Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341326
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1326 lượt.
hạnh phúc cho một người con gái hay sao?
Lúc đó Dương Liên đang ngồi một mình ngoài cửa hàng, khoảng trên dưới 30 tuổi, thoáng nhìn cũng biết anh ta là người thiểu năng trí tuệ.
Họ sắp xếp gả Gia Nam cho một người thiểu năng trí tuệ! Gia Nam cũng bằng lòng lấy một người đàn ông như thế sao?!
Gia Nam nói anh ta thật thà, đúng vậy, người đàn ông như thế thì có thể lừa được ai ? Đó chính là ưu điểm duy nhất của anh ta.
Gia Nam nói nhà anh ta có mấy cái cửa hàng.
Dù gia đình anh ta có giàu có hơn thế nữa Đinh Tuấn Kiệt cũng tuyệt đối không cho phép Gia Nam lấy một người đàn ông mà đến sinh hoạt của bản thân cũng không tự làm được!
Lẽ nào kiếp này của Gia Nam vẫn chưa đủ khổ sao? Lẽ nào hai mươi năm qua chị ấy chịu bao nhiêu vất cả khổ cực vì hai ông cháu vẫn chưa đủ sao? Còn bắt chị nửa đời còn lại phải gắn bó với một người mất trí không biết mình là ai sao? Lẽ nào ông trời lại bắt tội chị Gia Nam quá nửa cuộc đời đã phải vất vả và hy sinh cho nhà họ Đinh, nửa đời sau lại phải thay tã, rửa mặt lau nước dãi cho chồng.
Trời ơi!
Đinh Tuấn Kiệt bỗng hiểu ra một điều, Gia Nam sợ làm lỡ tiền đồ của mình, chị ấy bằng lòng lấy một người mất trí, cũng không muốn mình lãng phí tuổi trẻ chăm sóc quãng đời còn lại của chị ấy. Cậu thấy vừa thương vừa giận chị, chị đúng là người con gái ngốc nhất trên đời.
Hôm đó Đinh Tuấn Kiệt lang thang bên ngoài rất lâu, uống hết hơn một lít rượu trắng, ngà ngà say. Câu nói của các bạn trong phòng lại văng vẳng trong đầu: " Một khi thể xác cô ta thuộc về bạn rồi thì trái tim đương nhiên sẽ hướng theo bạn."
CHỊ À, EM MUỐN CƯỚI CHỊ LÀM VỢ
Có phải chỉ cần có sự hòa hợp về thể xác thì bạn có thể phản bội lời thề đầu môi. Vậy mà...
Cậu biết cậu sắp làm một việc đại nghịch vô đạo, cậu cũng biết cậu cũng sẽ phải đối mặt với một hậu quả thế nào. Cậu thề tuyệt đối không để người chị thân yêu của mình phải chịu thêm bất cứ đau khổ nào nữa.
Chị, em sẽ giúp chị trút bỏ hết những chuỗi ngày khổ cực, hãy để em về sau được chăm sóc chị, chị nhé!
11h đêm, Đinh Tuấn Kiệt mới ngất ngưởng về nhà, người nồng nặc mùi rượu.
Trong thoáng chốc Gia Nam đê mê đi, bởi khẩu khí Đinh Tuấn Kiệt lúc đó kiên quyết thành khẩn, mắt long lanh đầy phấn khích, thái độ thành kính, giọng nói ấm áp, khiến Gia Nam dường như quên mất người đang cầu hôn mình là Tiểu Kiệt - đứa trẻ mà mình đã nhận nuôi dưỡng.
Một thoáng tê dại trôi qua, không một chút nể nang, chị giơ thẳng tay lấy hết sức giáng cho Đinh Tuấn Kiệt một cái tát, một tiếng "bốp" khô khốc vang lên, lập tức má trái của Tiểu Kiệt hằn lên hình bốn ngón tay.
Đánh xong, tự Lý Gia Nam cũng sững người, bởi từ nhỏ Đinh Tuấn Kiệt luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn biết nghe lời, luôn được mọi người quý mến. Gia Nam chưa từng phải nói một câu nặng lời, chứ đừng nói là đánh cậu.
Lúc này cô nhìn bàn tay bỏng rát của mình, lại nhìn khuôn mặt đang sưng tấy lên của Đinh Tuấn Kiệt, cô không dám tin, mình đã tự tay đánh cậu, " Tiểu Kiệt...Tiểu...Kiệt..." giọng run run, rõ ràng cô đang rất hối hận và đau lòng. Cô vặn hai bàn tay vào nhau, không biết phải bắt đầu nói thế nào với " người đàn ông" đối diện đang ngồi thần mặt ra.
Trong giây phút đó cô chợt nhận ra Tiểu Kiệt đã trở thành một người đàn ông.
Không ngờ Đinh Tuấn Kiệt đột nhiên làm một động tác khiến Gia Nam không kịp trở tay.
Cậu bất ngờ nắm tay Gia Nam một lần nữa, vẻ mặt khó hiểu, lôi từ trong túi áo ra một cái dây vải đã chuẩn bị sẵn. trước hết cậu bịt mồm để Gia Nam không kêu được, sau đó dùng dây vải trói hau tay cô lại. Cuối cùng Đinh Tuấn Kiệt ngừng lại nhìn vào đôi mắt bị tổn thương đầy vẻ sợ hãi của Gia Nam, cậu tiếp tục hôn cô say đắm, giọng cậu nhẹ nhàng đầy tình cảm nói với cô:
"Gia Nam à, em nhất định phải cưới chị! Đừng trách em!" Nói xong cậu bế thốc người mà cậu gọi bằng chị suốt hai mươi năm, người mà cậu kính yêu cả đời đi vào chiếc giường nhỏ.
Chiếm đoạt thể xác chị, thì sẽ có được trái tim của chị.
Đêm hôm đó Đinh Tuấn Kiệt đã cưỡng hiếp Gia Nam.
Cậu nhìn Gia Nam đầy vẻ van xin, sợ hãi, hốt hoảng và tuyệt vọng, cậu đau khổ nhắm nghiền hai mắt, mồm không ngớt lẩm bẩm:
" Để em chăm sóc chị, để em mang lại hạnh phúc cho chị! hãy tin em, yêu em! Em muốn cưới chị!"
Cuối cùng Gia Nam chỉ còn biết khóc, cô không dám tin, đứa trẻ lớn lên nhờ bàn tay cô nuôi dưỡng, lại dùng cách này để cưỡng đọat sự tôn nghiêm duy nhất của đời cô. Cô không cảm nhận được cái gì là tôn kính và quý mến, cái mà cô có thể cảm nhận được, chỉ là sự ô nhục và xấu hổ theo mỗi cử động từ cơ thể Đinh Tuấn Kiệt truyền sang mà thôi.
Cô tuyệt vọng chỉ còn biết khóc! Nhưng lại không thể hận cái người đàn ông đầy dục vọng như cầm thú đang đè trên cơ thể mình. Bởi vì đó là Đinh Tuấn Kiệt.
Lý Gia Nam cứ thế khóc, khóc đến khi nước mắt cạn khô, hai mắt cô mở trừng trừng, đờ dại nhìn lên trần nhà. Cô không nói không cười, không cử động, chẳng ai biết cô đang nghĩ gì. Dường như cô đang phát điên.
Chỉ