Tác giả: Tùng Tô
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341639
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1639 lượt.
ngày hôm trước đã giảm giá xuống rồi sao? Sao lại tăng như vậy, hơn nữa lại còn cao hơn cả giá lần đầu. Điều này cho thấy nếu không phải là đối phương không muốn tiếp tục giao dịch này nữa thì cũng là họ đã nắm được những điều có lợi cho phía mình. Cố Hứa Ảo không nén được đưa mắt nhìn về phía Nhạc Trung, sắc mặt của và thậm chí là tất cả những người khác đều trắng bệch, nhìn sang Bùi Trung Khải , thì thấy mặt anh tái hẳn đi, bàn tay nắm lại thành nắm đấm nổi cả gân. Cố Hứa Ảo biết mình đã đoán đúng.
Buổi đàm phán kết thúc, cả nhóm người vội vã đi về phòng họp, cứ tưởng rằng chuyến du lịch Trường Thành ngày hôm qua sẽ khiến đàm phán càng thuận lợi, ai ngờ đối thủ lại nhân đó chuẩn bị và ra đòn như thế. Khi mọi người đã có mặt đầy đủ, chủ nhiệm Trịnh đưa mắt nhìn từng người, sau đó dằng từng tiếng: “Là ai tiết lộ bí mật?”.
Sáu chữ ấy như sáu con dao đột nhiên cắm vào tim từng người, chấn động và không thể tin, phẫn nộ và thấy oan uổng, hiện lên trên mặt mọi người. Dường như cũng đã dự liệu trước rằng sẽ chẳng có ai đứng ra nên chủ nhiệm Trịnh nhìn tất cả bằng ánh mắt lạnh lùng rồi nói to: “Phó chủ nhiệm Lỗ, cô cho rà soát lại một lượt hành tung của tất cả mọi người từ hôm qua tới hôm nay, xem ai chưa nộp di động, ai tiếp xúc với bên ngoài, và ai rời khỏi khách sạn một mình”.
Theo đề nghị bảo mật, tất cả những người chủ chốt tham dự đàm phán đều không được liên hệ với bên ngoài cho đến khi đàm phán kết thúc. Cố Hứa Ảo không phải là nhân viên của tổ hạt nhân, cô chỉ tham dự đàm phán, hoàn toàn không biết gì về chiến lược và giá cả , nhưng vì là phiên dịch nên vẫn trong phạm vi.
Tất cả mọi người đều lắc đầu. Cố Hứa Ảo đứng bằng một chân thấy mệt, lúc đó mới sực nhớ ra cái chân bị thương và chuyện mình về nhà lấy thuốc hôm qua. “Hôm qua tôi về nhà lấy thuốc, trước khi về tôi có xin phép tổ trưởng Vương”. Cố Hứa Ảo lên tiếng phá tan sự im lặng. Câu nói của cô chẳng khác gì một trái bom vừa được ném ra, mọi người lập tức ồn ào.
“Đúng như thế không?”. Không đợi Lỗ Hành nói, chủ nhiệm Trịnh nhìn về phía tổ trưởng Vương.
Tổ trưởng Vương lúng túng, anh ta là người nhát gan, sợ liên lụy, vội đáp: “ Đúng, nhưng phiên dịch viên Cố nói là đi khám chân, còn sau đó cô ấy đi đâu, làm gì tôi không biết”.
Cố Hứa Ảo mở to mắt, không biết nói gì, những lời của tổ trưởng Vương đều là thật, nhưng sao nghe lại thấy không ổn. Như có một lớp mây mù giăng trong lòng, mỗi lúc một thêm nặng, nếu không có ai đứng ra chịu trách nhiệm hoặc nếu kẻ để lộ thông tin không bị phát hiện, thì có lẽ cái họa này cô sẽ lãnh đủ.
“Hứa Ảo, cô tới bệnh viện nào, hãy nói cho mọi người biết”. Lỗ Hành nhìn Cố Hứa Ảo, một ánh lo lắng và nghi ngại thoáng hiện lên trong mắt.
Cố Hứa Ảo biết hàm ý trong câu nói đó của Lỗ Hành, nếu có thể đưa ra phiếu khám của bệnh viện ra thì ít nhiều cũng có thể chứng minh được sự trong sạch của cô. Lúc này Lỗ Hành chưa hẳn đã tin tưởng cô, chỉ là muốn gạt bỏ lớp mây mờ che giấu sự việc để tiện làm rõ.
“Tôi không tới bệnh viện, vì tôi thấy nó không nặng lắm, mà về nhà lấy một ít thuốc”. Cố Hứa Ảo biết câu nói của mình gây ra phản ứng như thế nào, cọng rơm Lỗ Hành đưa ra, cô không thể dùng đến, câu nói rất thật lúc này nghe ra lại càng gợi sự hiềm nghi.
Đúng như dự đoán, mọi người im lặng một lát rồi sau đó thì thầm. “Chuyện hôm nay dừng ở đây, có chuyện gì tôi sẽ báo mọi người. Hứa Ảo, chân cô bị đau, cô cứ ngồi xuống trước đi”. Lỗ Hành chấm dứt những lời xì xầm của mọi người, rất rõ ràng, cứ tiếp tục như vậy chỉ làm không khí thêm căng thẳng và cũng chẳng giải quyết sự việc.
Cố Hứa Ảo cảm thấy rất mệt, cứ phải cắn răng chịu nỗi đau ở chân và nỗi đau khổ trong lòng, rồi trả lời từng câu hỏi, cô đã cảm thấy cảnh ngộ của mình thế nào.
Cô đã kiên cường như thế đứng trước mặt đám đông, thậm chí thân hình lúc trước đứng tựa vào bàn cũng đã đứng thẳng lên. Sự gắng gỏi cố đứng cho thẳng khiến chiếc chân bị đau càng nhói buốt. Tất cả mọi người khi đi ngang qua cô đều bất giác nhìn cô một cái hoặc có ý đi tránh ra. Bùi Trung Khải là người sau cùng đi qua cô, dường như anh hơi dừng lại, sau đó tiếp tục bước đi.
Cố Hứa Ảo bỗng nhiên cảm thây mắt cay xè, tấm lưng của Bùi Trung Khải dần dần thu nhỏ lại trước mắt cô rồi mất dần ở cửa, từ đầu chí cuối anh đã không nhìn cô lấy một cái. Cô cố gắng chớp chớp mắt, mắt không có nước mắt càng trở nên khói chịu, tay chống gậy, cô nhích dần từng bước ra ngoài cửa. Không thể trách Lỗ Hành, vì lúc này hẳn cô ấy rất rối, xảy ra chuyện lớn như vậy, nhất định bị cấp trên trách móc. Không trách mọi người, người khôn giữ mình chẳng phải chuyện sai, trong tình huống không rõ ràng, tất nhiên họ phải giữ khoảng cách với người đáng nghi ngờ nhất rồi. Nghĩ đến Bùi Trung Khải , trong lòng cô cảm thấy rất buồn, hôm qua anh còn tỏ ra lo lắng cho chiếc chân của cô như vậy, thậm chí cô còn bị hành động quan tâm, chăm sóc của anh cảm hóa,ai ngờ anh ta chẳng qua cũng chỉ là một phàm phu tục tử mà thôi, sợ bị liên lụy, sợ bị nghi ngờ. Có điều có gì mà không thể xảy ra, dựa vào