Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1833 lượt.
uân Di sẽ có lúc già néo đứt dây, hắn thật sự thay lòng thì nàng phải làm sao?
Tế Tuyết cười khổ.
- Nếu ta còn sống thì còn có thể tính chuyện tương lai, nhưng ta là một kẻ sắp chết thì còn lo lắng những điều đó để làm gì.
- Ta đã nói rồi, nàng sẽ không chết! -Giọng Tử Y thoáng cái biến lạnh.
Tế Tuyết trầm mặc nhìn những cánh hoa rơi rụng dưới mặt đất. Tử Y cho tới giờ vẫn không chịu chấp nhận sự thật này, hắn không ngừng tìm kiếm y thư cùng dược vật quý hiếm khắp nơi để chữa trị cho nàng.
Cái chết đã được báo trước, dùng thời gian còn lại để sống cùng Tiêu Phàm rồi rời bỏ hắn, khiến hắn rơi vào đau đớn triền miên là loại việc tàn nhẫn thế nào? Nàng dùng một năm này đẩy hắn ra xa, từng chút một bào mòn tình cảm của bọn họ, khiến hắn hận nàng, chán ghét nàng. Tới cái ngày nàng rời đi hắn sẽ không quá mức thương tâm.
Nàng chỉ có một năm nhưng Tiêu Phàm còn cả tương lai phía trước, nàng chỉ có thể ở cạnh hắn một khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng Phương Quân Di có thể cho hắn cả đời. Cô ta xét về tướng mạo hay nhân phẩm đều không có gì đáng chê, quan trọng nhất cô ta là muội muội mà Phương Thiếu Lăng coi như bảo bối. Có cô ta bên cạnh Tiêu Phàm thì Phương Thiếu Lăng sẽ phải lo lắng ném chuột vỡ bình hoa.
Ngày Tiêu Phàm trở về Tế Tuyết ra lệnh tổ chức đại tiệc chào đón hắn. Tiêu Phàm không thích thú mấy thứ tiệc tùng này nhưng hắn cũng hiểu đây là tục lệ không thể bỏ qua được.
Nàng ngồi trên bục cao, vẻ mặt lạnh nhạt không mang theo tia tình cảm nào, cả buổi cũng không nhìn hắn.
Phương Quân Di cũng có mặt, cô ta còn cố ý chọn vị trí ngồi gần Tiêu Phàm. Tế Tuyết nâng ly rượu uống cạn, dòng chất lỏng vừa cay vừa nóng trôi xuống cổ khiến cảm giác khó chịu càng dâng lên.
- Phương ái khanh, muội muội của khanh xinh đẹp lạ hiệu lễ nghĩa, công dung ngôn hạnh vẹn toàn, còn chưa có hôn ước. Bình Nam vương tài mạo song toàn, hai người thật là một đôi trời sinh, ý khanh thế nào?
Hoàng thượng đã có ý thì hỏi chẳng qua để lấy lệ, đạo lý này ai cũng hiểu rõ. Phương Thiếu Lăng đương nhiên vạn phần không muốn nhưng lại chỉ có thể từ chối yếu ớt.
- Thần đa tạ Hoàng thượng khen ngợi, nhưng muội muội tính tình còn ngỗ nghịch, chỉ e là Bình Nam vương không vừa ý.
- Bình Nam vương thấy thế nào? –Nàng hướng về phía Tiêu Phàm thản nhiên hỏi hắn.
Bàn tay cầm ly rượu của Tiêu Phàm xiết chặt đến mức nổi cả gân xanh. Hắn cười lạnh một tiếng rồi nhã nhặn đáp lời:
- Thần xin nghe ý chỉ của Hoàng thượng.
Nàng gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
Hôn sự của Tiêu Phàm và Phương Quân Di cứ thế mà thành.
Hoàng hôn tuyết phủ lạnh lùng
Sau lần ra đi ấy, người quanh năm cô độc với bi thương
Chỉ trách kiếp này tâm bất hối
Cánh nhạn khoan thai, bay đi lại trở về
Chẳng phải vì say đoá trà mi nở rộ
- Cô ta là con cờ quan trọng nhất, giao cho người khác ta không yên tâm. Chỉ có chàng sẽ không bao giờ đứng về phe Phương Thiếu Lăng mà phản bội ta.
Tiêu Phàm dừng động tác, hắn xoay người nàng lại đối mặt với mình.
- Vì thế mà nàng muốn hy sinh ta? Nàng lấy tình cảm của ta ra để lợi dụng, trong mắt nàng ta cũng chỉ là một quân cờ để nàng củng cố ngai vàng phải không?
Không, không phải thế. Chàng là tính mạng của ta, ta lợi dụng ai cũng sẽ không bao giờ lợi dụng chàng.
Nàng rất muốn nói thế, tiếc rằng chỉ có thể nhủ thầm trong lòng.
- Tiêu Phàm, ngồi ở vị trí này chàng sẽ hiểu, mọi việc không phải ta muốn thế nào thì sẽ thế ấy. Ta giống như đang đứng ở bậc thang thứ chín chín trên điện Kính Thiên, chỉ cần xảy chân một cái nhất định sẽ tan xương nát thịt.
Hắn đặt chiếc lược lên bàn, ủ rũ đứng lên đi về phía cửa.
- Nàng thay đổi rồi. Trong tim nàng, ai cũng không thể so với ngai vàng lạnh lẽo kia nữa.
Giọng nói chua xót ấy quanh quẩn bên tai nàng đến tận đêm.
Sau ngày hôm ấy, hắn cáo bệnh không lên triều, cũng không đến gặp nàng.
Đám cưới của Tiêu Phàm và Phương Quân Di trở thành sự kiện được chú ý nhất kinh thành. Tuấn nam mỹ nữ, một người là huynh đệ với đương kim hoàng thượng, một người là thân muội của thừa tướng đương triều.
Hôn lễ long trọng chỉ thiếu nước đem vàng ra lót đường cho tân nương. Các quan lại từ lớn đến nhỏ, các bậc vương tôn quý tộc không ai là không nhân cơ hội để tạo quan hệ tốt với cả Phương thừa tướng và Bình Nam vương.
Trong một trạch viện ở kinh thành.
Tế Tuyết cầm lược tự chải tóc cho mình.
Một chải tới đuôi, tình duyên không đứt đoạn.
Hai chải đầu bạc răng long.
Ba chải con cháu đầy nhà.
Khoé môi nàng khẽ cong lên, nụ cười ấy so với khóc còn buồn hơn. Gương mặt nàng trong gương nhợt nhạt đầy quỷ mị.
Không biết bây giờ hắn thế nào? Nàng ép hắn lấy Phương Quân Di, hắn nhất định rất hận nàng, đối với nàng hắn hẳn đã hoàn toàn thất vọng.
Tô son, điểm phấn, kẻ lông mày, vấn tóc. Nàng tự mình làm tất cả những việc ấy, cuối cùng là thay một bộ y phục màu đỏ.
Hôm nay là ngày người nàng yêu nhất thành thân. Nếu có thể, người con gái nào lại không muốn ở cạnh ng