Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.

y đang giữ lấy cái eo thanh mảnh của Bùi Trung Khải lỏng ra, rồi sau đó lại nắm chặt hơn, biết rõ ý của Cố Hứa Ảo muốn nói gì, nhưng anh im lặng không nói, hơi thở mỗi lúc một dồn dập mang theo mùi rượu thoang thoảng.
Buổi tối nay thật không vui. Thực ra, buổi triển lãm này không liên quan nhiều đến Bùi Trung Khải, nhưng phía nhà tổ chức nói có thể sẽ có mấy vụ sáp nhập công ty trong nước, nên anh mới tới. Trong bữa tiệc, anh tình cờ nhìn thấy Cố Hứa Ảo đi cùng một ông già người nước ngoài chừng hơn sáu mươi tuổi. Bùi Trung Khải biết người đó tên là Howard, chủ tịch hội đồng quản trị của FEX ở Trung Quốc. Cố Hứa Ảo là một người nghiêm túc, cả buổi tối hầu như không rời Howard nửa bước, trên người mặc chiếc váy mà anh tặng trong lúc vội vàng, trông cô rất xinh đẹp. Anh đã định sẽ không đến để nói chuyện, nhưng anh không chịu được khi nhìn thấy Cố Hứa Ảo ghé vào nói chuyện với Howard với vẻ rất ngoan ngoãn, phục tùng. Không ngờ, một lát sau lại nhìn thấy Thân Vệ Quốc lắc một cái đã biến thành tổng giám đốc một công ty bất động sản. Sau đó lại nghe thấy những lời đùa cợt của Thân Vệ Quốc với một người khác sau khi rời chỗ, những lời đùa cợt đó đầy ẩn ý, khiến người nghe muốn phát điên. Người kia nói: “Tổng giám đốc Thân sao lại không theo câu ‘làm quan ăn lộc vua, ở chùa ăn lộc Phật’?”. Không biết Thân Vệ Quốc cúi xuống nói gì đó, chỉ nghe thấy người kia cười ha hả, nói: “Chuyện này càng thú vị, tổng giám đốc Thân mà chơi bài lịch sự thì không ai bằng”. Bùi Trung Khải nghe vậy, trong lòng như có gai mọc, không nén được đuổi theo cô vào phòng vệ sinh.
Bùi Trung Khải vẫn cứ ôm chặt Cố Hứa Ảo, còn cô thì đứng im không nhúc nhích, căn phòng im lặng như tờ. Đều là người thông minh, họ hiểu rõ đối phương đang nghĩ gì. Hai người cứ giữ nguyên tư thế đặc biệt ấy trong mấy phút.
Cố Hứa Ảo chớp chớp đôi mắt cay xè, “Anh nên về đi”.
Bùi Trung Khải không nói gì, không chờ Cố Hứa Ảo nói gì thêm, cí xuống hôn lên môi cô. Cố Hứa Ảo hơi vùng ra, nhưng lưng vẫn dựa vào, mặt cô bị anh xoay lại, tư thế có phần gò bó. Trong lòng cô chợt thấy một cảm giác rất dễ chịu “Lúc còn sống phải vui vẻ, vì cái chết mới là lâu dài”.
Cô ngả mạnh đầu mình về phía sau, mở to mắt, cô muốn nhìn Bùi Trung Khải, xem rốt cuộc Bùi Trung Khải nghĩ gì, nhìn khuôn mặt cau lại vì ham muốn và bối rối dần giãn ra và đắm chìm trong say mê của anh. Không biết niềm vui sướng thực sự là gì, nhưng dù sao lúc này trong lòng cô tràn đầy cảm giác dễ chịu, nếu đã không phân biệt được, chi bằng mặc nó cứ diễn ra.
Bùi Trung Khải ngủ đến tận sáng sớm, khi tỉnh dậy liền nhìn thấy một con mèo què chân ngồi trên bậu cửa sổ nhìn anh bằng đôi mắt rất kỳ quái. Cố Hứa Ảo để lại một mẩu giấy nhắn trước gương, nói rằng khi về anh đóng cửa lại là được. Không hề có xưng hô, không hề ký tên, không có thời gian. Bùi Trung Khải cảm thấy rất nhẹ nhõm, dường như anh đã nghĩ thông rồi, thực ra rất đơn giản.
Cố Hứa Ảo sắp xếp công việc của một ngày xong, hết giờ làm trở về nhà. Trong lòng bỗng cảm thấy một nỗi trống trải lạ lùng. Chăn gối đã được gấp lại rất gọn gàng, cô thở dài, kéo tấm ga giường chuẩn bị đi giặt,bỗng nghe thấy “keng” một tiếng, hình như có một vật gì đó rơi xuống sàn nhà,lần tìm theo tiếng kêu phát ra một lúc lâu thì thấy có một vật sáng lấp lánh bên cạnh đĩa thức ăn của Cẩu Thặng Nhi, nhặt lên xem thì ra đó một chiếc cúc áo sơ mi đồi mồi.
Nghĩ đến chuyện hôm qua, cuối cùng là cảnh quấn quýt, ôm riết nhau, cùng cởi quần áo, anh cởi cho cô, cô cho anh, gấp gáp như đánh trận. Có lẽ chiếc cúc áo này đã đứt trong lúc cuống cuồng như vậy. Sau khi cởi bỏ hết quần áo tự nhiên động tác của hai người chậm lại, hai đôi môi quấn chặt lấy nhau thay cho sự quấn quýt của cơ thể. Cố Hứa Ảo nhớ rằng mình đã giữ rất chặt vai của Bùi Trung Khải, ngón tay không dám có bất cứ sự di chuyển nào. Bùi Trung Khải cũng chỉ đưa ngón tay khẽ vuốt lên má và dừng lại ở cổ của cô. Cố Hứa Ảo khẽ run lên, ngón tay trượt xuống cánh tay, Bùi Trung Khải dường như được khích lệ, cơn ham muốn bị kìm lại lúc đó được dịp trào dâng.
Cẩu Thặng Nhi không xông ra cửa đón cô như mọi khi, nó ngồi im tại chỗ nhìn cô, cô cúi xuống bế nó lên, nói to: “Tao biết mày nhìn thấy hết rồi. Có gì to tát đâu”. Những lời này tưởng nói với con mèo, nhưng thực ra là cô nói với mình để thêm mạnh mẽ.
Ngày hôm sau, công ty nghỉ nửa ngày, chỉ một loáng là mọi người đều về hết. Đêm trước Noel, ai mà chẳng muốn đi gặp người yêu? Cố Hứa Ảo khéo léo từ chối lời mời của vợ chồng ông Howard, mua một suất McDonald cho bữa tiệc trước Noel của mình. Vào đến trong nhà, chưa kịp cởi áo khoác thì đã nghe thấy có người gõ cửa.
Bùi Trung Khải đưa mắt liếc nhanh bữa ăn trên bàn , biết là mình đã đến đúng lúc, bèn kéo cô, nói: “Đừng thay quần áo nữa, ra ngoài ăn cơm”.
Cố Hứa Ảo cúi đầu, nói với vẻ không tự nhiên: “Bên ngoài làm gì có chỗ”.
“Anh đã có cách”.
Bùi Trung Khải tìm được một nơi ít người, đó là một nhà hàng Tây Ban Nha mới khai trương, nếu không phải quen thì rất khó có thể biết trong con ngõ nh


pacman, rainbows, and roller s