Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Mộc Lâm

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341878

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.

ng địch thủ.
Thấm thoắt đã vào tháng tám, cuối hè nên hoa sen trong hồ cũng vãn dần. Tế Tuyết thời kỳ này định cư hoàn toàn ở Lệ Châu, những ngày trời đẹp nàng thường ngồi thuyền nhỏ dạo chơi ngoài hồ. Thuyền chỉ ngồi được hai người nên Tử Y đương nhiên phải đóng vai chèo thuyền.
- Thuộc hạ nghe nói Phương đại nhân dụng binh như thần, hiện giờ đâu đâu trong quân đội cũng ca ngợi. Nhiều tướng sĩ đều thề chết trung thành với Phương đại nhân, có lẽ vương gia nên ra chiến trường một lần xem! –Tử Y làm như vô tình nhắc nhở.
Bề tôi công cao át chủ là việc rất nguy hiểm. Nếu người ta chỉ biết đến Phương Thiếu Lăng mà quên Tế Tuyết thì sau này sẽ bất lợi cho nàng. Hơn nữa nàng không bước chân tới vùng chiến sự, chỉ an nhàn ở Lệ Châu ắt sẽ có lời ra tiếng vào rằng nàng chỉ biết hưởng thụ, hoàn toàn không cùng binh lính vào sinh ra tử như Phương Thiếu Lăng, sau này sẽ khiến lòng người không phục.
Tế Tuyết khoan khoái hít căng lồng ngực mùi hương hoa sen, ít ngày nữa hoa sẽ tàn hết, phải đợi sang tận năm sau mới có thể thấy, mà nàng chưa chắc đã đợi được.
- Tử Y, không cần bận tâm về Phương Thiếu Lăng. Hắn thích diễn kịch ta sẽ diễn cùng hắn. Trên đời này làm gì có thứ cho không, muốn thì phải bỏ công sức ra giành giật. Chiến trường vốn là sân khấu của hắn, cứ để hắn tung hoành đi.
Tử Y khó hiểu nhìn nàng, trước đây hắn còn có thể đoán được vài phần tâm tư của nàng. Hiện giờ nàng giống như màn sương mù mỏng manh, rõ ràng ở rất gần nhưng lại chạm không tới, mà hắn cũng không rõ đằng sau màn sương ấy cất chứa những gì.
Đôi khi hắn có một loại ảo giác rằng nàng sắp tan biến, chỉ cần hắn lơ đãng một chút thôi thì khi mở mắt ra sẽ không thấy nàng nữa. Hắn không biết nỗi lo sợ vô cớ đó đến từ đâu, có thể là từ căn bệnh kì lạ của nàng, cũng có thể từ sự trống rỗng trong đôi mắt nàng.
Ánh mắt ấy khiến hắn nghĩ đến những người đang đón chờ cái chết, không hỉ nộ ái ố, không mong chờ hy vọng, chỉ phảng phất nỗi cô đơn, đau đớn đến xé lòng.
Phương Thiếu Lăng đột ngột quay về Lệ Châu gặp Tế Tuyết, khi hắn xuất hiện trước mặt nàng thì áo giáp đã thay thành một thân gấm lam, ôn nhu nho nhã, nhìn thế nào cũng không ra một dũng tướng trên sa trường.
Tế Tuyết đối với Phương Thiếu Lăng từ trước tới giờ vẫn giữ thái độ không gần cũng không xa. Nàng cảm thấy người này càng tránh thân cận với hắn thì càng tốt, lòng dạ hắn quá sâu, nàng đấu không lại.
- Phương tướng quân gấp rút trở về gặp ta như vậy hẳn có chuyện quan trọng, chiến trường đang lúc nước sôi lửa bỏng, ngươi là tướng quân không nên rời đi quá lâu!
Lời này nghe thật giống như đuổi khách.
Phương Thiếu Lăng vẫn giữ vẻ mặt ôn hoà, mỉm cười nói:
- Ngày mai là Trung thu, vương gia lẽ nào đã quên.
Tế Tuyết ngơ ngác một chút, nàng hoàn toàn quên mất chuyện này. Kể từ ngày mẫu phi mất nàng không bao giờ nhắc đến việc tổ chức trung thu hay tiệc đón năm mới nữa, mọi người xung quanh cũng không ai đả động tới vì sợ khơi lại nỗi đau trong lòng nàng.
Phương Thiếu Lăng cố công vượt ngàn dặm xa xôi từ tây nam về đây lẽ nào vì muốn đón tết trung thu với nàng?
Cho dù đang là lúc chiến sự căng thẳng thì Lệ Châu vẫn nhộn nhịp như thường. Người người tấp nập dạo phố chơi hội, đèn lồng rực rỡ đủ kiểu tràn ngập khắp nơi. Tế Tuyết đi dạo cùng Phương Thiếu Lăng, hai người một thân y phục sang trọng, dung mạo kinh diễm khiến người đi đường không khỏi chú ý.
Một đám trẻ con nối đuôi nhau chạy ào qua va vào Tế Tuyết làm nàng ngã về phía sau, chạm vào một lồng ngực vững chãi.
Hương bạc hà mát rượi phả vào vành tai nàng.
- Công tử không sao chứ? –Phương Thiếu Lăng nhẹ nhàng lên tiếng.
Tế Tuyết hơi mất tự nhiên vội cách xa hắn.
- Không sao!
Người càng lúc càng đông, con đường rộng lớn bắt đầu trở nên chật chội, tình cảnh này khiến Tế Tuyết chợt nhớ đến mùa xuân ở Lệ Châu mấy năm trước, nàng cùng Tiêu Phàm bị lạc mất nhau.
Bàn tay to lớn nắm lấy tay nàng. Tế Tuyết giật mình nhìn sang, lại thấy Phương Thiếu Lăng đang chăm chú quan sát nàng, đôi mắt sâu thẳm như muốn hút cả linh hồn nàng vào trong đó. Hắn hơi cười, ra vẻ thản nhiên nói:
- Như thế này sẽ không bị lạc.
- Ta không phải trẻ con, sao lạc được chứ. –Nàng lạnh lùng đáp trả, muốn rút tay ra nhưng không ngờ hắn lại nắm càng chặt.
- Cẩn tắc vô áy náy, chỗ này đông người, đường đi lại khó nhớ, không cẩn thận sẽ không về được.
Nàng bướng bỉnh nói:
- Tự ta cũng có thể tìm được đường về.
Phương Thiếu Lăng vẫn giữ vẻ mặt tươi cười.
- Được rồi, là ta sợ lạc đường, không tìm được đường về, công tử lẽ nào thấy khó không giúp?
Tế Tuyết bực mình cố chen về đằng trước, nhưng không những không len được còn bị đẩy lùi về sau, Phương Thiếu Lăng phải đưa tay ra đỡ nàng.
Hai người cứ thế dính sát vào nhau, Tế Tuyết không thoải mái cũng không có cách nào, ai bảo nhiều người như vậy, nàng muốn tránh xa hắn cũng không được.
Giữa đám đông, nàng cảm thấy hình như có người dõi theo mình. Bản thân vô thức quay đầu lại tìm kiếm ánh mắt của người đó, nàng không biết có phải mìn


XtGem Forum catalog