc, không biết nghĩ gì, dồn dập hỏi Tuấn Kiệt. Đinh Tuấn Kiệt đang mở cặp sách, bày ra một bàn toán bánh và kẹo. Tất cả những thứ này đều là do Hà Thanh mua cho nó trước khi đi, ở trường không nỡ ăn một mình, mang về để ông và chị cùng ăn, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc. Gia Nam nghĩ thầm: " Nhóc con à, em không biết em đã dùng số học phí để học đại học của em đổi lấy số bánh kẹo này đấy, em vẫn còn vui thế được sao?"
Sau đó Gia Nam ngồi phệt xuống đất, thẫn thờ, muốn khóc nhưng lại , khiến Đinh Tuấn Kiệt sợ quá vội vàng đến bên hỏi chị: " Chị làm sao thế?"
Gia Nam không trả lời, cứ ngồi như thế dưới đất, mắt hướng lên bầu trời.
Trời xanh thắm như cũ.
Chỉ trong một đêm, người yêu, tiền và cả tiền đồ xán lạn của Tuấn Kiệt dường như đều đã biến mất. Còn đâu mục tiêu của cô, còn đâu nữa chỗ dựa sau này của cô...cụ già nằm liệt trên giường, đứa trẻ thông minh đáng yêu, cô lấy gì để bù đắp cho họ đây, cô làm sao có thể đối mặt với tiền đồ vốn dĩ rất xán lạn của Đinh Tuấn Kiệt bây giờ?
Cô ngồi đó rất lâu nghĩ vẩn vơ, bỗng giật mình khi thấy Tuấn Kiệt hốt hoảng gọi mình, khuôn mặt trẻ thơ của nó đầy lo lắng, đôi môi đỏ của nó không ngừng gọi: " Chị à, chị sao vậy?"
Gia Nam đột nhiên quay lại ôm chầm lấy Tuấn Kiệt, hơn hai mươi ngày nay lần đầu tiên cô vứt bỏ mọi nỗi âu lo trong lòng, khóc một trận thoải mái, vừa khóc vừa gọi: " Tuấn Kiệt à, đứa em đáng thương của chị! Gã Hà Thanh đó đi rồi! Hắn ta bỏ rơi chị em mình rồi. Mà hắn ta còn ôm theo số học phí của em nữa! Tận 5.000 tệ cơ đấy! Hắn ta cướp hết rồi...Chị xin lỗi em! Chị..." Cô kêu gào, khóc lóc đến ngất lịm đi.
Đinh Tuấn Kiệt ôm Gia Nam ngất lịm trong lòng, rất lâu sau mới có phản ứng. Cậu cũng giống như mọi người trong nhà, đều cho rằng Hà Thanh là chỗ dựa tốt nhất của chị. Nhưng rốt cuộc trời không theo ý người, lẽ nào đàn ông trên thế gian đều thất tín bội nghĩa, chẳng nhẽ cả đời chị phải chôn vùi bên mình. Nhìn Gia Nam đầu tóc rối bù, khóc lóc thảm thiết, Đinh Tuấn Kiệt phân tích những cảnh nó gặp trong mấy ngày qua, nó phán đoán thế giới này bằng trái tim non nớt của một cậu bé 16 tuổi, nó thấy cuộc đời tối tăm như địa ngục vậy.
Chị Gia Nam lại ngất đi, chị đã phải chịu đựng sự đau khổ mà một ngư