Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Mộc Lâm

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341884

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1884 lượt.

xấu xí kinh tởm lắm, ta muốn hoả táng. Đừng làm bia mộ, chỉ cần trồng trên đó một cây mai trắng là được, mà thôi, trồng hoa đào ấy, màu hồng tươi tắn hơn, màu trắng nhợt nhạt lạnh lẽo lắm…
Tử Y đột nhiên ôm lấy nàng, khẽ nói:
- Đừng nói nữa… đừng nói nữa! Sẽ không có ngày đó đâu…
Tế Tuyết không đẩy hắn ra, thậm chí thời khắc này nàng có phần lưu luyến vòng tay của hắn.
- Nếu ta chết trước hắn… ngươi đừng nói cho hắn biết, đừng nói gì hết, lỡ như gặp hắn thì cứ bảo rằng ta sống rất tốt, được không?
Tử Y vô thức xiết chặt tay, giọng hắn khản đặc:
- Nàng dám chết trước ta, ta nhất định sẽ khiến Tiêu Phàm khổ sở, sống không bằng chết!
Hắn cảm thấy bản thân mình thật đáng thương, trong lòng nàng hắn chẳng là gì để nàng bận tâm. Nàng chỉ để ý đến cảm nhận của Tiêu Phàm, mà hắn… cũng chỉ có thể mang Tiêu Phàm ra để ép nàng.
- Ta mệt mỏi quá, sẽ có ngày ta cầm cự không nổi nữa, đó không phải lỗi của hắn, ngươi đừng trách hắn.
Tử Y im lặng không đáp. Tế Tuyết tựa vào ngực hắn, mơ hồ thiếp đi. Nàng ngủ thật bình thản, trong mơ nàng thấy mình trở về năm tám tuổi ở Kim Môn cốc. Lúc ấy Thanh Vân dạy nàng phân biệt một số loại cây có độc.
- Quả này bề ngoài tuy đẹp nhưng độc vô cùng, không được ăn, lá của nó có thể dùng để kiềm chế nọc rắn hổ mang, nhai kĩ, lấy bã đắp lên vết rắn cắn…
Hắn nói một thôi một hồi thì phát hiện ra Tế Tuyết có dấu hiệu ngủ gật. Thanh Vân bực bội bẹo má nàng.
- Ngủ, ngủ, ngươi chỉ biết ngủ thôi!
Tế Tuyết oan ức nhìn hắn.
- Là tại ngươi đêm qua rủ ta đi tìm đom đóm, sáng sớm lại bắt ta ra đây ngồi nghe ngươi huyên thuyên, buồn ngủ chết đi được.
- Cái này chẳng phải là vì tốt cho ngươi sao?
- Ta bách độc bất xâm rồi, rắn cắn hay cây độc cũng đâu có ảnh hưởng gì.
Thanh Vân trừng mắt với nàng, ra vẻ người lớn nói:
- Ngươi thử tự nhìn lại mình xem, võ công thì không biết, dáng vẻ thì nhỏ bé, gặp phải kẻ thù thì làm thế nào. Ta chỉ cho ngươi mấy thứ độc tố này, lỡ như ngươi gặp kẻ xấu thì còn có cách thoát thân chứ.
Tế Tuyết thấy hắn nói rất có lý, nhưng nghe thêm một lúc thì nàng lại ngáp ngắn ngáp dài, cuối cùng nàng xua tay bảo hắn:
- Thôi bỏ đi, đừng nói nữa, ta nghe tai trái lại ra tai phải thôi. Sau này ngươi cứ ở cạnh ta là được, ngươi lấy vợ sinh con ở Hàn Băng cung đi, ta sẽ nuôi cả nhà ngươi.
Thanh Vân bất lực nhìn nàng hai mắt lờ đờ vì thiếu ngủ, cuối cùng hắn dứt khoát kéo nàng tựa đầu lên vai hắn.
Nàng chẳng nghĩ nhiều, cứ thế ngủ tiếp, trên người hắn có mùi thuốc nhàn nhạt rất dễ chịu.
Khoảng thời gian ấy nàng còn nhớ rõ, chớp mắt một cái đã là mười mấy năm.
Hắn vẫn ở cạnh nàng.
Thật may, nàng còn có thể dựa vào hắn! 






Hồng đậu mọc ở nước nam, có chăng là chuyện quá đỗi xa vời
Tương tư có là gì, từ lâu đã chẳng có ai bận lòng đến
Ta say đổ còn thành đô không ngủ, khắp nơi rực sáng ánh đèn
Tình trong chất chứa rượu tràn ly
Muốn lãng quên thơ xưa của cổ nhân
Thuỷ dường như có chút khiếp sợ, lông mày hơi nhíu lại, tình cảnh ngày đó hắn không tận mắt chứng kiến nhưng nếu đúng như những gì hắn nghe được thì Tế Ly đúng là rất điên cuồng.
- Sau khi Tú Châu đi ra ngài ấy cố đuổi theo. Nghe nói Nhị điện hạ đã nhiều ngày bệnh liệt giường, hai chân hình như không đi được nữa, vậy nên ngài ấy lết thân mình trên mặt đất… Những người hầu khác tới gần muốn giúp đều bị ngài ấy đuổi đi. –Nói tới đây Thuỷ hơi dừng lại. –Ngài ấy tự mình lết tới chỗ xác Tú Châu, còn nói gì đó rằng yêu cô ấy, bảo muốn cho cô ấy xem trái tim mình…
Những lời tiếp theo của Thuỷ khiến bàn tay Tế Tuyết hơi run lên.
Tế Ly dùng dao rạch ngực mình, muốn để Tú Châu nhìn rõ trái tim hắn, muốn cô ấy tin những lời hứa hẹn của hắn là thật.
Máu tươi nhuộm đỏ quần áo hai người họ. Hắn chết ngay bên cạnh Tú Châu.
- Được rồi, ngươi ra ngoài đi! –Tế Tuyết khó khăn lên tiếng.
Tú Châu, đây có phải kết cục mà ngươi mong muốn không?
Chiếc hộp gỗ này là đồ Tú Châu nhờ nàng giữ. Cô ấy nói nếu mình không trở về thì xin nàng hãy giao nó cho Triển Vân.
Bên trong là chiếc khăn tay bọc một nắm đậu hồng.
Ngày ấy, nàng vì thỉnh cầu của Triển Vân mà tỏ ý giữ Tú Châu lại. Tú Châu quỳ xuống dập đầu trước nàng, đôi mắt phủ một tầng hơi nước.
- Vương gia, được Triển tổng quản để tâm là phúc tu ba kiếp của nô tỳ. Nhưng tấm thân này của nô tỳ đã dơ bẩn từ lâu, nô tỳ không xứng với ngài ấy.
- Hắn không bận tâm quá khứ của ngươi.
- Là nô tỳ bận tâm, ngài ấy rất chung tình, nếu đã cưới nô tỳ thì sẽ không có nữ nhân khác. Vương gia… nô tỳ đã sảy thai hai lần, sau này không còn sinh con được nữa. Vương gia nhẫn tâm nhìn Triển gia tuyệt tự sao? Kiếp này nô tỳ và Triển tổng quản hữu duyên vô phận, nếu còn kiếp sau… cho dù chỉ làm a hoàn bưng trà giặt áo cho ngài ấy nô tỳ cũng cam lòng.
Lần đầu tiên trong mấy năm qua nàng nhìn thấy Tú Châu rơi lệ. Nàng biết cô ấy đã động tâm với Triển Vân.
Thật ra cô ấy không thể sinh con cũng chẳng sao, chỉ cần Triển Vân muốn cô ấy là đ