Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1850 lượt.
, thật ngu xuẩn!
Loại hoa vàng ấy không phải tự nhiên mọc lên, có người đã cố ý trồng nó. Năm mà loài hoa ấy đột nhiên xuất hiện cũng là năm nàng gặp Mạc bà.
Cung nữ ở Hàn Băng cung đúng là đã dùng nhựa từ thân cây làm chất giặt quần áo, loại nhựa này chỉ cần còn sót lại một chút cũng có thể theo những vết thương hở ngấm vào máu, đó là lý do vì sao trong cơ thể nàng luôn có hoa hoàng xà khiến cho Lệ quỷ không ngừng phát tác. Khi nàng đến rừng sương mù vẫn luôn dùng quần áo mang theo từ Hàn Băng cung, khoảng thời gian ở Lệ châu thì khác, toàn bộ quần áo giặt ở đó chắc chắn không có hoa hoàng xà bám vào, vì thế mà sức khoẻ của nàng mới có chuyển biến tốt.
Mạc tiền bối, bà ta đã lừa nàng. Không, nói đúng hơn thì bà ta đã chuẩn bị rất lâu, từng chút một dẫn nàng vào cái bẫy đã đặt sẵn.
Vì sao? Vì sao lại phải tốn công sức như vậy để hãm hại nàng?
- Ai đã đưa lệ quỷ cho ngươi? –Trương Ký chờ mong nhìn Tế Tuyết. –Người đó hiện giờ đang ở đâu?
- Thứ lỗi cho ta không thể nói!
Trương Ký thở dài, xem ra duyên phận giữa ông ta và sư phụ thật sự đã hết, khó khăn lắm mới nghe ngóng được chút tin tức thì lại đứt đoạn.
Sức khoẻ của Tế Tuyết hiện giờ đã gần hồi phục, nếu không kể đến cái thời hạn một năm treo lơ lửng trên đầu thì nàng không còn gì đáng ngại, có thể rời khỏi chỗ của Trương Ký.
Những ngày qua nàng không ngừng suy nghĩ về tương lai. Cận kề cái chết, nàng chẳng còn quan tâm nhiều đến việc nàng và Tiêu Phàm liệu có phải huynh muội hay không, hay thù hận giữa bọn họ sâu sắc tới mức nào.
Cho dù trước đây Tiêu Phàm vì những khúc mắc ấy mà rời bỏ nàng nhưng hắn vẫn luôn tìm cách bảo vệ nàng, giúp đỡ nàng.
Bị giằng xé giữa oán hận khổ sở, giữa đạo đức luân lý, hắn vẫn lựa chọn nàng.
Tế Tuyết chậm rãi bước trên nền tuyết, để lại những dấu chân nhỏ. Nàng biết nếu Tiêu Phàm nhìn thấy nhất định sẽ mắng nàng không chịu giữ gìn sức khoẻ.
Có thể gặp hắn trong cuộc đời này có lẽ cũng là may mắn của nàng. Nếu giữa bọn họ không có nhiều phức tạp như vậy thì tương lai hẳn sẽ rất tốt đẹp.
Một con chim sẻ chết cóng trong tuyết. Tế Tuyết nhìn cái xác cứng ngắc của con chim, đôi mắt ánh lên tia lạnh lẽo.
Một mũi tên trên thành kia nàng còn nhớ rõ, cái đau đớn truyền đến khi nó xuyên qua da thịt vẫn khiến nàng rùng mình. Nếu lúc ấy Tiêu Phàm trúng tên liệu bây giờ hắn còn sống không, còn đứng trước mặt nàng không?
Nàng thật sự không hiểu rốt cục Phương Thiếu Lăng muốn gì. Tâm tư người này quá kín đáo, nàng có thể đoán được một phần nhưng không thể nhìn thấy phần thứ hai.
Tế Tuyết bỗng nhiên hơi hoảng sợ. Liệu Phương Thiếu Lăng đã biết những gì, có khi nào hắn đã điều tra ra Tiêu Phàm chính là Tế Duyệt, là người mang huyết thống hoàng thất.
Khả năng ấy rất lớn, hắn sợ Tiêu Phàm sẽ ảnh hưởng tới việc giành ngai vàng của hắn. Cho nên lúc hỗn loạn trên thành hắn muốn nhân cơ hội loại bỏ cả nàng và Tiêu Phàm.
Tế Tuyết xiết chặt bàn tay. Phương Thiếu Lăng có thể âm mưu chèn ép nàng, hãm hại nàng, nhưng hắn tuyệt đối không thể động đến Tiêu Phàm.
Mấy vạn dặm giang sơn nàng dâng cho hắn nếu không thể khiến hắn yên lòng thì nàng cũng không cần làm việc vô nghĩa nữa.
Phương Thiếu Lăng, ngươi bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa.
Nếu nàng đã không còn bao nhiêu thời gian nữa, vậy nàng nhất định phải dọn sẵn cho Tiêu Phàm một con đường rộng lớn, loại bỏ tất cả những kẻ có thể làm hại hắn, đặt hắn ở vị trí cao nhất, không ai có thể xâm phạm.
Nói cho cùng, hắn vẫn mang trong mình huyết thống của Tế gia.
Năm xưa trót thay lòng dù tình ấy còn ghi khắc
Muốn nối lại hai bờ thuận theo tiếng lòng sai bảo
Nhưng bích lạc hoàng tuyền, chốn hồng trần dễ mất khó tìm
Ngoảnh đầu lại thì đã trăm năm
Trước màn tối giai nhân tô điểm hàng mi
Trương Ký nhìn chiếc xe đi xa dần, khẽ lắc đầu rồi thở dài một tiếng. Ông ta và Tế Tuyết đã thống nhất giữ kín bệnh tình của nàng với Tiêu Phàm. Nếu chỉ còn một năm, vậy thì để hắn sống một năm ấy trọn vẹn hạnh phúc, không lo lắng đau khổ.
Dẫu sao vận mệnh an bài cũng chẳng thể nào cưỡng lại được, quan trọng là nắm chắc hiện tại, sau này có thể giữ được những hồi ức tươi đẹp nhất.
Đời người có mấy ai được theo ý mình, hạnh phúc viên mãn?
Xe ngựa hơi lắc lư, Tiêu Phàm vội vã chèn thêm chăn vào sau lưng Tế Tuyết. Tử lúc lên xe tới giờ hắn không hề rời mắt khỏi nàng, nàng vừa nhìn bình nước hắn liền lấy nước cho nàng, nhìn điểm tâm hắn lấy điểm tâm. Nàng khẽ mỉm cười, không nghĩ tới hắn lại thành gà mẹ thế này.
- Nàng có thấy đau người không, có cần thêm chăn đệm xung quanh không?
Tế Tuyết cảm thấy cứ vài lần quấn nữa thì nàng sẽ y như con sâu đóng kén. Nàng gạt bỏ đống chăn quanh mình, đột ngột sà vào lòng Tiêu Phàm, ôm lấy hắn.
- Chàng chẳng phải còn ấm hơn mấy cái chăn đó sao.
Tiêu Phàm hơi cứng người lại, nàng thấy vẻ lưỡng lự trong mắt hắn. Hắn đang suy nghĩ gì, bị điều gì giày vò nàng đều hiểu, chỉ là nàng đã không còn nhiều thời gian nữa, để nàng