Tác giả: Tùng Tô
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341817
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1817 lượt.
mức không tìm thấy được bóng hình của mình trong đó, rồi bất giác cô thấy sợ và co người lại. Bùi Trung Khải cảm thấy được sự trốn chạy của cô nhưng không dồn đuổi, khoảng cách trong gang tấc không thể nào xua tan được si mê trong giây phút này. Không thể trốn tránh, không thể né tránh, trong giây phút đó, thân hình như đứa trẻ mới sinh, nỗi khao khát như con kiến len lỏi trong sâu thẳm đáy lòng và thể hiện ra thành những vòng tay ghì riết lấy nhau, tan hòa với nhau.
Là đêm hay ngày, là ngày hay đêm, đêm đêm ngày ngày, ngày ngày đêm đêm, sự quay vòng của những chiếc kim giờ và kim giây quay cùng với vòng quay của thân thể. Rốt cuộc có bao nhiêu sức lực để tiếp tục thì sẽ có bấy nhiêu sự khao khát trong lòng. Sự hòa hợp của thân thể chỉ là sự bắt đầu của si mê, rốt cuộc là bắt đầu để ý đến từ giây phút nào, cho dù không muốn thừa nhận thì nỗi nhớ nhung khi không gặp nhau, nỗi xúc động khi gặp mặt, nỗi buồn bã khi hiểu lầm và niềm vui khi được trút bỏ, nghĩ cho cùng, tất cả những thứ đó đều là cội nguồn của tình yêu.
Sự sâu sắc trong tình cảm là sự bắt đầu của những ham muốn.
Hai người thận trọng nâng niu sự hòa hợp rất không dễ dàng có được, như ngầm thỏa thuận, không hỏi, không xét, ba bốn ngày gặp nhau một lần, hoặc lâu hơn thì mười mấy ngày gặp nhau một lần, không quá quyến luyến cũng không nhàm chám. Mối quan hệ ấy chưa hẳn là giữa người yêu với người yêu,nhưng cũng đã hơn mức người tình.
Cố Hứa Ảo không hỏi, vì cô sợ cùng với nỗi chờ đợi sẽ là nỗi thất vọng; Bùi Trung Khải không nói, vì anh đang nhìn nhận lại mình trong mối quan hệ hai người.
Thỉnh thoảng trong những đêm có một mình, Cố Hứa Ảo lại nghĩ về tình cảm ấy, cầu mong sao mình trong những phút giây thả lòng mình đón nhận niềm sung sướng cô không đến mức biểu hiện thái quá. Có lẽ, tình hình hiện tại của hai người rất tốt, khi ở bên nhau cùng bộc lộ hưng phấn và khao khát khám phá thân thể đối phương một cách không giấu diếm, khi rời xa nhau không cảm thấy bịn rịn nhớ nhung của những người yêu nhau, giống như với cốc nước để bên, cầm lên và uống tự nhiên, khi đặt xuống không cảm thấy phải quá nghĩ ngợi.
Gần đây, có lẽ vì Bùi Trung Khải rất bận nên thỉnh thoảng mới gọi điện đến, nói chuyện chỉ chừng dăm ba phút. Lúc đó, Cố Hứa Ảo cũng đang bận nên ngoẹo đầu kẹp chiếc điện thoại vào vai vừa nói chuyện vừa gõ báo cáo lạch cạch. Bùi Trung Khải nghe thấy tiếng, hỏi xem có phải đang bận không, Cố Hứa Ảo bèn ngừng tay đánh máy nói: “Cũng tương đối”, ở đầu dây bên kia, Bùi Trung Khải bèn nói: “Vậy đã nhé!”. Sau khi tắt máy, Cố Hứa Ảo hơi thần người ra, cố nhớ xem đã bao nhiêu ngày rồi không gặp Bùi Trung Khải.
Lần gặp sau đó là vào một lần hội quán thương vụ, Cố Hứa Ảo giúp Howard tiếp khách hàng, lúc đó vào dịp trước tết, nhập gia tùy tục, cứ vào dịp này hằng năm FEX lại tổ chức một bữa tiệc tri ân khách hàng.
Ông Howard mặc một bộ complet kẻ màu xám cùng với một chiếc cravate màu đỏ. Cố Hứa Ảo vẫn mặc một bộ trang phục màu sẫm theo phong cách của cô, bên ngoài là một chiếc áo khoác màu đen tay lửng, trên cổ áo cài một bông hoa màu sáng bằng nhung, trông rất lịch sự và không hề lấn át nhân vật chính.
Ông Howard thở hơi hổn hển, ông mắc chứng bệnh hen xuyễn từ lâu, hễ cứ tới mùa đông là bệnh lại tái phát. Cố Hứa Ảo nhìn thấy vẻ khó chịu của ông, bèn ghé vào tai ông nói mấy câu rồi sau đó vội vàng ra chỗ để lấy xe.
Khi thang máy xuống đến chỗ để xe, Cố Hứa Ảo vừa bước ra thì thấy có hai người một nam, một nữ từ phía trước đi lại, vì trong chỗ tối nên không nhìn rõ mặt của họ, nhưng cô vẫn cảm thấy dáng người đàn ông rất quen. Bùi Trung Khải đứng dưới chỗ có ánh đèn, nhìn thấy cô thì hơi ngạc nhiên, mắt sáng lên, hỏi: “Sao em lại ở đây?”.
“Công ty tổ chức bữa tiệc”.
“Thế à, tối anh sẽ gọi điện lại cho anh”.
“Vâng”.
Bùi Trung Khải vẫn rất đào hoa, cô gái bên cạnh anh trông quen quen, không biết Cố Hứa Ảo đã gặp ở đâu rồi, cô ta đưa mắt nhìn cô rất dữ, Cố Hứa Ảo tảng lờ như không biết đến điều đó. Đã mấy ngày rồi không gặp, thế mà khi gặp lại ở tình huống này. Nghĩ đến đây, tự nhiên Cố Hứa Ảo cảm thấy rất buồn.
Vào trong thang máy rồi, cô gái bên cạnh Bùi Trung Khải hỏi một cách rất thẳng thắn: “Là cô gái ở quán rượu ấy phải không?”. Tất nhiên là Mễ Tĩnh Văn đã biết chắc, cô gái kia và Bùi Trung Khải đã hôn nhau tại quán rượu coi như xung quanh không có ai, cho dù đã nửa năm rồi, nhớ lại chuyện ấy mà vẫn cảm thấy người bừng bừng. Cao hơn mình, thân hình đẹp hơn mình, hơn nữa, khẩu khí trong những lời đối thoại vừa rồi giữa hai người mới khiến người khác phát khen, cứ làm như cô không ở đó không bằng!
“Tôi dạy cô khi làm việc phải tinh nhanh, cô đã áp dụng đúng chỗ rồi đấy”. Bùi Trung Khải nói, mặt tỉnh bơ. Không ngờ Mễ Tĩnh Văn vẫn nhớ Cố Hứa Ảo, không biết Cố Hứa Ảo có còn nhớ nữa không.
“Bạn gái trước đây? Thời đã qua? Sự phong lưu của thầy có lẽ mới chỉ biết được một hai phần”. Mễ Tĩnh Văn nói với vẻ khinh khỉnh. Tiếp xúc nhiều với Bùi Trung Khải mới biết được rằng, người đàn ông có vẻ ngoài đẹp trai này