Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Hạnh Thổn Thức

Hồng Hạnh Thổn Thức

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1329 lượt.

ời lòng dạ sắt đá cũng không thể chịu đựng nổi, mà nguyên do của những đau khổ này, Đinh Tuấn Kiệt biết là vì cậu.
Lúc đó Gia Nam đã mệt quá, thiếp đi trong lòng đứa trẻ mà do chính tay cô nuôi lớn và cũng chính vì nó mà cô phải chôn vùi hạnh phúc cả đời mình.
Giây phút hiếm hoi cô được hưởng sự bình yên.
Lúc này cô mới được thoải mái nhẹ nhõm. Dự thoải mái mà lần đầu cô đựoc hưởng thụ trong suốt mười năm qua. Đinh Tuấn Kiệt sờ vào lưng chị, lần đầu tiên nó phát hiện sao chị nó nhỏ bé như vậy. Tim rỉ máu nó thầm nói: " Nghỉ ngơi một chút đi, người chị thân yêu của em."
Một giọt nước mắt rơi lên má Gia Nam, sợ làm chị tỉnh giấc, Đinh Tuấn Kiệt vội vàng lau cho chị! Đinh Tuấn Kiệt đã 16 tuổi, nó đã cao đến 1m78, trong lúc ôm chị vào lòng nó bỗng nhiên phát hiện chị là một cô gái gầy guộc bé nhỏ đến vậy.
Khoảng khắc đó trong trái tim sớm trưởng thành của Đinh Tuấn Kiệt xuất hiện một suy nghĩ bột phát mà mười sáu năm qua nó chưa bao giờ nghĩ tới: Mình cũng là đàn ông, mình cũng có thể mang lại hạnh phúc cho chị, suốt đời không bao giờ bỏ rơi chị, mình sẽ bảo vệ chăm sóc chị cả đời.
Ba ngày sau, tinh thần Gia Nam đã hồi phục.
Có điều chị gắng sức làm việc nhiều hơn trước, kiếm được tiền, để dành tiền, không ai biết nhờ động lực gì mà chị có sức khỏe phi thường đến vậy, chỉ có mình chị hiểu: đó là Tiểu Kiệt - nó chính là sinh mệnh của chị.
Bằng giá nào cô cũng phải cho thằng bé này được học đến nơi đến chốn, cô dốc toàn bộ sức lực để kiếm tiền, chỉ có như vậy cô mới thấy mình không mắc lỗi với đôi mắt trong sáng tràn đầy hy vọng và ngoan ngoãn ấy của nó. Lúc đó khả năng chịu đựng của cô đã lên đến cực điểm, cô trở thành một người lầm lũi, suốt ngày tất tả...Tuổi già ập đến với cô, cô không thèm để ý, sự mệt mỏi khiến cô không còn như bông hoa tràn đầy sức sống nữa, cô đều bỏ qua. Dần dần, cuộc sống lại trở về như trước đây nhưng thiếu hẳn tiếng cười.
Kỳ nghỉ đông năm lớp 11, một chuyện bất ngờ đã xảy ra với Đinh Tuấn Kiệt. Lần đầu tiên ở cậu xuất hiện hiên tượng mộng tinh. Hôm đó, ngay trong chính ngôi nhà của mình, khi đang nằm trong chiếc giường ấm áp cậu mơ thấy một người con gái, người con gái đó nhìn nó cười, và khi tỉnh dậy cậu thấy mình đã bị mộng tinh.
Hôm sau trong bữa ăn, Gia Nam nhìn Đinh Tuấn Kiệt chẳng có ý gì nhưng mặt cậu không hiểu sao cứ đỏ bừng lên. May mà Gia Nam không để ý. Đang cúi gằm mặt vào bát cơm giả vờ chăm chú ăn bỗng cậu giật mình: Người con gái cậu gặp trong mơ tối qua chính là chị Lý Gia Nam - người đang sống dưới cùng một mái nhà với cậu






ĐẦU HÀNG THỂ XÁC VÀ TINH THẦN
Đinh Tuấn Kiệt ngồi bất động trên ghế sofa. Thứ duy nhất có thể chứng tỏ anh còn sống đó là nước mắt. Từng giọt, từng giọt nước mắt đưa anh trở về với quá khứ khi còn sống cùng Gia Nam, mỗi tình tiết nhỏ đều khiến anh vô cùng đau lòng. Lúc đầu Gia Nam không nên gặp mình, không nên có tình có nghĩa, không nên đồng ý để mình cưới chị. Còn mình thì sao, cưới chị rồi, lại không thể mang lại hạnh phúc cho chị, thậm chí là một ngày.
Anh không chỉ một lần nhớ lại ánh mắt dịu dàng, âu yếm của Gia Nam trước đây đang nhìn mình, anh đột nhiên hiểu ra rằng cái mối tình tưởng là tình yêu nhưng thực ra không phải ấy đã vĩnh viễn tan vào cơn gió năm đó...
Ngày kết thúc kỳ thi phổ thông trung học năm đó, Đinh Tuấn Kiệt vừa ra khỏi phòng thi vẻ mặt đầy tự tin mãn nguyện, cậu đưa tay ra dấu báo hiệu thắng lợi với chị Gia Nam đang sốt ruột chờ kết quả ở bên ngoài. Nhìn thấy cơ thể vạm vỡ tràn trề nhựa sống của cậu, Gia Nam cười tươi như hoa. Công sức, sự khổ cực, sự kì vọng hơn mười năm qua giống như hoa quỳnh đã đơm hoa vào đúng cái giây phút Đinh Tuấn Kiệt báo hiệu thắng lợi.
Tối hôm đó Gia Nam làm món cá kho - món Đinh Tuấn Kiệt thích ăn nhất, cả nhà đầm ấm vui vẻ cùng nhau ăn tối.
" Tại sao em lại đột nhiên hỏi vậy?" Gia Nam khẽ trách.
" Chị, chị đừng để người đàn ông nào bắt nạt chị nữa nhé, nói chung chị đừng nên tuỵệt vọng bởi thiên hạ còn rất nhiều người đàn ông tốt mà." Đinh Tuấn Kiệt một lần nữa lại nhắc lại chủ đề đó. Gia Nam cảm thấy run rẩy trước ánh mắt của người đàn ông sớm trưởng thành. Cô thầm nghĩ:" Mới đó mà cậu ta đã lớn như vậy, đã có thể nói chuyện bằng ánh mắt đầy sức thuyết phục như thế!"
" Ôi giời! Có gì đâu, kết hôn hay không thì vẫn sống như thế mà" Gia Nam xoa đầu đứa em thân thương, ánh mắt tràn đầy niềm vui.
" Chị à, em trưởng thành rồi, hơn nữa em cũng là đàn ông mà." Tuấn Kiệt ngoan cố biện hộ.
Lời nói của Đinh Tuấn Kiệt khiến Gia Nam sững sờ hồi lâu, cứ nhớ tới hàm ý trong câu nói của cu cậu chị lại rùng mình. Nhưng ngay lập tức chị đã có thể nghiêm mặt lại mắng cậu em: " trẻ con đừng có ăn nói lung tung! Em thì biết cái gì chứ? Chị là chị gái của em, quan hệ chị em là quan hệ cả đời, em hiểu không?"
" Chị à, chị đừng cố chấp nữa, sau này hãy để em chăm sóc chị được không? Em cũng là đàn ông mà." Đinh Tuấn Kiệt thành khẩn nói hết những lời mà bao lâu nay nó đã ấp ủ trong lòng.